Trưởng lão Kiếm Tông bực tức vung mạnh ống tay áo, "Cứ tưởng mượn tay Dương Văn Nhã loại bỏ được Lâm Sóc thì chỉ với một mình Hoài Tuyết Vi sẽ chẳng làm nên trò trống gì, ai ngờ……"
Lão vừa nói vừa nghiến răng nghiến lợi vì hận rèn sắt không thành thép: "Tên Thứu Khúc kia cũng là thứ vô dụng, uổng công chúng ta còn trao cả 'con mắt' cho hắn, thế mà vừa lên sàn đã bị con ranh đó đ.â.m thủng. Ngươi có biết thứ đồ đó nếu đem bán ở chợ đen sẽ được giá bao nhiêu không, ngươi không dám tưởng tượng đâu. Đuổi hắn ra khỏi sư môn thì nhằm nhò gì? Đem bán cả thân linh cốt của hắn cũng chẳng đổi lại được một cọng lông mi của nó!"
Bạch Yến Hành không phản ứng gì nhiều với những lời này, đợi lão trút giận xong mới nhàn nhạt nói: "Đợi khi nào trở về, chúng ta sẽ tính cách khác."
Trưởng lão cười khẩy một tiếng nhạt nhẽo: "Đúng, đúng là phải về rồi. Sau kỳ đại bỉ này, ngươi còn phải ăn nói với tông chủ đấy."
Trước khi tiết Cốc Vũ đến, kỳ Huyền môn luận đạo năm nay đã ngã ngũ, cục diện mới của giới tiên môn cũng chính thức được định đoạt.
Ký ức của Dao Trì Tâm về bảng xếp hạng năm xưa vốn đã mờ nhạt. Nhìn lướt qua, kết quả năm nay có lẽ cũng không khác lần trước là bao: Côn Luân vẫn vững vàng ở vị trí số một, Dao Quang ngậm ngùi xếp thứ hai, Bắc Minh Kiếm Tông - thế lực mới nổi - đã đá văng Tiểu Doanh Châu để giành lấy vị trí thứ sáu một cách đầy may mắn.
Những vị trí còn lại đều thuộc về các môn phái quen thuộc: Lôi Trạch (Ngự Thú tông), Bách Thảo Đan Phòng, Khai Sáng Tiên Cung. Ba môn phái này năm nào cũng luân phiên nhau tranh giành thứ hạng, chẳng có gì mới mẻ.
Đại sư tỷ chẳng màng đến việc có được á quân hay không, điều quan trọng nhất là nàng đã thành công tách biệt Bắc Minh và Dao Quang.
Vào ngày yết bảng, nàng còn hồi hộp hơn cả những sĩ t.ử chờ kết quả khoa cử, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Mãi cho đến khi nhìn thấy kết quả, Dao Trì Tâm vẫn chưa thực sự tin vào mắt mình.
Nàng thế mà lại thực sự làm được rồi.
Với cái tu vi yếu kém như vậy, nàng đã thành công thay đổi cục diện bảng xếp hạng của kỳ đại bỉ này.
Từ khi sinh ra tới giờ, đây là lần đầu tiên Dao Trì Tâm tự mình làm nên một việc lớn lao đến thế.
Nàng nhớ lại sự hoảng loạn, bất lực lúc vừa mới tỉnh giấc hồi sinh; nhớ lại sự hoang mang, bất an khi đối mặt với kỳ tỷ thí cận kề, những hiểm nguy đang từng bước bủa vây mà lại chẳng có cách nào tháo gỡ.
Từ sâu thẳm trong thâm tâm, Dao Trì Tâm luôn đinh ninh rằng mình không thể làm được. Nàng làm sao có thể làm được cơ chứ?
Bây giờ ngẫm lại, mọi chuyện vẫn cứ như một giấc mơ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Con đường đã qua dường như vô vàn chông gai, nhưng cũng có vẻ chẳng khó khăn đến mức ấy.
Thì ra nàng cũng có thể thành công.
Ánh mắt Dao Trì Tâm lấp lánh những vì sao sáng. Đám đệ t.ử trẻ tuổi xung quanh không kìm nén được niềm vui sướng đang nhỏ to chúc mừng nhau. Nàng rất muốn nhảy cẫng lên ăn mừng và xoay vài vòng tại chỗ, nhưng e ngại đ.á.n.h mất sự uy nghiêm của một Đại sư tỷ, không thể tỏ ra quá vồ vập. Thế là nàng đành cố gắng kiềm chế, mượn cớ không khí vui vẻ của các sư muội, quay người lại ôm chầm lấy khuôn mặt sư đệ mà vò một trận tơi bời.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Hề Lâm: "……"
Khoảnh khắc các đạo hữu của các môn phái khác lần lượt cáo từ rời núi, Dao Quang Minh cũng bái biệt các chưởng môn, tông chủ, nước mắt giàn giụa lao thẳng đến tiểu viện của con gái cưng, diễn một vở kịch "cha hiền con thảo" ngay trước mặt Hề Lâm.
"Hu hu hu." Ông ôm chầm lấy đầu Dao Trì Tâm khóc nức nở, "Con gái ngoan của ta chịu khổ rồi, sao người lại gầy rộc đi một vòng lớn thế này."
Ông "hu hu hu", Đại sư tỷ cũng hùa theo "hu hu hu": "Cha ơi, con nhớ cha lắm……"
"Thôi nào…… Đừng khóc đừng khóc." Dao Quang Minh xót xa vô cùng, dùng ống tay áo lau mặt cho nàng, "Còn đau ở đâu không? Cho cha xem nào."
Sau đó, ông lại khóc như mưa vì một vết xước mờ nhạt còn sót lại trên cánh tay của Dao Trì Tâm.
"Ôi chao ôi, vết thương to quá!"
Hề Lâm: "……"
Hai cha con ôm nhau khóc nức nở. Dao Trì Tâm khóc vì người cha già từng bị lột da đến khô quắt nay lại đứng sừng sững, bình an vô sự trước mặt nàng. Còn Dao Quang Minh khóc vì lý do gì thì chẳng ai hay. Hai người mỗi người một dòng suy tư, cảnh tượng tuy nực cười nhưng cũng không kém phần cảm động.
Đại sư tỷ không quên sứ mệnh của mình. Tựa đầu vào thân hình đồ sộ của lão phụ thân, nàng "nhân cơ hội rèn sắt khi còn nóng" sụt sùi nũng nịu: "Cha ơi, cha xem cái tên Bạch Yến Hành đó đáng ghét không, hắn đ.á.n.h con ra tay độc ác như thế!"
Dao Quang Minh phụ họa theo: "Đáng ghét, thật đáng ghét, cha cũng thấy đáng ghét."
"Sau này chúng ta đừng qua lại với bọn họ nữa, được không cha?"