“Thứ bà để lại cho ta là sản nghiệp của cả một nửa con phố sầm uất nhất phủ thành này.”
Xuân Đào nhìn thấy sắc mặt ta biến đổi thất thường, rụt rè nhỏ giọng hỏi:
“Phu nhân, trong thư nói cái gì thế ạ?”
Ta không trả lời câu hỏi của nàng.
Ta mở chiếc túi gấm nhỏ kia ra xem.
Bên trong là một xấp văn tự nhà đất dày cộm, cùng với một con dấu cá nhân bằng ngọc.
Ta lật xem từng tờ một, đôi bàn tay càng lúc càng run rẩy dữ dội hơn.
Những lời mẫu thân viết trong thư hoàn toàn là sự thật.
Vị trí của những cửa tiệm và dinh cơ này đều nằm ở những khu vực đắc địa sầm uất bậc nhất phủ thành, chỉ tính riêng tiền cho thuê hằng năm thôi cũng đủ để nuôi sống cả mười cái Bùi phủ rồi.
Vậy mà ta, gả vào Bùi phủ ba năm trời, hằng ngày cứ đinh ninh nghĩ rằng mình chỉ là một người vợ tầm thường ăn bám sống dựa dẫm vào nhà chồng mà thôi.
Ta chưa từng dám nghĩ tới chuyện mẫu thân lại để lại cho ta một khối tài sản khổng lồ đến nhường này.
Tại sao bà lại không nói cho ta biết sớm hơn chứ?
Ta tiếp tục đọc bức thư.
Mấy hàng chữ cuối cùng của bức thư có viết như thế này:
“Con à, những sản nghiệp này là do ngoại tổ phụ con để lại cho nương, nương nay lại để lại cho con.
Không nói cho con biết sớm là vì nương muốn con hiểu được rằng, gả chồng không phải là chỗ để dựa dẫm cả đời, trong tay mình tự nắm giữ đồ đạc thì trong lòng mới không phải hoang mang lo sợ.
Những thứ này vạn bất đắc dĩ con đừng nên mang ra dùng sớm.
Bởi vì một khi con mang chúng ra, con sẽ không cách nào giả vờ làm một người vợ tầm thường được nữa.
Con sẽ trở thành cái gai trong mắt của tất cả mọi người.
Nhưng nếu đi đến nước non cần phải dùng đến nó thì con tuyệt đối đừng do dự.
Đường lui của con, nương sớm đã trải sẵn cho con ổn thỏa rồi.”
Ta siết c.h.ặ.t bức thư trong tay, nước mắt rốt cuộc cũng lã chã rơi xuống.
Không phải vì cảm thấy tủi thân uất ức.
Mà là vì thương nhớ mẫu thân vô hạn.
Bà đã qua đời bao nhiêu năm nay rồi mà vẫn âm thầm dang tay che chở bao bọc cho ta như vậy.
“Phu nhân?”
Xuân Đào cuống quýt cả lên, “Người rốt cuộc là bị làm sao thế ạ?
Đừng làm nô tỳ sợ mà!”
Ta hít một hơi thật sâu, giơ tay lau sạch nước mắt, đem bức thư cùng xấp văn tự nhà đất cẩn thận xếp gọn lại vào trong chiếc hộp, khóa c.h.ặ.t lại như cũ.
“Không có gì.”
Ta bảo.
Giọng điệu của ta bỗng chốc trở nên vô cùng bình thản lạ thường.
Sự bình thản này hoàn toàn khác hẳn với lúc trước.
Sự bình thản lúc trước là do gượng ép chống đỡ mà có.
Còn sự bình thản lúc này là vì ta biết rõ trong lòng, ta không cần phải tiếp tục gượng ép chống đỡ nữa rồi.
Trong tay ta đang nắm giữ quân bài tẩy.
Một quân bài tẩy chí mạng mà không một ai có thể ngờ tới được.
“Xuân Đào, cất kỹ chiếc hộp này đi cho ta.”
“Ngoài ra, đi tìm người thợ thêu giỏi may vá quần áo nhất trong phủ lại đây, bảo là ta muốn may quần áo mới.”
Xuân Đào ngơ ngác hoang mang:
“Phu nhân, lúc này còn may quần áo mới cái gì nữa ạ?
Chuyện của Thẩm cô nương còn chưa giải quyết xong xuôi mà——”
“Ta bảo ngươi đi thì ngươi cứ việc đi đi.”
Xuân Đào bị một thứ uy lực vô hình nào đó trong giọng điệu của ta trấn áp, không dám hỏi vặn vả thêm lời nào nữa, quay người rảo bước chạy biến ra ngoài.
Ta đứng bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn bầu trời đang dần sáng rõ hẳn lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hôm nay, Bùi phu nhân chắc chắn sẽ kéo người tới.
Bà ta sẽ ép ta phải giao nộp Thẩm Vân Chỉ ra bằng được.
Bà ta sẽ gán cho ta cái mác “nhìn người không rõ”, rồi thuận lý thành chương tước đoạt đi quyền quản lý việc nhà từ trong tay ta.
Bà ta đinh ninh nghĩ rằng mình cầm chắc phần thắng trong tay rồi.
Bà ta đâu có ngờ được rằng, trò chơi vương quyền này, kể từ giây phút này trở đi, mới chính thức được bắt đầu mà thôi.
Vừa qua giờ Thìn, Bùi phu nhân quả nhiên rầm rộ kéo người tới thật.
Lần này bà ta dắt theo đông đảo người hầu kẻ hạ hơn hẳn, ngoài Thúy Bình cùng mấy mụ già thô kệch ra, còn xuất hiện thêm hai gương mặt nữa.
Một người là cô mẫu của Bùi Khối, Bùi lão phu nhân.
Một người là đứa cháu gái bên nhà mẹ đẻ của Bùi phu nhân, Vương thị.
Bùi lão phu nhân là người có vế vế cao nhất trong Bùi gia, ngày thường vốn chẳng mấy khi nhúng tay vào việc vặt trong phủ, hôm nay có thể mời được cả bà ta ra mặt, chứng tỏ Bùi phu nhân lần này lập tâm sắt đá muốn làm cho chuyện này rùm beng lên thật to mới thôi.
Vương thị khép nép đi theo sau lưng Bùi lão phu nhân, ăn mặc khá mộc mạc thanh nhã, nhưng trên đầu lại cài một cây trâm bằng bạch ngọc có chất ngọc vô cùng thượng hạng, tôn lên gương mặt trái xoan vô cùng tinh tế đài các của ả.
Ả nhìn ta bằng một ánh mắt chất chứa vẻ đắc ý thấp thoáng ẩn hiện.
Giống như đang giễu cợt ta:
“Ngươi rốt cuộc cũng có ngày hôm nay rồi.”
Ta đứng sừng sững giữa viện chính, đàng hoàng ra đón tiếp bọn họ.
“Mẫu thân, cô mẫu.”
Ta quy củ hành lễ chào hỏi chỉnh tề.
“Được rồi, dẹp mấy cái trò khách sáo vô bổ này đi.”
Bùi phu nhân phẩy phẩy tay cắt ngang, “Hạn định thời gian một ngày nói hôm qua đã đến rồi.
Ngươi đã điều tra rõ ràng ra được chưa?”
“Điều tra rõ ràng rồi.”
Ta bảo.
Bùi phu nhân nhướng mày lên một cái:
“Ồ?
Vậy ngươi nói xem, kẻ nào là đứa ăn cắp miếng ngọc bội hả?”
Ánh mắt của tất cả mọi người lập tức đổ dồn hết lên trên người ta.
Xuân Đào đứng sau lưng ta, căng thẳng đến mức đôi bàn tay run cầm cập liên hồi.
“Kẻ ăn cắp ngọc bội,” ta nhìn thẳng vào mắt Bùi phu nhân, gằn từng chữ một rõ ràng, “Là Bích Đào.”
Không gian ngoài sân bỗng chốc rơi vào im lặng tịch mịch trong thoáng chốc.
Liền sau đó, Bùi phu nhân bỗng phá lên cười ngặt nghẽo.
Bà ta cười rất to, cười xong lại còn quay sang nhìn Bùi lão phu nhân một cái, giống như vừa nghe được một câu chuyện khôi hài nực cười nhất thiên hạ vậy.
“Cô mẫu nghe thấy gì chưa?
Nó nói là Bích Đào kìa.”
Bùi phu nhân chỉ tay thẳng vào mặt ta mà bảo, “Bích Đào là đứa nha hoàn trung thành tận tụy nhất bên người Khối nhi, đã theo nó bao nhiêu năm trời nay rồi, ngươi lại dám vu cho nó ăn cắp đồ sao?
Có phải ngươi điều tra không ra nên bừa bãi vớ đại một đứa ra để gánh tội thay đúng không hả?”
“Ta có nhân chứng đàng hoàng.”
Ta bảo.
“Nhân chứng sao?
Là kẻ nào?”
“Hai nha hoàn quét dọn ở dãy hành lang gấp khúc đêm qua, chính mắt bọn họ nhìn thấy rõ ràng Bích Đào nhặt miếng ngọc bội rơi dưới đất lên, không trả lại cho lão gia mà lại giấu tọt vào trong ống tay áo mình.”
Nụ cười trên mặt Bùi phu nhân cứng đờ lại trong thoáng chốc.
Nhưng bà ta rất nhanh đã lấy lại được vẻ ngạo mạn vốn có:
“Lời nói của hai đứa nha hoàn thấp kém quét r/ác mà cũng đòi coi là thật sao?
Ai biết được có phải do ngươi bỏ tiền ra mua chuộc tụi nó nói hươu nói vượn không hả?”
“Mẫu thân nếu không tin thì có thể gọi tụi nó lại đây đích thân hỏi cho ra lẽ.”