Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 586



 

"Ây da."

 

Tuy vóc dáng không cao bằng nàng, thiếu nữ vẫn bao dung ôm lấy nàng, vỗ về xoa lưng trấn an.

 

"Ta biết, ta biết, con đã nỗ lực lắm rồi."

 

"Cũng rất nghiêm túc nữa."

 

"Một thân một mình gánh vác trách nhiệm cứu vớt môn phái liều mạng cho đến hiện tại, lại một thân một mình gánh vác trách nhiệm cứu vớt Cửu Châu bước vào nơi này. Yếu đuối một chút cũng không sao, muốn khóc thì cứ khóc đi."

 

Dao Trì Tâm từ nhỏ đã không có mẹ ruột —— tuy rằng hiện giờ ngay cả cha cũng không phải là ruột thịt —— bên cạnh vẫn luôn thiếu vắng một trưởng bối nữ tính có thể đảm đương vai trò người mẹ. Diệp trưởng lão thì có Tuyết Vi, đối xử với nàng ít nhiều cũng mang chút khoảng cách thân sơ.

 

Trước mắt đột nhiên nhận được sự tán thành và dỗ dành nhỏ nhẹ của tổ sư, sự mềm yếu trong lòng nàng cơ hồ muốn vỡ òa. Nàng "Oa" lên một tiếng, thực sự ôm c.h.ặ.t lấy nàng ấy, tùy hứng gào khóc phát tiết một trận ra trò.

 

Hai người cứ thế ngồi bệt xuống đất đối diện nhau giữa không gian hoang vu này.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Nhìn tổ sư hoàn toàn không giống "nãi nãi", mà giống một tiểu cô nương hơn. Dao Trì Tâm cảm thấy mình có rất nhiều chuyện muốn hỏi, rất nhiều điều muốn biết, nhưng nhất thời lại không biết nên bắt đầu từ đâu.

 

"Nãi... sao người lại nắm rõ chuyện của con như vậy, sao lại biết tên con? Tại sao lại nói là 'đợi con rất lâu'? Suốt ba ngàn năm qua, người đều ở mãi trong này sao? Còn nữa..."

 

Tổ sư thong thả đưa tay làm động tác giữ im lặng với nàng: "Không vội, từng chuyện từng chuyện một."

 

"Chúng ta vẫn còn thời gian, những gì con muốn biết ta đều sẽ trả lời."

 

Nói xong, ánh mắt nàng lại mang ý vị thâm trường dừng trên n.g.ự.c Dao Trì Tâm: "Thế nhưng, trước đó, ta phải giải quyết một vấn đề nhỏ đã."

 

Chỉ thấy lão tổ tông chắp hai ngón tay lại điểm vào vị trí tâm mạch của nàng, chỉ bằng một động tác kéo nhẹ nhàng, một khối tinh thạch tỏa ánh sáng xám trắng liền lơ lửng bay ra khỏi cơ thể, lập tức rơi gọn vào lòng bàn tay nàng ấy.

 

Dao Trì Tâm hết sức kinh ngạc cúi đầu nhìn chính mình, rồi lại nhìn thứ đồ vật tổ sư đang nâng trong tay.

 

Đó chính là mảnh vỡ đá Ế Minh.

 

Việc mà lão cha tìm đủ mọi cách, dốc cạn sở học cả đời, thậm chí phi thăng lên Lăng Tuyệt Đỉnh cũng không thể làm được, vậy mà lão nhân gia người ta chỉ bằng một cái phất tay nhẹ tựa lông hồng đã dễ dàng làm xong.

 

Không hổ là nữ nhân có thể lấy tu vi bản thân thay thế Thần Khí, lại còn có thể dốc sức tạo ra phân thân, thành lập nên phái Dao Quang...

 

Cái này cũng...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Dao Trì Tâm không khỏi âm thầm tặc lưỡi kinh ngạc.

 

Cái này cũng, quá lợi hại rồi đi?

 

Hoàn toàn không cùng một thế giới với bọn họ mà.

 

Thế này thì có khác gì thần phật trên trời đâu?

 

Có lẽ không ngờ trốn thoát hơn ba ngàn năm, cuối cùng lại vẫn rơi về tay nàng ấy, khối đá vụn kia trông có vẻ cực kỳ không vui, ánh sáng tỏa ra bên ngoài đều mang theo sự bất mãn và không cam lòng.

 

Tổ sư dường như đã quen với việc này, chỉ mặt không đổi sắc ngồi xổm xuống, mặc kệ thứ đó đang nhấp nháy như một vì sao giận dữ, nàng lật tay ấn mạnh mảnh vỡ xuống mặt đất.

 

"Tuy nói có con ở trong trận, đại trận sẽ không còn sơ sót gì nữa, nhưng để nó ở trong cơ thể con lâu quá chung quy cũng không tốt."

 

Nàng ấy vỗ vỗ lớp bụi không hề tồn tại trên tay, nhẹ nhàng nói: "Vẫn nên làm như thế này cho ổn thỏa."

 

Khối đá nát kiêu ngạo ương ngạnh kia ở trước mặt nàng ấy đến nửa lời cũng không dám hé răng, không hề giãy giụa mảy may, cứ thế ngoan ngoãn hóa thành hư vô.

 

Dao Trì Tâm nhìn đến ngây người, qua một hồi lâu nàng mới đầy vẻ ngưỡng mộ, miệng không ngớt lời tán thưởng: "Nãi nãi, người đỉnh quá."

 

"Đây chính là Thần Khí đó, vậy mà người có thể thuần phục nó ngoan ngoãn như thế. Người không biết đâu, ở bên ngoài nó đã hành hạ bọn con thê t.h.ả.m lắm."

 

Nghe vậy, tổ sư chống cằm mỉm cười. Dù cho là người có sức mạnh gần như thần linh, thế nhưng nàng lại chẳng mang chút giá t.ử nào.

 

"Dù sao thì ta cũng đã nương nhờ nó để tu luyện cả ngàn năm, đương nhiên là phải thuộc nó như lòng bàn tay rồi."

 

"Huống hồ, ta cũng chỉ là ức h.i.ế.p lúc nó còn non nớt mà thôi, chẳng phải vì hoàn toàn bó tay với Thần Khí của mấy ngàn năm sau, nên ta mới phải lội ngược dòng về thời thượng cổ để thi triển thuật phong ấn sao?"

 

Nói đến đây, khuôn mặt nàng lộ vẻ bất đắc dĩ: "Mặc dù vậy, mà vẫn còn bị nó giở trò gài bẫy cho một vố đây này."

 

Nghe lão tổ tông nhắc đến chuyện này, Dao Trì Tâm khó tránh khỏi cảm thấy tò mò về cái thời đại mà nàng từng sinh sống.

 

Lúc trước, trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, lão cha đã kể lại toàn bộ ngọn nguồn sự việc. Vì lượng thông tin quá lớn, mà bản thân nàng lại nhanh ch.óng bàng hoàng chìm trong sự kinh hãi về thân thế của chính mình, nên căn bản không kịp suy ngẫm sâu xa.