“Hắn nhìn chằm chằm vào mắt ta, trong ánh mắt chứa đựng một thứ thần thái bấy lâu nay ta chưa từng nhìn thấy ở hắn bao giờ cả.”
Không phải là sự tức giận, cũng chẳng phải là vẻ mất kiên nhẫn hợm hĩnh như mọi bận.
Mà là một sự mệt mỏi, rệu rã tột cùng.
“Chuyện nàng đón Thẩm Vân Chỉ vào trong phủ, là do ta nông nổi nhất quyết không đồng ý.
Chuyện nàng bị vu oan giáng họa, ta lại hèn nhát không dám đứng ra bảo vệ, giúp đỡ.
Đến chuyện nàng tự mình bươn chải kiếm tiền kinh doanh, ta lại còn mở miệng giáo huấn nàng cái câu lộ mặt ngoài đường không ra thể thống gì.”
Hắn khựng lại một nhịp dài.
“Tất thảy những chuyện đó, ta tự nhận thấy mình đã làm sai hoàn toàn rồi.”
Ta lặng lẽ nhìn hắn, tuyệt nhiên không hé răng nửa lời.
“Chiếc chìa khóa kho chứa đồ này, nàng hãy cầm lại đi.”
Hắn nhẹ nhàng đẩy chiếc chìa khóa lại gần phía ta, “Cái gia đình lớn này, nếu thiếu đi bàn tay quán xuyến của nàng thì hoàn toàn không thể vận hành ổn thỏa được đâu.”
Ta nhìn chằm chằm vào chiếc chìa khóa đặt trên bàn, im lặng trầm ngâm một hồi lâu.
Rồi ta chậm rãi giơ tay ra, cầm lấy chiếc chìa khóa bỏ vào túi.
Không phải là vì trong lòng ta vẫn còn thiết tha muốn tiếp tục đứng ra gánh vác cái trách nhiệm quản lý việc nhà mệt mỏi cho cái Bùi gia này làm gì đâu.
Mà là vì ta vừa mới thông suốt được một triết lý nhân sinh hoàn toàn mới.
Chiếc chìa khóa này, nếu là trước đây thì nó chính là thứ đồ bảo mệnh mà ta “bắt buộc phải có” bằng được.
Bởi vì nếu không có nó trong tay, thân phận địa vị của ta trong cái phủ này chẳng khác nào một kẻ vô hình không có chút tiếng nói nào cả.
Còn giờ đây, nó chỉ đơn thuần là một thứ đồ vật mà ta có quyền tự do lựa chọn muốn cầm lấy cũng được, mà không thèm cầm lấy cũng chẳng sao cả.
Đây chính là giá trị cốt lõi của việc sở hữu một đường lui vững chắc.
Nó hoàn toàn không phải là thứ giúp ngươi có thể lười biếng ngồi mát ăn bát vàng không cần phải làm lụng vất vả gì nữa đâu.
Mà nó chính là thứ giúp ngươi trong quá trình làm lụng lao động, có thể hiên ngang ngẩng cao đầu lên mà sống, tuyệt đối không cần phải cúi đầu quỵ lụy trước bất kỳ một ai nữa cả.
Bùi Khối vừa nhìn thấy ta chịu thu lấy chiếc chìa khóa liền giống như trút bỏ được một gánh nặng ngàn cân trong lòng vậy, thở phào nhẹ nhõm một cái rõ to.
“Còn có một chuyện này nữa,” hắn bảo, “Phía mẫu thân ta bên kia, ta cũng đã tự mình tới nói chuyện phân giải rõ ràng với người rồi, kể từ đây về sau tất thảy các việc lớn nhỏ trong phủ đều do một mình nàng toàn quyền đứng ra quyết định.”
“Còn nữa...”
Bùi Khối nhìn thẳng vào mắt ta, bộ dạng lại bắt đầu muốn nói lại thôi vô cùng ngập ngừng.
“Còn chuyện gì nữa sao ạ?”
“Không có gì nữa đâu.”
Hắn khẽ lắc lắc đầu, “Nàng hãy mau ch.óng đi nghỉ ngơi đi, ngày hôm nay chạy vầy ngoài đường cả ngày chắc cũng mệt mỏi lắm rồi.”
Ta đứng dậy, chậm rãi bước đi được vài bước bỗng nhiên khựng lại.
“Bùi Khối.”
“Chàng có biết rõ nguyên nhân thực sự tại sao ta lại sắt đá nhất quyết phải đón Vân Chỉ vào trong phủ bằng được không hả?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bùi Khối ngẩn người ra một lúc, ngẫm nghĩ hồi lâu rồi bảo:
“Chẳng phải là vì mối quan hệ thâm giao giữa cha nàng và cha nàng năm xưa đó sao?”
“Mối quan hệ thâm giao đó chỉ là một phần nguyên nhân nhỏ mà thôi ạ.”
Ta quay người lại, nhìn thẳng vào mắt hắn mà bảo.
“Nguyên nhân thực sự là vì năm xưa lúc ta chuẩn bị xuất giá gả chồng, mẫu thân ta đã từng cầm tay ta dặn dò kỹ lưỡng một câu này——‘Cái thế đạo này đối xử với phận nữ nhi chúng ta quả thực vô cùng khắt khe, tàn nhẫn, cho nên giữa nữ nhi với nhau, nếu có thể dang tay giúp đỡ nhau được một chút nào thì hãy cố gắng mà giúp đỡ nhau lấy con nhé.’.”
“Lúc Vân Chỉ bị Triệu gia tàn nhẫn viết giấy bỏ vợ đuổi cổ ra khỏi cửa, xung quanh muội ấy hoàn toàn không có một ai thèm đứng ra giúp đỡ cả.
Gia đình nhà chồng thì ruồng bỏ, gia đình nhà mẹ đẻ thì bất lực không quản nổi, đến ngay cả bạn bè bằng hữu ngày thường cũng tìm mọi cách né tránh như né tà.
Nếu đến ngay cả một người như ta đây cũng nhẫn tâm khoanh tay đứng nhìn làm ngơ nữa, thì muội ấy quả thực sẽ lâm vào bước đường cùng không lối thoát, chỉ có con đường ch/ết mà thôi.”
“Cho nên ta nhất định phải đứng ra giúp đỡ muội ấy.”
“Hoàn toàn không phải là vì thân phận con gái của người bằng hữu cũ gì đâu, mà là vì muội ấy là một người nữ nhi, và chính bản thân ta cũng là một người nữ nhi mà thôi.”
“Ta đứng ra giúp đỡ muội ấy ngày hôm nay, cũng chính là đang âm thầm tích đức giúp đỡ cho chính bản thân mình sau này mà thôi ạ.”
Bùi Khối nhìn chằm chằm vào gương mặt ta, há hốc mồm miệng muốn nói cái gì đó biện bạch nhưng rốt cuộc một chữ cũng không thốt nên lời.
Ta quay người ung dung bước đi thẳng vào nội viện.
Không gian phía sau lưng rơi vào im lặng tịch mịch hoàn toàn.
Ngoài sân, ánh trăng bàng bạc sáng rực rỡ như nước, hắt xuống mặt đất giống như đang trải một lớp sương muối trắng xóa vô cùng đẹp đẽ.
Xuân Đào rảo bước đi theo sau lưng ta, nhỏ giọng thì thầm bảo:
“Phu nhân, mấy lời tâm huyết người vừa nói khi nãy, lão gia xem ra đã hoàn toàn tiếp thu thấu hiểu vào trong đầu rồi đấy ạ.”
“Huynh ấy có tiếp thu thấu hiểu được hay không, điều đó đối với ta lúc này chẳng còn chút giá trị quan trọng nào nữa rồi.”
Ta bảo.
“Vậy cái gì mới là điều quan trọng nhất thế ạ?”
“Tự bản thân ta thấu hiểu suốt được cái triết lý đó, như vậy là đã quá đủ rồi.”
Ta bước chân vào trong phòng ngủ của nội viện, nhẹ nhàng đẩy cửa ra.
Trên mặt bàn gỗ trong phòng vẫn đang đặt chễm chệ chiếc hộp gỗ hồng sắc kia.
Ta ung dung đi tới, mở nắp hộp ra, lấy bức di thư của mẫu thân ra ngoài, kiên nhẫn đọc lại một lượt từ đầu đến cuối.
Ở trang cuối cùng của bức thư, ngay phía dưới hàng chữ cuối cùng kia, mẫu thân còn dùng nét b/út vô cùng nhỏ nhắn để viết thêm một câu dặn dò cuối cùng nữa.
Ta mang theo bức thư này bên mình suốt ba năm trời nay, cho đến ngày hôm nay mới có thể thực sự thấu hiểu suốt được ý nghĩa thâm sâu của câu nói đó.
“Con gái của ta, hãy luôn khắc cốt ghi tâm một điều này——con người sống ở đời, hoàn toàn không phải cứ may mắn gả được cho một người đàn ông tốt là cuộc đời con sẽ tự động viên mãn, đúng đắn đâu nhé.
Mà phải là tự bản thân con biết cách hiên ngang đứng thẳng người lên làm chủ cuộc đời mình, thì cuộc đời con mới thực sự là đúng đắn, vẹn tròn được.”
Ta nhẹ nhàng xếp gọn bức thư lại, cẩn thận cất trở lại vào trong chiếc hộp.
Khóa c.h.ặ.t lại như cũ.
Ngoài cửa sổ, vầng trăng rằm tròn vành vạnh, tỏa ánh sáng lung linh rực rỡ.