Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 81



 

"Kẻ… Ngươi là ai?!"

 

Trưởng lão Đan Tu gân cổ lên quát lớn, nhưng dù là người ngoài hay người trong nhà, hiển nhiên chẳng ai thèm để ý đến ông ta.

 

Bạch Yến Hành có thể cảm nhận rõ ánh mắt của đối phương đang ghim c.h.ặ.t vào mình.

 

Kẻ này đến với ý đồ không tốt.

 

Kẻ đeo mặt nạ rũ mắt nhìn hắn chằm chằm, vươn tay gõ nhẹ ngón tay một cái. Từ trong hư vô, hắn rút ra một thanh trường kiếm cổ đồng lấp lánh ánh quang.

 

Mũi kiếm ẩn giấu tinh túy thuần khiết của nhật nguyệt.

 

Không nói lời nào, hắn lao thẳng từ trên cao xuống.

 

Bạch Yến Hành không chần chừ, thanh trường kiếm Lôi Đình gầm rít đã tụ hình trong lòng bàn tay phải. Hắn nhanh ch.óng vung kiếm đỡ đòn, đối đầu trực diện với luồng linh khí mang đầy sát khí của đối phương.

 

Tiếng kim loại va chạm "Keng" vang dội vang xa.

 

Khoảnh khắc hai lưỡi kiếm chạm nhau, sự kinh ngạc trong lòng hắn không thể kiểm soát mà hiện rõ trên khuôn mặt.

 

Kiếm ý thật cô đọng!

 

Hắc y nhân tung một kiếm đẩy bật hắn ra, ánh kiếm mang theo linh lực đất trời cuồn cuộn như cơn bão giáng thẳng xuống.

 

"Đừng có đứng nhìn nữa!"

 

Trưởng lão Đan Tu hoàn hồn, hô hào đám đệ t.ử đang có mặt, "Mau đến giúp một tay, mau lên, bắt lấy tên đạo tặc này..."

 

Đám tiểu đệ t.ử nghe lệnh liền đồng loạt hành động. Họ vừa mới ngự kiếm bay lên trời, chưa kịp tiếp cận thì đã thấy một bóng người rơi xuống với tốc độ ch.óng mặt như sao băng, đập mạnh xuống đất tạo thành một cái hố sâu hoắm khiến ai nấy đều trố mắt kinh ngạc.

 

"Bạch sư huynh!"

 

"Bạch sư đệ!"

 

Mọi người đổ dồn ánh mắt về phía tên kiếm tu đang lún sâu vào mặt đất, tất cả đều chấn động.

 

Đến cả hắn đối phó với những chiêu kiếm này còn trầy trật, những người khác lại càng không thể theo kịp.

 

Bạch Yến Hành chống kiếm gượng đứng dậy. Khi ngước mắt lên, hắn thấy tên hắc y nhân trên cao đang ngửa lòng bàn tay, khẽ ngoắc bốn ngón tay về phía mình.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ý đồ khiêu khích lộ rõ mồn một.

 

Gân xanh trên trán hắn lập tức giật nảy.

 

Đám đệ t.ử Kiếm Tông ùa lên vây quanh, nhưng chẳng mấy chốc đã bị kẻ kia đá văng xuống đất từng người một như sủi cảo thả vào nồi nước sôi. Hắn ra tay nhanh và tàn nhẫn, dường như không muốn lãng phí thời gian với những kẻ không liên quan, chỉ chăm chăm nhằm vào Bạch Yến Hành, rõ ràng muốn so tài cao thấp với hắn.

 

Bí cảnh thông thường không chịu nổi uy áp của kiếm tu, ầm ầm sụp đổ từ bên trong.

 

Bạch Yến Hành xưa nay vẫn luôn là người gặp mạnh càng mạnh, bản tính hiếu chiến, say mê võ thuật. Sự khởi đầu bất lợi không hề khiến hắn rơi vào hoảng loạn. Ngược lại, sau thoáng bất ngờ ngắn ngủi, hắn đã nhanh ch.óng điều chỉnh lại nhịp thở, một lần nữa nghênh chiến.

 

Hai người giao tranh quyết liệt giữa chốn núi rừng, chỉ trong chớp mắt đã trao đổi hàng trăm chiêu.

 

Trưởng lão Kiếm Tông, người vừa bị luồng linh phong thổi cho choáng váng đầu óc, cuối cùng cũng tự bò dậy được. Nhìn cảnh tượng trước mắt, lão thầm kêu không ổn. Dưới đất ngổn ngang đám đệ t.ử môn phái đang rên rỉ bò lết. Trừ Bạch Yến Hành ra, có thể nói là toàn quân bị diệt.

 

Cái tên đeo mặt nạ đầu lâu kia không biết là loài quái t.h.a.i từ phương nào tới. Không những ra tay đ.á.n.h người chẳng nói chẳng rằng, mà dường như còn có sở thích quái gở là đá người đập hố. Chỉ trong chớp mắt, những cái hố to nhỏ đã rải rác khắp mặt đất.

 

Lúc này không còn tâm trí đâu để mà nội chiến, lão xắn tay áo lên định lao vào tương trợ.

 

Trên không trung, hai thanh kiếm đang giao tranh ác liệt, mỗi bên đều đang liều mạng tung ra những kiếm ý sắc bén nhất. Tên kiếm tu áo đen đeo mặt nạ khẽ đảo mắt, một tay điều khiển chuôi kiếm, tay kia đưa ra, nhẹ nhàng như không tung một chưởng về phía chéo góc.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Một đạo phù chú dán c.h.ặ.t lên người trưởng lão, những sợi xích xiềng bỗng từ dưới đất trồi lên, nháy mắt phong tỏa tứ chi của lão.

 

Vị đan tu yếu ớt lập tức ngất lịm ngay tại chỗ.

 

Ánh mắt Bạch Yến Hành thâm sâu thêm vài phần, hắn liên tiếp đỡ thêm vài đường kiếm.

 

Cùng là đang lâm trận đối địch, vậy mà đối phương vẫn có thể phân ra một tia thần thức để khống chế một đan tu cảnh giới Hóa cảnh, rõ ràng là hắn vẫn chưa dùng hết sức lực. Không chỉ có vậy, hắn còn bắt được một tia linh khí khác thường lẩn khuất trong những luồng kiếm phong kia.

 

Gọi là linh khí thì cũng không hoàn toàn đúng.

 

Cảm giác đó phi chính phi tà, vừa không giống linh lực chính thống của tiên môn, lại chẳng giống tà khí của lũ yêu ma chốn dân gian.

 

Hơn nữa, hắn dường như đang cố tình phong ấn luồng sức mạnh này lại, chỉ dùng một phần tu vi kiếm thuật để giao đấu với hắn.

 

Tại sao lại làm như vậy?

 

Hai thanh tuyệt đại mệnh kiếm đều có khả năng hô mưa gọi gió, câu thông với khí tượng đất trời lại một lần nữa va chạm dữ dội. Bạch Yến Hành nén giận hỏi: