Đỉnh Thiên Kiếm Sơn.
"Keng!!!"
Hai thanh thần binh va chạm giữa không trung tạo nên một làn sóng xung kích mắt thường có thể thấy được, quét ngang quảng trường. Những cột đá cẩm thạch ngàn năm tuổi xung quanh rung lên bần bật rồi nứt toạc, sụp đổ ầm ầm.
Trần Phong bị hất văng ngược trở lại, đôi chân cày xuống nền đá tạo thành hai rãnh sâu hoắm dài hơn mười trượng mới dừng lại được. Khóe miệng hắn rỉ ra một dòng máu đen. Hổ khẩu tay phải cầm đao đã rách toạc, máu chảy ròng ròng xuống chuôi đao.
Ở phía đối diện, Nhạc Bất Quần vẫn đứng sừng sững, Huyết Ma Kiếm trong tay hắn phát ra tiếng hú ma quái, liên tục hấp thụ linh khí trời đất và oán khí từ những cái xác xung quanh để bồi bổ cho chủ nhân.
"Ha ha ha! Tu La, cảm thấy thế nào? Đây chính là khoảng cách tuyệt đối về cảnh giới!"
Nhạc Bất Quần cười điên dại. Ở trạng thái Giả Đan Cảnh (Trúc Cơ Viên Mãn), hắn cảm thấy mình như chúa tể của vùng trời này. Mỗi cử động của hắn đều mang theo uy áp của thiên địa, ép cho Trần Phong không thở nổi.
"Khoảng cách?" Trần Phong nhổ toẹt ngụm máu trong miệng ra, ánh mắt vẫn lạnh lùng và kiêu ngạo như cũ. "Ngươi chỉ là một con rối bị thanh kiếm đó điều khiển mà cũng dám nói đến cảnh giới?"
Hắn nhìn thấu bản chất của Nhạc Bất Quần lúc này. Huyết Ma Kiếm quá mạnh, linh trí của Nhạc Bất Quần đang dần bị nuốt chửng. Hắn đang đánh đổi tuổi thọ và linh hồn để đổi lấy sức mạnh nhất thời.
"Câm miệng! Chết đi!"
Nhạc Bất Quần gầm lên, bị chọc trúng chỗ đau. Hắn vung kiếm, một biển máu hiện ra sau lưng hắn, cuộn trào sóng dữ.
"Huyết Hải Vô Biên - Kiếm Trảm Thương Khung!"
Biển máu hóa thành hàng ngàn thanh huyết kiếm, kết hợp với Huyết Ma Kiếm tạo thành một con rồng máu khổng lồ, há miệng lao thẳng vào Trần Phong. Đòn này đủ sức san bằng cả một ngọn núi nhỏ.
Trần Phong hít sâu một hơi. Hắn biết không thể dùng sức mạnh thông thường để chống đỡ.
"Cửu U Băng Ma Thể - Băng Phong Tuyệt Vực!"
Trần Phong cắm Huyết Ẩm Cuồng Đao xuống đất. Hai tay hắn kết ấn nhanh như chớp.
"Cách!!!"
Không khí xung quanh Trần Phong đông cứng lại. Một tảng băng màu xanh đen khổng lồ hình bán cầu dựng lên, bao bọc lấy hắn vào bên trong. Trên mặt băng rực cháy ngọn lửa Băng Diễm.
"Ầm ầm ầm!"
Con rồng máu lao vào khối băng. Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Băng vụn bắn tung tóe khắp nơi. Khối băng nứt vỡ từng mảng lớn, nhưng ngọn lửa Băng Diễm lại bám vào con rồng máu, điên cuồng thiêu đốt huyết khí của nó.
"Vẫn chưa đủ!"
Nhạc Bất Quần thấy đòn tấn công bị chặn lại, hắn điên tiết cắn chóp lưỡi, phun một ngụm tinh huyết vào Huyết Ma Kiếm.
"Phá cho ta!!!"
Huyết Ma Kiếm bừng sáng, xuyên thủng lớp băng phòng ngự cuối cùng, đâm thẳng vào ngực Trần Phong.
"Phập!"
Mũi kiếm xuyên qua vai phải Trần Phong, ghim hắn dính chặt vào tảng đá phía sau.
"Kết thúc rồi!" Nhạc Bất Quần cười gằn, định xoay kiếm để xé nát cơ thể Trần Phong.
Nhưng nụ cười của hắn cứng lại.
Hắn không rút kiếm ra được.
Trần Phong không hề tỏ ra đau đớn. Bàn tay trái của hắn - bàn tay được tái tạo từ Ma Cốt và Băng Phách - đang nắm chặt lấy lưỡi Huyết Ma Kiếm. Máu từ vai hắn chảy ra, nhưng không rơi xuống đất mà chảy dọc theo lưỡi kiếm, thấm vào chuôi kiếm.
"Ngươi... ngươi đang làm gì?" Nhạc Bất Quần hoảng hốt. Hắn cảm thấy Huyết Ma Kiếm đang rung lên, không phải vì hưng phấn, mà vì sợ hãi.
Trần Phong ngẩng đầu lên, đôi mắt dị sắc (một đỏ một xanh) giờ đây đã chuyển hoàn toàn sang màu đen tuyền - màu của vực thẳm. Trên trán hắn, ấn ký Hắc Liên xoay tròn điên cuồng.
"Ngươi dùng Ma kiếm để đối phó với Ma Tôn?" Giọng Trần Phong vang lên, không còn là giọng của thiếu niên nữa, mà chồng chéo lên đó là âm hưởng cổ xưa đầy uy quyền.
"Huyết Ma Kiếm này được rèn từ một mảnh xương sườn của ta năm xưa. Ngươi nghĩ... nó dám giết chủ nhân của nó sao?"
"Cái... cái gì?" Nhạc Bất Quần trợn tròn mắt, tâm trí hỗn loạn. "Ngươi là ai? Ngươi không phải Tu La! Ngươi là..."
"Ta là chủ nhân của ngươi!"
Trần Phong gầm lên.
"Thôn Thiên Ma Cốt - Vạn Pháp Quy Tông!"
Một lực hút kinh hoàng bùng nổ từ lòng bàn tay trái của Trần Phong.
Huyết Ma Kiếm reo lên một tiếng "Oong" vang dội, như đứa con lạc lối tìm thấy cha mẹ. Nó lập tức phản phệ!
Thay vì hút máu Trần Phong, nó quay ngược lại hút sạch chân nguyên và huyết khí của Nhạc Bất Quần để cống nạp cho Trần Phong.
"Không!!! Dừng lại! Đây là sức mạnh của ta!"
Nhạc Bất Quần gào thét thảm thiết, cố gắng buông tay khỏi chuôi kiếm nhưng không được. Bàn tay hắn như bị dính chặt vào đó.
Cơ thể hắn bắt đầu teo tóp lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Mái tóc đen nhánh chuyển sang bạc trắng, làn da căng bóng trở nên nhăn nheo. Sức mạnh Giả Đan Cảnh trôi đi như nước vỡ đê, ồ ạt chảy vào cơ thể Trần Phong qua thanh kiếm.
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Trong cơ thể Trần Phong vang lên những tiếng nổ như sấm sét. Đan điền của hắn vốn đã đạt đến giới hạn Nửa bước Trúc Cơ, nay được bồi bổ bởi nguồn năng lượng khổng lồ này, bắt đầu giãn nở cực độ.
Biển Chân Nguyên hóa lỏng bắt đầu cô đặc lại, xoay tròn, tạo thành một cơn lốc xoáy ở trung tâm đan điền.
Đột phá!
Đây là thời khắc quan trọng nhất của người tu tiên: Trúc Cơ (Xây nền móng Đạo).
Thông thường, tu sĩ phải bế quan hàng tháng trời, chuẩn bị đủ loại đan dược hộ pháp mới dám đột phá. Nhưng Trần Phong lại chọn đột phá ngay trong trận chiến sinh tử, dùng chính kẻ thù làm nhiên liệu.
"Rắc!"
Một âm thanh giòn giã vang lên trong linh hồn hắn.
Cơn lốc xoáy trong đan điền ngưng tụ lại thành một đài sen chín cánh màu đen tuyền.
Chân Nguyên lỏng biến mất, thay vào đó là Trúc Cơ Linh Đài.
Một luồng khí thế cường đại bùng nổ từ người Trần Phong, hất văng Nhạc Bất Quần ra xa mười trượng.
Nhạc Bất Quần ngã lăn ra đất, lúc này hắn chỉ còn là một lão già da bọc xương, hơi thở thoi thóp, tu vi rơi xuống tận đáy vực.
Trần Phong từ từ bay lên không trung. Đúng vậy, hắn đang bay! Khả năng đặc trưng của tu sĩ Trúc Cơ Cảnh: Ngự không phi hành (dù chưa thuần thục nhưng đã có thể lơ lửng).
Hắn rút thanh Huyết Ma Kiếm đang cắm trên vai ra. Vết thương lành lại ngay tức khắc. Hắn cầm Huyết Ma Kiếm ở tay trái, Huyết Ẩm Cuồng Đao ở tay phải.
"Trúc Cơ Cảnh..."
Trần Phong cảm nhận thế giới xung quanh. Mọi thứ trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn có thể nghe thấy tiếng gió luồn qua khe đá, tiếng nhịp tim yếu ớt của Nhạc Bất Quần, và cả sự sợ hãi của vạn vật.
Hắn nhìn xuống Nhạc Bất Quần đang nằm thoi thóp.
"Kết thúc rồi, Tông chủ."
Nhạc Bất Quần ngước đôi mắt đục ngầu lên nhìn bóng dáng ma thần trên cao, miệng mấp máy cười khổ:
"Thắng làm vua... thua làm giặc... Thiên Kiếm Tông ngàn năm cơ nghiệp... hủy trong tay ta... Ta hận..."
"Ngươi hận cái gì?" Trần Phong lạnh lùng hỏi.
"Ta hận... tại sao năm đó không giết chết ngươi ngay khi ngươi còn là phế vật..."
"Đó là sai lầm chung của tất cả những kẻ phản diện."
Trần Phong giơ hai thanh đao kiếm lên cao. Hắn ghép chuôi của chúng lại với nhau.
"Hợp thể kỹ: Huyết Liên Táng Thiên!"
Ấn ký Hắc Liên trên trán hắn phóng ra một đóa sen đen khổng lồ, bao trùm lấy cả đỉnh Thiên Kiếm Sơn. Đóa sen từ từ khép cánh lại.
"Bùm!"
Một vụ nổ năng lượng màu đen tím nuốt chửng toàn bộ quảng trường. Nhạc Bất Quần, cùng với thi thể của các trưởng lão, cùng với đại điện nguy nga tráng lệ phía sau... tất cả đều tan biến trong hư vô.
Cả ngọn núi Thiên Kiếm Sơn rung chuyển dữ dội, như sắp sụp đổ.
Khi khói bụi tan đi, đỉnh núi đã biến mất. Thay vào đó là một cái hố khổng lồ sâu hoắm, nhẵn thín như bị một cái thìa khổng lồ múc đi.
Trần Phong đáp xuống mép hố. Huyết Ma Kiếm sau khi hoàn thành nhiệm vụ đã vỡ vụn thành từng mảnh sắt vụn (do bị Hắc Liên hấp thụ hết tinh hoa). Huyết Ẩm Cuồng Đao thì rực sáng hơn bao giờ hết, dường như đã tiến hóa lên cấp bậc mới: Pháp Bảo Hạ Phẩm.
"Đinh! Tiêu diệt Tông chủ Thiên Kiếm Tông (Trạng thái Giả Đan). Nhận được 50.000 điểm Sát Lục." "Hoàn thành Nhiệm vụ Chính tuyến: Hủy diệt Thiên Kiếm Tông." "Phần thưởng: 'Bí thuật: Sưu Hồn Đại Pháp' và 'Bản đồ Thiên Vũ Đại Lục (Mở rộng)'."
Trần Phong thở hắt ra một hơi, thu đao lại. Cơn mệt mỏi ập đến, nhưng tinh thần hắn lại phấn chấn lạ thường.
Hắn quay người nhìn xuống chân núi. Đám đệ tử Thiên Kiếm Tông còn sống sót đã bỏ chạy tán loạn từ lâu.
"Thiên Phong Thành... không còn gì để lưu luyến nữa."
Trần Phong biết, sự kiện hôm nay sẽ chấn động cả Đại Chu Đế Quốc. Hoàng thất và các tông môn lớn khác sẽ chú ý đến hắn. Một kẻ đơn thương độc mã diệt một tông môn hạng trung, chắc chắn sẽ bị coi là mối đe dọa hoặc là miếng mồi ngon.
"Hệ thống, sử dụng 50.000 điểm Sát Lục."
"Ký chủ muốn đổi gì?"
"Đổi 'Dịch Dung Hoàn' (Thuốc thay đổi dung mạo cao cấp) và nâng cấp Vạn Cổ Ma Kinh lên tầng 4."
"Đinh! Giao dịch thành công."
Một luồng tri thức mới chảy vào đầu Trần Phong. Cơ thể hắn lại một lần nữa được tôi luyện, trở nên hoàn mỹ hơn. Khuôn mặt hắn dưới tác dụng của Dịch Dung Hoàn bắt đầu thay đổi, trở nên bình phàm hơn, bớt đi vẻ sắc sảo tà mị, mái tóc trắng cũng chuyển lại thành màu đen (nhưng có thể biến lại tùy ý).
Hắn cần ẩn mình một thời gian để củng cố cảnh giới Trúc Cơ.
Trần Phong đi xuống núi, không đi về hướng Thiên Phong Thành, mà đi về hướng Bắc - nơi biên giới của Đại Chu Đế Quốc, dẫn đến vùng đất hỗn loạn hơn: Hỗn Loạn Chi Vực.
Ba ngày sau. Tại Thiên Phong Thành.
Tin tức Thiên Kiếm Tông bị diệt môn lan truyền như một cơn đại dịch.
Người dân bàng hoàng. Các gia tộc nhỏ run sợ.
Lâm Uyên đứng trên lầu cao của Lâm Phủ, nhìn về hướng ngọn Thiên Kiếm Sơn giờ đây đã bị phạt mất phần đỉnh. Nàng nắm chặt chiếc khăn tay, đôi mắt đỏ hoe.
"Hắn làm được rồi... Hắn thực sự làm được rồi..."
Bên cạnh nàng, lão quản gia già giọng run run: "Tiểu thư, người của Hoàng Thành đã đến điều tra. Chúng ta phải làm sao?"
Lâm Uyên hít sâu một hơi, lấy lại vẻ kiên nghị của một gia chủ.
"Khai báo đúng như lời Trần công tử dặn. Tu La là một đại ma đầu đi ngang qua, giết người cướp của rồi bỏ đi. Lâm Gia chúng ta cũng là nạn nhân, may mắn thoát chết. Tuyệt đối không được để lộ bất kỳ mối liên hệ nào với hắn."
Nàng nhìn về phương Bắc xa xăm.
"Trần Phong... Bảo trọng. Lâm Uyên sẽ giữ vững cơ nghiệp này, chờ ngày ngài quân lâm thiên hạ trở về."
Biên giới phía Bắc Đại Chu Đế Quốc - Hắc Phong Trại.
Đây là một trạm dừng chân nổi tiếng dành cho các thương đoàn và tán tu muốn băng qua biên giới để vào Hỗn Loạn Chi Vực. Nơi này luật pháp lỏng lẻo, mạnh được yếu thua, cá rồng lẫn lộn.
Trong một quán rượu tồi tàn, ồn ào tiếng chửi thề và tiếng cụng ly.
Một thanh niên mặc áo vải thô, khuôn mặt bình thường, đeo một thanh đao quấn vải cũ kỹ bước vào. Hắn chọn một cái bàn trong góc khuất, gọi một bình rượu nhạt và hai cân thịt bò.
Chính là Trần Phong sau khi đã dịch dung.
"Này, nghe tin gì chưa? Thiên Kiếm Tông bị diệt rồi đấy!" Bàn bên cạnh xôn xao bàn tán.
"Biết rồi! Nghe nói là do một Ma đầu tên là Tu La làm. Hắn cao ba trượng, ba đầu sáu tay, một hơi thở giết cả ngàn người!"
"Kinh khủng thật! Hoàng thất đã phát lệnh truy nã cấp độ S rồi. Ai lấy được đầu hắn sẽ được phong Vạn Hộ Hầu, thưởng triệu kim tệ!"
Trần Phong nghe vậy chỉ khẽ nhếch mép cười, nhấp một ngụm rượu.
"Ba đầu sáu tay sao? Trí tưởng tượng của đám người này phong phú thật."
Đột nhiên, một bàn tay thô kệch đập mạnh lên bàn của hắn.
"Ê thằng ranh! Chỗ này là chỗ của Hắc Hổ Bang bọn tao. Cút ra chỗ khác!"
Một tên đại hán mặt sẹo, tu vi Luyện Thể tầng 9, đứng sừng sững trước mặt Trần Phong, phía sau là ba bốn tên đàn em cười cợt.
Trần Phong vẫn ung dung gắp một miếng thịt bò bỏ vào miệng nhai, không thèm ngẩng đầu lên.
"Ta đang ăn. Đừng làm phiền."
"Mẹ kiếp! Mày điếc à? Muốn chết phải không?" Tên đại hán tức giận, vung nắm đấm to như cái bát vào đầu Trần Phong.
"Rắc!"
Không ai nhìn thấy Trần Phong ra tay thế nào. Chỉ nghe thấy tiếng xương gãy giòn tan.
Tên đại hán hét lên thảm thiết, cánh tay phải của hắn bị bẻ ngược ra sau một cách quái dị.
Trần Phong vẫn ngồi đó, tay trái cầm đũa, tay phải giữ chặt cổ tay tên đại hán ấn xuống bàn.
"Ta ghét nhất là bị làm phiền khi đang ăn."
Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt bình thản nhưng sâu trong đáy mắt là một màu đen thẳm khiến tên đại hán lạnh toát sống lưng.
"Cút."
Trần Phong hất tay một cái. Tên đại hán nặng hai trăm cân bay vèo qua cửa sổ, rơi xuống đường cái bất tỉnh nhân sự.
Cả quán rượu im phăng phắc. Đám đàn em của tên đại hán sợ hãi lùi lại, rồi cong đuôi bỏ chạy.
Những khách hàng khác nhìn Trần Phong với ánh mắt kiêng dè. Một cao thủ! Lại là một kẻ tàn nhẫn không lộ mặt.
Đúng lúc này, một cô gái mặc y phục màu đỏ rực lửa, hông đeo roi da, từ trên lầu hai bước xuống. Nàng ta có vẻ đẹp nóng bỏng, hoang dã, đôi mắt phượng hẹp dài nhìn chằm chằm vào Trần Phong đầy hứng thú.
"Vị công tử này, thân thủ tốt lắm. Có hứng thú làm một ly với ta không?"
Trần Phong liếc nhìn nàng ta.
"Đinh! Phát hiện đối tượng: Cơ Vô Song. Thân phận: Đại tiểu thư của Huyết Y Môn - Một thế lực lớn tại Hỗn Loạn Chi Vực." "Cảnh giới: Trúc Cơ sơ kỳ."
Trần Phong nhíu mày. Vừa đến nơi mới đã gặp rắc rối. Nhưng rắc rối cũng có nghĩa là cơ hội. Hỗn Loạn Chi Vực là nơi không có luật pháp, muốn tồn tại và tìm kiếm tài nguyên tu luyện nhanh nhất thì phải gia nhập hoặc lợi dụng các thế lực ở đây.
"Cô mời?" Trần Phong hỏi lại, giọng bình thản.
"Ta mời." Cơ Vô Song mỉm cười quyến rũ, đi tới ngồi đối diện hắn, tự rót cho mình một chén rượu. "Ta đang cần tuyển mộ cao thủ cho một chuyến đi săn vào 'Mộ Kiếm Cổ'. Nhìn công tử có vẻ cô độc, lại có bản lĩnh, không biết có muốn hợp tác không? Thù lao rất hậu hĩnh."
"Mộ Kiếm Cổ?" Trần Phong nhớ lại tấm bản đồ hệ thống vừa thưởng. Có vẻ như địa điểm này có đánh dấu trên đó.
"Thù lao thế nào?"
"500 Linh Thạch Trung Phẩm. Và bất kỳ vũ khí nào ngài tìm được."
Trần Phong đặt chén rượu xuống.
"Thành giao."
Hắn không cần tiền, hắn cần những nơi nguy hiểm để mài giũa lưỡi đao của mình. Và Huyết Y Môn... nghe cái tên là biết hợp với phong cách của hắn rồi.
Hành trình mới tại Hỗn Loạn Chi Vực, nơi quy tụ những kẻ điên cuồng và tàn bạo nhất đại lục, chính thức bắt đầu với một ly rượu giao bôi đầy toan tính.