Uổng Cho Sư Tỷ Có Nhan Sắc Tuyệt Trần

Chương 95



 

Đại sư tỷ nói phong long với hắn một câu, rồi lấy tư cách "hi sinh vì người khác", áp sát mu bàn tay của hai người lại với nhau, dụ dỗ "con mắt": "Mi nhìn bên hắn kìa, hắn sẽ không cấm mi chạy nhảy đâu, mi muốn chơi trò gì cũng được. Không muốn chuyển sang một chỗ ở mới mẻ hơn sao?"

 

Hề Lâm: "……"

 

Con mắt trượt ra đến rìa mu bàn tay nàng, ngay tại vị trí hai bàn tay giao nhau, nó vươn dài cơ thể ngó Hề Lâm một cái, rồi lại có vẻ không mấy hứng thú, quay đầu bò về bờ vai Dao Trì Tâm.

 

Đại sư tỷ lập tức khích lệ: "Mi đừng đi vội, cứ nhìn thêm chút nữa đi, biết đâu lại thấy hợp thì sao……"

 

Nhưng "con mắt" cứ làm như không nghe thấy, nó trượt đến hõm cổ nàng, nhảy nhót tưng bừng như đang cọ cọ làm nũng.

 

"Nó sẽ không bao giờ sang chỗ đệ đâu."

 

Sư đệ bưng chén trà lên, tự mình nhấp một ngụm.

 

Kế hoạch thất bại, Dao Trì Tâm chán nản gục mặt xuống bàn, ủ rũ rầu rĩ: "…… Tại sao chứ, rõ ràng là cùng nhau vào mật thất, cớ sao người xui xẻo cuối cùng lại là ta."

 

"Bởi vì nó sẽ không thích đệ."

 

Những ngón tay cầm chén trà cách nhau trong gang tấc. Hề Lâm cứ đăm đăm nhìn vào những đầu ngón tay ấy một hồi lâu, rồi mới chuyển ánh nhìn sang người sư tỷ ngồi đối diện.

 

Nói là nó không thích hắn, chi bằng nói là con "mắt" này có vẻ quá mức yêu thích Dao Trì Tâm.

 

Hắn thậm chí còn nghi ngờ rằng, lúc ở trong mật thất, có lẽ cũng chính vì nguyên do này mà nó mới bám lấy sư tỷ.

 

Ánh mắt Hề Lâm hơi chùng xuống.

 

Quả nhiên lúc đó... lẽ ra hắn nên tiêu hủy nó mới phải.

 

Cái gọi là xuống núi tu hành rèn luyện, thực ra không hề nguy hiểm, kích thích, ba bước gặp yêu tà, năm bước đụng ma thú như trong trí tưởng tượng của nhiều đệ t.ử mới nhập môn.

 

Thời buổi này đâu còn loạn lạc, bất an đến thế. Những con yêu quái có chút đầu óc sẽ không dại gì bén mảng đến thành quách của người phàm để làm loạn. Chúng biết rõ nếu gây ra động tĩnh lớn, sẽ chuốc lấy họa sát thân. Các môn phái tu tiên lớn nhỏ mọc lên như nấm, đang lo không có yêu ma nào để hành đạo, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ bị "bao vây tiêu diệt".

 

Bọn yêu ma giờ cũng đã biết cách đoàn kết với nhau, đa phần đều chiếm cứ ở những vùng rừng núi hoang vu, hẻo lánh, ít người lui tới.

 

Thỉnh thoảng cũng có vài con đi lạc, nấp trong các khu rừng để rình mò săn bắt những lữ khách đi lẻ tẻ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Các kiếm tu phái Côn Luân là những kẻ ít chịu ngồi yên nhất. Thường thì cứ đứng từ trên cao nhìn thấy, là họ lại tranh nhau vây bắt, vẻ mặt người nào người nấy hung hãn, dữ tợn, đuổi theo mấy con yêu thú khiến chúng phải chạy trối c.h.ế.t.

 

Có họ đi cùng, người của núi Dao Quang gần như chẳng cần phải động tay, Lâm Sóc cũng được dịp rảnh rỗi.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Dao Trì Tâm thì vẫn tiếp tục theo dõi sát sao từng cử động của Diệp Quỳnh Phương.

 

Mỗi khi đến lúc này, "con mắt" giấu trong tay áo sẽ lén lút thò đầu ra, phối hợp cùng nàng làm nhiệm vụ rình rập.

 

Mối quan hệ giữa Dao Trì Tâm và "con mắt to" hiện tại ngày càng trở nên khắng khít, hòa hợp.

 

Mặc dù lúc mới nhìn thì vật nhỏ này trông có vẻ gớm ghiếc, nhưng trong cả đoàn, ngoại trừ Tuyết Vi ra, thì nó lại là kẻ nể mặt nàng nhất.

 

Dường như bất kể nàng làm gì, nó cũng đều vui vẻ ủng hộ.

 

Lúc sư đệ làm mẫu, bung kết giới rộng tới mấy chục trượng, nó lại dửng dưng không để tâm. Nhưng khi Đại sư tỷ tạo ra cái vỏ trứng vừa xấu xí vừa mỏng manh, nó lại "chít chít" vỗ tay hoan hô. Thi thoảng nàng vẽ sai pháp trận, Hề Lâm chưa kịp mở miệng, chỉ vừa mới nhíu mày là nó đã phủ đầu ngay, luống cuống bênh vực Dao Trì Tâm, sợ hắn sẽ phạt nàng nặng hơn.

 

Con mắt "chít chít chít" liên hồi, cuống cuồng đến mức toát cả mồ hôi hột, tựa như có thể nói được tiếng người ngay giây tiếp theo.

 

Liên tục mấy ngày như vậy, lại khiến Hề Lâm không biết phải dạy nàng thế nào cho phải.

 

Dao Trì Tâm sao có thể không xiêu lòng trước cảnh này. Bản chất nàng vốn là người dễ mềm lòng, đối với những sinh vật nhỏ bé lại càng dễ dàng mất cảnh giác. Dưới sự đồng lòng chống lại người ngoài, một người một mắt nhanh ch.óng xây dựng nên một tình bạn thắm thiết.

 

Hề Lâm cứ thế trơ mắt nhìn nàng - người cách đây vài hôm còn khóc thét kêu "kinh tởm" - nay ngày nào cũng trêu đùa với "con mắt", miệng cứ luôn miệng khen "đáng yêu quá", "ngoan quá".

 

"Sư đệ!"

 

Khi đoàn người sắp sửa tiến vào biên giới nước Kinh Sở, dù đã thiết lập bí cảnh để nghỉ ngơi trong rừng sâu, nhưng xung quanh vẫn có nhiều dấu vết của con người hơn trước. Lúc Hề Lâm từ bên ngoài bước vào, Dao Trì Tâm đang vô cùng hào hứng giơ tay trái lên ngắm nghía.

 

Con mắt to tướng đang nằm chễm chệ trên mu bàn tay nàng.

 

Hai người này cũng chẳng biết trao đổi với nhau bằng cách nào, thế mà lại có thể trò chuyện vô cùng vui vẻ.