Vân Cẩm Tựa Ánh Trăng

Chương 7



 

“Còn về phần tại sao Bùi phu nhân lại phải hao tâm tổn sức làm như vậy ư?”

 

Rất đơn giản.

 

Bà ta muốn đưa đứa cháu gái bên nhà mẹ đẻ của mình vào trong phủ để thay thế ta quản lý việc nhà.

 

Mấy chuyện này ta sớm đã nghe phong thanh rồi.

 

Cháu gái của Bùi phu nhân là Vương thị, đã góa bụa hai năm nay, cứ ở lỳ bên nhà mẹ đẻ suốt.

 

Bùi phu nhân không chỉ một lần nói bóng nói gió trước mặt ta, khen ngợi Vương thị đảm đang tháo vát ra sao, biết quán xuyến việc nhà thế nào.

 

Ý tứ trong lời nói chẳng qua là chê bai ta làm chưa đủ tốt mà thôi.

 

Bây giờ, bà ta rốt cuộc cũng tìm ra cách để đạp ta xuống dưới chân.

 

“Phu nhân,” Xuân Đào sốt ruột đến phát khóc, “Chúng ta phải làm sao bây giờ?”

 

“Đừng cuống.”

 

Ta bảo.

 

Hai chữ này thốt ra miệng, ngay cả bản thân ta cũng thấy có phần nực cười.

 

Chuyện đã đi đến nước này rồi, sao ta có thể không cuống cho được?

 

Nhưng ta tuyệt đối không được hoảng loạn.

 

Một khi ta hoảng loạn thì Thẩm Vân Chỉ thật sự sẽ bị giải lên quan phủ mất.

 

Một người nữ nhi đã bị chồng bỏ, nếu lại gánh thêm cái tội danh ăn cắp đồ nữa thì cuộc đời này coi như tiêu tùng hoàn toàn.

 

“Xuân Đào, đêm nay ngươi đi canh chừng Bích Đào cho ta, xem nàng ta tiếp xúc qua lại với những ai.”

 

“Ngoài ra, hãy đổi những kẻ trực đêm nay thành người của chính chúng ta.”

 

Xuân Đào làm việc rất nhanh nhẹn lanh lẹ, loáng một cái đã sắp xếp ổn thỏa đâu vào đấy.

 

Một mình ta ngồi trong viện chính, lặng lẽ đợi trời tối.

 

Sau khi màn đêm buông xuống, ta đi một chuyến đến thư phòng.

 

Bùi Khối không chịu tiếp kiến ta.

 

Nha hoàn canh cửa bảo lão gia đã đi ngủ rồi, không tiếp bất cứ ai cả.

 

Ta biết thừa hắn không phải thật sự đi ngủ, hắn chỉ là không muốn đối mặt với ta mà thôi.

 

Hắn không muốn đối diện với sự thật của chuyện này.

 

Bởi vì nói cho cùng, kẻ “làm mất” ngọc bội của hắn lại chính là Bích Đào thân cận bên người hắn.

 

Mà Bích Đào lại là người của mẫu thân hắn.

 

Hắn cho dù có biết rõ chân tướng sự thật đi chăng nữa thì cũng chẳng dám trở mặt đối chọi với mẫu thân mình.

 

Cho nên cách tốt nhất chính là tránh mặt không gặp ta.

 

Không gặp ta thì sẽ không phải đưa ra sự lựa chọn khó khăn.

 

Ta đứng trân trân trước cửa thư phòng một hồi lâu.

 

Gió đêm thổi buốt giá, làm lạnh ngắt cả sống lưng ta.

 

Nhưng ta không hề rời đi.

 

Ta đứng đợi rất lâu, cánh cửa thư phòng rốt cuộc cũng chịu mở ra.

 

Bùi Khối đứng sừng sững ở cửa, trên mặt hiện rõ vẻ mất kiên nhẫn bực bội:

 

“Nàng rốt cuộc là muốn làm cái gì thế hả?”

 

“Bùi Khối,” ta nhìn thẳng vào hắn, gằn từng chữ một, “Ngọc bội không phải do Vân Chỉ ăn cắp.”

 

“Vậy thì là ai ăn cắp?”

 

“Là nha hoàn thân cận của chàng, Bích Đào.”

 

Sắc mặt Bùi Khối lập tức biến đổi.

 

Hắn có lẽ không ngờ được rằng ta lại có thể điều tra ra đến tận trên đầu Bích Đào nhanh đến thế.

 

“Nàng ăn nói hàm hồ cái gì đó?”

 

Hắn nhíu c.h.ặ.t c.h.â.n mày, “Bích Đào đã theo ta bao nhiêu năm nay rồi, nàng ta sao có thể ăn cắp đồ của ta được?”

 

“Nàng ta không phải ăn cắp, nàng ta là nhặt được.”

 

Ta nhìn chằm chằm vào mắt hắn, “Đêm qua sau khi chàng nói chuyện xong với Vân Chỉ, Bích Đào đã nhặt miếng ngọc bội chàng làm rơi dưới đất lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Nàng ta không trả lại cho chàng, mà lại giấu tọt vào trong ống tay áo mình.

 

Ngày hôm sau, miếng ngọc bội này liền xuất hiện trong bọc hành lý của Vân Chỉ.

 

Mà mẫu thân chàng lại vô cùng trùng hợp dẫn theo một đám người rầm rộ kéo đến lục soát ngay lúc đó.”

 

Con ngươi Bùi Khối co rụt lại một cái.

 

“Nàng có ý gì?”

 

“Ta có ý gì, trong lòng chàng tự biết rõ nhất.”

 

Ta nhìn hắn, nhìn người đàn ông này, người phu quân mà ta đã đầu ấp tay gối suốt ba năm trời.

 

Ta đã từng ngỡ rằng hắn là một bờ vai vững chãi để ta có thể nương tựa cả đời.

 

Nhưng giờ đây, thứ ta nhìn thấy trong đôi mắt hắn chỉ toàn là sự nhu nhược hèn nhát và trốn tránh trách nhiệm.

 

“Bùi Khối, Vân Chỉ vô tội.”

 

Ta bảo, “Chàng phải đứng ra giúp muội ấy.”

 

Bùi Khối im lặng một hồi lâu.

 

Sau đó hắn thốt ra một câu nói làm lòng ta lạnh ngắt thấu tận tâm can.

 

“Cho dù cô ta có vô tội đi chăng nữa thì đã sao nào?”

 

Ta ngẩn người ra tại chỗ.

 

“Mẫu thân ta đã đinh ninh là do cô ta ăn cắp rồi,” giọng Bùi Khối rất bình thản, bình thản đến mức không giống như đang định đoạt số phận của một người vô tội, “Nàng muốn ta vì một người ngoài mà đi trở mặt đối chọi với mẫu thân ta sao?

 

Đi đẩy Bích Đào ra đầu sóng ngọn gió sao?

 

Như thế chẳng khác nào vạch áo cho người xem lưng, nói cho thiên hạ biết là mẫu thân ta đang hãm hại một ả đàn bà bị bỏ vợ à?”

 

“Vậy thì sao?”

 

“Cho nên, cứ để cô ta đi đi.”

 

Bùi Khối bảo, “Cho cô ta một ít tiền bạc, bảo cô ta cuốn gói rời khỏi phủ thành này.

 

Chuyện này cứ thế mà khép lại đi.”

 

Ta nhìn chằm chằm vào hắn, giống như đang nhìn một người hoàn toàn xa lạ.

 

“Muội ấy đi rồi thì người ngoài người ta sẽ bàn tán thế nào?

 

Người ta sẽ bảo Bùi phủ bắt quả tang được một đứa ăn cắp, rồi đuổi cổ người ta đi.

 

Cuộc đời muội ấy thế là chấm hết.”

 

“Cuộc đời cô ta vốn dĩ đã chấm hết từ lâu rồi.”

 

Giọng Bùi Khối lạnh tanh đi, “Một đứa đàn bà bị chồng bỏ, nàng tưởng cô ta còn có tiền đồ gì tốt đẹp để mà nói nữa chắc?”

 

Ta há hốc mồm, nhận ra giọng nói của mình đang run rẩy kịch liệt:

 

“Bùi Khối, chàng có biết mình đang nói cái thứ gì không hả?”

 

“Ta đang nói một sự thật hiển nhiên mà ai ai cũng đều biết rõ trong lòng.”

 

Bùi Khối quay người đi, “Đừng làm loạn nữa, về phòng đi.

 

Ngày mai ta sẽ bảo phòng kế toán trích ra năm mươi lượng bạc đưa cho cô ta làm lộ phí đi đường.

 

Chuyện này chấm dứt tại đây.”

 

Cánh cửa thư phòng lạnh lùng đóng sầm lại ngay trước mặt ta.

 

Ta đứng trơ trọi ngoài cửa, cảm thấy toàn thân từ trên xuống dưới đều lạnh toát.

 

Lạnh đến thấu xương.

 

Ta không trở về viện chính.

 

Ta đi thẳng đến đông khoảnh viện.

 

Thẩm Vân Chỉ không hề đi ngủ, muội ấy ngồi lặng lẽ trong bóng tối bên cửa sổ, nghe thấy tiếng mở cửa liền giật nảy mình ngẩng đầu lên.

 

“Tỷ tỷ?”

 

“Là ta.”

 

Ta đi tới, ngồi xuống bên cạnh muội ấy.

 

Ánh trăng bàng bạc xuyên qua cửa sổ chiếu rọi vào, hắt lên gương mặt muội ấy.