Nhưng dẫu có thế nào đi chăng nữa, hắn cũng chẳng thể chạm vào người hắn hằng khao khát được chạm tới.
Dao Trì Tâm áp tay lên năm ngón tay của hắn, phía dưới lòng bàn tay nàng là trận pháp phong ấn lạnh ngắt.
Nàng không khỏi cảm thấy vô cùng may mắn —— may mắn là ngay trước lúc chia xa nàng đã kịp nắm lấy tay đệ ấy.
“Hề Lâm.”
Nàng mỉm cười, đôi mắt rơm rớm nước, giọng nói vang lên trong linh đài, “Tỷ đã nói rồi mà.”
“Tỷ đệ mình vẫn sẽ còn gặp lại nhau.”
Nét mặt thanh niên bỗng nhiên hiện lên vẻ chua xót khó tả thành lời.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Đối với nàng, đoạn đối thoại ấy chỉ vừa mới diễn ra cách đây một khắc, nhưng với hắn, nó đã trải dài ròng rã suốt ba ngàn năm đằng đẵng.
Hóa ra lúc đó nàng rời đi, là vì chuyện này...
Là vì thế này sao...
Hề Lâm bỗng nghẹn ngào thốt lên: “Sư tỷ…”
Cho tới lúc này Dao Trì Tâm mới cảm thấy vui mừng khôn xiết. May thay nơi cuối cùng nàng rời đi lại chính là nơi đây, nàng vẫn còn có thể ở một khoảng cách gần như vậy để ngắm nhìn đệ ấy lần cuối.
Nàng đã mượn khoảnh khắc thập t.ử nhất sinh để cưỡng ép mảnh vỡ đưa thân xác này quay trở về. Sau khi trở về quỹ đạo ban đầu, thần thạch có khả năng sẽ lại đảo ngược dòng chảy thời gian, giống như lần nó đưa nàng về đại hội Huyền môn năm đó.
Bởi vậy, nước cờ này vô cùng hung hiểm, chỉ một sơ sẩy nhỏ sẽ khiến mọi nỗ lực đổ sông đổ biển.
Trước khi cục đá kịp mang nàng trượt dài qua vô vàn thời đại, Dao Trì Tâm đã âm thầm tính toán, việc sử dụng thần lực hai lần liên tiếp không phải là không có quãng nghỉ, mà ở giữa đó sẽ có một khoảng trống chừng hai mươi tức (đơn vị đo thời gian ngày xưa, 1 tức = 1 hơi thở).
Thời gian của nàng không còn nhiều, nàng phải hành động thật nhanh.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, đại sư tỷ quyết đoán thu hồi ánh mắt, không ngoảnh đầu lại mà kéo theo phân nửa viên đá Ế Minh tàn khuyết kia, lao thẳng về phía trung tâm pháp trận.
Bên cạnh bức tượng tổ sư loang lổ sứt mẻ vì dư chấn, lão phụ thân kinh ngạc ngẩng đầu nhìn nàng với vẻ bi thương, ánh mắt đầy sự hoảng hốt, dường như đã đoán được mục đích của nàng.
Lớp kết giới bao bọc lấy người nàng tạo thành một đường cong vụt thẳng xuống mặt đất.
Tốc độ lao xuống cực nhanh khiến những cơn gió lạnh rít gào bên tai sắc như d.a.o cắt. Dòng linh khí lưu chuyển xung quanh ngày càng trở nên sắc bén, Dao Trì Tâm tưởng chừng như tâm mạch vốn đã bị cắt đứt của mình sắp không trụ nổi nữa.
Trạng thái thập t.ử nhất sinh chỉ cách cái c.h.ế.t đúng một bước chân. Nàng đã gắng gượng trong tình cảnh này không hề ngắn, tình trạng vốn đã vô cùng nguy kịch, dẫu có c.h.ế.t thật cũng chẳng có gì lạ.
Và mảnh vỡ thần thạch dường như cũng vô cùng e sợ nàng sẽ xảy ra bề gì bất trắc, nên dường như năng lực "đảo ngược" lại có dấu hiệu được kích hoạt sớm hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hỏng bét rồi.
Nàng sắp không kịp mất rồi.
Vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, chiếc nhẫn màu đồng thau trên ngón tay Dao Trì Tâm bỗng nhiên lóe sáng.
Món pháp khí luôn đối chọi gay gắt với nàng kia, nay lại dịu dàng phục hồi vết thương trên tâm mạch nàng, chặn đứng luôn cơ hội kích hoạt của thuật pháp đảo ngược thời gian.
Và rồi đ.á.n.h "Rắc" một tiếng, chiếc nhẫn vỡ vụn thành nhiều mảnh.
Dao Trì Tâm nhìn thấy tất cả, trong lòng bỗng dâng lên muôn vàn cảm xúc. Nàng nắm c.h.ặ.t những tàn tích của chiếc nhẫn "Vô Cực", thầm nói một tiếng cảm ơn, giấu kín vào tận sâu thẳm trong tim.
Dưới màn đêm hỗn loạn tăm tối của Phù Đồ Thiên Cung, Hề Lâm đuổi theo tia sáng lao như sao băng ấy, rảo bước điên cuồng về phía đại điện.
Hệt như những gì hắn đã trải qua vô số lần.
Hệt như mọi lần chứng kiến sinh ly t.ử biệt trước kia.
Hắn đành trơ mắt nhìn sự bất lực của chính mình trước mọi thứ, chỉ đành ôm theo nỗi hoảng loạn và tuyệt vọng mà khẩn cầu trong cõi lòng, dẫu chẳng biết mình đang khẩn cầu ai.
Đừng mà.
Hắn thầm gọi.
Đừng mà...
Đây là người mà hắn phải khó khăn lắm.
Khó khăn lắm mới tìm lại được...
Có thể nào, đừng mang nàng đi không...
Thế nhưng những vì sao trên cao kia nào có dừng bước vì lời thì thầm của chốn trần gian. Ánh sáng lưu tinh kia dứt khoát và dứt khoát lao thẳng xuống mặt đất.
Pháp trận thần bí khổng lồ ngay lập tức hiện ra nguyên dạng sơ khai. Những phù văn phức tạp khẽ nhấp nháy sáng lên, rồi sau đó bình lặng chìm xuống, như thể đã hòa quyện hoàn toàn vào đất mẹ.
Tại khoảnh khắc mà sự kìm nén sắp sửa đứt đoạn, thuật phong ấn phải mất đến ba ngàn năm để chờ đợi rốt cuộc cũng đã được hoàn thành.
Cơn chấn động âm ỉ xung quanh vùng vẫy đầy không cam tâm lần cuối, rồi vĩnh viễn chìm vào cõi tĩnh lặng.
Gió núi lướt qua mang theo tiếng vi vu réo rắt của rừng thông.