Dao Trì Tâm chớp chớp mắt: "Sư đệ nhà chúng ta không gây phiền phức gì cho mọi người chứ? Haizz, đệ ấy tuổi còn trẻ, chưa thấy nhiều sự đời, lại không giỏi ăn nói, tính tình lại hướng nội, chắc hẳn là khó kết bạn lắm."
Hề Lâm đứng dưới hiên nhìn nàng diễn kịch, vẻ mặt cạn lời.
Người đệ t.ử cầm đầu trong sân nghe xong, lập tức xua tay: "Ấy —— Làm gì có chuyện đó! Hề Lâm là người anh em tốt nhất của đệ, quan hệ của chúng đệ thân thiết khỏi phải bàn, đúng không!"
Nói rồi, hắn bá cổ ôm lấy Hề Lâm.
"Đúng vậy, chúng đệ chung sống với Hề Lâm cực kỳ hòa thuận."
"Vô cùng hòa thuận!"
Hề Lâm nhìn những người đồng môn này lần lượt tiến tới khoác vai bá cổ mình, nhất thời cảm thấy đầu óc có chút không theo kịp tình hình.
Dao Trì Tâm đứng cách đó không xa vỗ tay cười: "Ôi dào, tốt quá rồi. Sư đệ, đệ xem các vị sư huynh yêu quý đệ biết bao nhiêu."
Hề Lâm: "……"
Chỉ bằng vài cân linh đan, tiên d.ư.ợ.c, Đại sư tỷ đã thành công mua chuộc toàn bộ đám đệ t.ử ngoại môn trong sân. Yêu ai yêu cả đường đi, ánh mắt mọi người nhìn Hề Lâm giờ đây cũng ngập tràn sự nồng nhiệt và yêu mến.
Khi tiễn hai người họ ra cửa, thái độ của đám đệ t.ử quả thực có thể dùng hai từ cung kính để hình dung.
Người thanh niên cạn lời, thu hồi ánh mắt và thở dài, quay sang nhìn Dao Trì Tâm: "Sư tỷ, tỷ đang làm cái gì vậy?"
Nàng nhẹ nhàng vươn vai: "Còn phải hỏi sao, đương nhiên là đang dọn đường cho đệ rồi."
Hề Lâm nhíu mày không đồng tình: "Tỷ rõ ràng là đang mua chuộc lòng người."
"Mua chuộc lòng người thì đã sao." Đại sư tỷ thừa nhận một cách cực kỳ thản nhiên, "Trên đời này làm gì có nhiều tri âm tâm linh tương thông đến vậy chứ? Chẳng lẽ không tương thông thì cứ mãi nhìn nhau bằng nửa con mắt sao? Ít nhất cũng phải duy trì mối quan hệ ngoài mặt. Tục ngữ có câu 'há miệng mắc quai', tiền bạc chính là pháp khí tốt nhất để thu phục lòng người thời nay đấy."
Hắn thầm nghĩ: Toàn là lý sự cùn.
"Sư đệ à." Dao Trì Tâm lắc lắc ngón trỏ, hiếm khi mới có được một điểm vượt trội hơn hắn, "Nhân duyên của đệ chẳng tốt chút nào đâu."
"Không thích bắt chuyện với ai, lại còn lầm lì, hay nhăn nhó, thích một mình một cõi…… Đệ không nhận ra là có chuyện gì người ta cũng chẳng thèm nói cho đệ biết sao? Có những mối quan hệ dù không đáng để kết giao sâu sắc, nhưng cũng không nên làm căng quá."
Nàng bấm đốt ngón tay đếm xong, "Vị tiền bối đồng môn ở sơn môn của đệ cái gì cũng kể với ta hết đấy."
Quả nhiên là Tần Ngọc……
Hắn không kìm được quay mặt đi, khuôn mặt thoáng chút bất lực: "Ta…… không giỏi trong việc giao tiếp với người khác."
Điều đó không nói thì Dao Trì Tâm cũng đoán được.
Đại sư tỷ vỗ vai hắn, vỗ n.g.ự.c đảm bảo: "Yên tâm đi, có sư tỷ bảo kê cho đệ mà. Ta đảm bảo sau ngày hôm nay, bọn họ đối xử với đệ còn thân thiết hơn cả anh em ruột."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"……"
Cái đó, chắc cũng không cần thiết đâu.
"Này."
Đang nói chuyện, nàng nghiêng đầu ghé sát lại, hàng lông mày nhướng lên đầy vẻ tinh nghịch.
"Sư đệ, vụ việc đêm qua ở Bắc Minh Kiếm Tông, là do đệ làm phải không?"
Hề Lâm thoáng sững sờ một cách bất động thanh sắc, dường như không ngờ nàng lại nhạy bén đến vậy. Nhưng ánh mắt của Dao Trì Tâm quá đỗi rực rỡ, khiến hắn không thể không lảng tránh, ấp úng trả lời: "Ừm……"
Như đã đoán trước hắn sẽ đi tìm Bạch Yến Hành, Dao Trì Tâm liền hỏi dồn: "Thế nào? Đệ và hắn cuối cùng ai thắng, đã phân thắng bại chưa?"
Hề Lâm nhích sang một bên, "Chưa."
"Suýt chút nữa thì xong, nhưng lại bị người của Côn Luân chen ngang làm gián đoạn."
Đại sư tỷ ra chiều suy nghĩ: "Ồ……"
Nghe âm cuối của nàng kéo dài, cái giọng điệu đó khiến hắn có cảm giác như nàng đang cho rằng mình viện cớ để gỡ gạc thể diện. Hề Lâm vô cớ thấy hơi bực mình, bổ sung thêm một câu: "Đáng lẽ chỉ cần một chiêu nữa thôi, nếu không phải xảy ra sự cố ngoài ý muốn……" Hắn ngập ngừng, "Lần sau nhất định sẽ phân định rõ ràng."
Dao Trì Tâm nghe xong tràng giấu đầu hở đuôi của hắn, đôi lông mày thanh tú càng nhướng cao hơn, chớp chớp mắt, giọng điệu lên xuống đầy ẩn ý: "Ồ……"
Hề Lâm: "……"
Hắn dứt khoát không giải thích thêm, tránh đi ánh nhìn của nàng, cắm đầu đi thẳng về phía trước.
Dao Trì Tâm rảo bước theo sau vài bước, cố tình nói: "Này, chẳng phải đệ không tin sao?"
"Đây là hai chuyện khác nhau."
Nàng càng muốn hỏi cho ra nhẽ: "Cái gì mà hai chuyện khác nhau?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"……"
Hề Lâm làm việc vô cùng kín kẽ, người của Kiếm Tông điều tra tới lui mãi mà chẳng thu được manh mối nào, cuối cùng đành phải bỏ cuộc.
Theo sau sự kết thúc của kỳ đại bỉ, chuỗi ngày dưỡng thương nhàn nhã, tự tại của Dao Trì Tâm cũng khép lại.
Cơ thể tu sĩ vốn không mỏng manh đến thế, thực ra nàng đã bình phục từ lâu.