Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 89



 

Con mắt chăm chú nhìn hai người họ từ dưới đất đứng dậy. Ánh mắt nó vô cùng tĩnh lặng…… Tuy nhiên, cái thứ này làm gì có mí mắt, nên nhìn ai nó cũng tĩnh lặng như vậy. Đại sư tỷ nửa hoảng sợ nửa tò mò nép sát vào người Hề Lâm, quan sát nó một hồi lâu.

 

Cuối cùng, nàng xác nhận con mắt này và con mắt mà Thứu Khúc từng gắn trên người chắc chắn là cùng một cái.

 

"Ta nhớ rõ con ngươi của nó có màu xanh lam." Dao Trì Tâm tiến sát lại để nhìn rõ hơn, "Cái này cũng vậy. Kỳ lạ thật, sao nó lại ở trong phòng của Diệp trưởng lão."

 

Hề Lâm rũ mắt, nét mặt khó đoán: "Có lẽ sau kỳ đại bỉ, nó đã được núi Dao Quang giữ lại."

 

Dao Trì Tâm đăm chiêu gật đầu, sực nhớ ra mục đích chính: "Nó có thể dùng để truyền tin không? Liệu có thể sử dụng như một loại Tiên Khí liên lạc được không?"

 

"Không thể, nó chỉ đơn thuần là một con mắt thôi."

 

Vậy thì nó chỉ là một món pháp bảo dùng để gian lận.

 

Dao Trì Tâm lập tức mất hẳn hứng thú.

 

Nàng lại chẳng thấy có gì không ổn về chuyện này.

 

Đã ở trong đan phòng của Diệp Quỳnh Phương, thì chắc hẳn nó là một trong những nguyên liệu để luyện đan. Những nguyên liệu này vốn dĩ đã vô cùng kỳ quái, từ tim gan phèo phổi đến chân tay của các loài cũng nhiều không đếm xuể. Những thứ quái đản hơn nàng cũng đã từng thấy rồi, một con mắt thì có thấm tháp vào đâu.

 

Nàng quyết định bỏ qua chiếc kệ, bước về phía chiếc đỉnh đồng thau.

 

Còn Hề Lâm vẫn đứng chôn chân tại chỗ, đăm đăm nhìn vào con mắt được đặt trong chiếc hộp.

 

Không biết vì sao con mắt này lại có vẻ rất chú ý đến Dao Trì Tâm. Dù nàng đã đi xa, nhưng con ngươi của nó vẫn luôn dõi theo, cho đến khi đụng phải lớp cấm chế của hộp gỗ mới lưu luyến thu ánh nhìn lại.

 

Lúc này, nó mới nhận ra Hề Lâm đang đứng sừng sững trên đỉnh đầu.

 

Con mắt nhìn hắn và kêu lên "chít chít".

 

Ánh mắt người thanh niên đối diện tối sầm lại. Luồng gió từ cổ tay áo hắn thổi tung y phục và mái tóc. Trong lòng bàn tay hắn đột nhiên tụ lại một luồng kiếm ý sắc lạnh thấu xương. Dường như đã hạ quyết tâm, năm ngón tay của hắn chầm chậm ép xuống phía đối phương.

 

Con ngươi xanh biếc ngây ngô nhìn bàn tay khổng lồ mang theo áp lực kinh người đang tiến lại gần. Nó hoàn toàn không ý thức được nguy hiểm sắp giáng xuống, sự ngây thơ đến mức hờ hững.

 

Đúng lúc này, giọng nói của Dao Trì Tâm từ xa vọng lại:

 

"Sư đệ, đệ cẩn thận một chút nhé, đừng làm hỏng đồ đạc ở đây. Nếu để Diệp trưởng lão phát hiện ra thì nguy to đấy."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hề Lâm nghe nàng nói vậy, kiếm ý nơi đầu ngón tay bất giác tan biến.

 

Hắn quay đầu nhìn về hướng nàng, rồi lại quay sang nhìn chằm chằm vào con mắt kia. Giữa hai hàng lông mày hiện rõ sự do dự và giằng xé. Cuối cùng, hắn chỉ đành đặt ngón trỏ lên môi, ra hiệu im lặng với đối phương: "Suỵt."

 

Con mắt ngơ ngác không hiểu gì, đáp lại hắn: "Chít?"

 

Dao Trì Tâm lục tung cả mật thất từ trong ra ngoài, nhưng chẳng tìm thấy điểm gì bất thường. Thứ kỳ quái nhất ở đây cũng chỉ là con mắt to tướng kia. Ngay cả chiếc đỉnh cũng chỉ là loại Tiên Khí thông thường dùng để xử lý nguyên liệu.

 

Có vẻ như đây đơn thuần chỉ là một căn phòng luyện đan và kho chứa đồ phụ thêm mà thôi.

 

Nhưng nếu chỉ có vậy, tại sao lại phải dùng trận pháp để cất giấu cẩn thận như thế?

 

Ít nhiều cũng có chút cảm giác "giấu đầu lòi đuôi".

 

Căn phòng chỉ bé bằng chừng này, nàng tìm kiếm mãi mà chẳng thấy gì, đành phải quay lại đứng trước chiếc kệ. Nàng khoanh tay trước n.g.ự.c, mang theo vẻ mặt vừa tò mò vừa bực bội mà săm soi con mắt kia.

 

Ba con mắt im lặng nhìn nhau một hồi lâu, cuối cùng Đại sư tỷ cũng đành bỏ cuộc: "Đi thôi, chúng ta về."

 

"Chắc Diệp trưởng lão cũng sắp giảng kinh xong rồi."

 

Khi Dao Trì Tâm quay người lại, mái tóc dài thướt tha của nàng lướt qua kệ tủ, vừa vặn sượt qua con ngươi xanh biếc. Dưới ánh mắt dán c.h.ặ.t đờ đẫn của con mắt, mái tóc vạch ra một đường cong mềm mại.

 

Sau khi hai người dọn dẹp hiện trường và quay trở về Thanh Long phong, trời đã bắt đầu tối.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Cái tâm trạng lén lút như kẻ trộm vẫn còn đập thình thịch trong l.ồ.ng n.g.ự.c, nhất thời khó mà bình tĩnh lại ngay được.

 

Sau khi sư đệ đưa nàng vào nhà, hắn cũng quay về phòng của mình.

 

Ánh chiều tà chỉ còn sót lại một vệt sáng le lói, dần dần lụi tàn theo vầng trăng khuyết đang từ từ nhô lên.

 

Đại sư tỷ ngồi một mình bên bàn, tay cầm b.út đăm chiêu suy nghĩ.

 

Chuyến đột nhập vào phòng của Diệp trưởng lão không thu hoạch được gì, nhưng điều đó không có nghĩa là bà ấy đã hoàn toàn thoát khỏi diện tình nghi. Vụ án đan độc vẫn còn đầy những uẩn khúc, và sự tồn tại của căn mật thất kỳ quái kia vẫn là một bí ẩn chưa có lời giải đáp.

 

Thực sự quá bất thường.