Huyết Liên Thành - Chiến trường rực lửa.
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Mặt đất rung chuyển dữ dội như đang trong cơn địa chấn. Huyết Liên Thành, tòa thành non trẻ vừa được dựng lên, nay đang phải hứng chịu cơn thịnh nộ của đội quân mạnh nhất Đại Chu Đế Quốc.
Bên dưới chân thành, trận pháp Vạn Ma Phệ Huyết đã được kích hoạt toàn lực. Những dây leo gai khổng lồ màu đỏ tím từ lòng đất trồi lên như những xúc tu của quái vật biển sâu, quất thẳng vào đội hình kỵ binh Kim Long Vệ. Độc khí màu tím lan tỏa, ăn mòn giáp trụ, khiến da thịt binh lính thối rữa ngay lập tức.
Tuy nhiên, Kim Long Vệ không hổ danh là quân đoàn tinh nhuệ. Dưới sự chỉ huy của các phó tướng, họ nhanh chóng kết thành Kim Quy Trận. Hàng ngàn tấm khiên vàng rực ghép lại với nhau tạo thành một bức tường thép di động, ngăn chặn độc khí và dây leo.
"Cung thủ! Bắn!"
Hàng ngàn mũi tên bọc hỏa dược từ phía sau bay vút lên, tạo thành một cơn mưa lửa trút xuống tường thành.
"Aaaaa!"
Tiếng kêu la thảm thiết vang lên. Đệ tử Huyết Liên Giáo dù hung hãn nhưng trang bị kém xa quân chính quy, nhiều kẻ bị tên xuyên thủng ngực, ngã gục ngay tại chỗ.
"Giữ vững vị trí! Đổ dầu sôi! Thả đá lăn!" Cơ Vô Song mặc giáp đỏ, tay cầm roi da, chạy dọc tường thành chỉ huy. Gương mặt xinh đẹp của nàng lấm lem khói bụi và máu, nhưng ánh mắt kiên cường rực lửa.
Nàng biết, nếu thành vỡ, tất cả sẽ chết.
Trên bầu trời - Chiến trường của những vị Thần.
Trong khi bên dưới là địa ngục trần gian, thì trên bầu trời, cuộc chiến giữa Trần Phong và bốn vị cao thủ Kim Đan mới thực sự là tâm điểm quyết định thắng bại.
Trần Phong lơ lửng giữa không trung, mái tóc trắng tung bay, quanh người bao phủ bởi một lớp giáp Băng Diễm màu xanh đen. Huyết Ẩm Cuồng Đao trong tay hắn phát ra tiếng hú khát máu, liên tục chém ra những đường đao khí xé rách không gian.
Đối diện hắn là ba vị Cung Phụng Hoàng gia:
Hỏa Vân lão tổ: Chuyên tu hỏa hệ pháp thuật (Kim Đan sơ kỳ).
Thanh Phong kiếm khách: Kiếm tu (Kim Đan sơ kỳ).
Thiết Bích tăng nhân: Thể tu (Kim Đan sơ kỳ).
Còn Vương Tiễn - Kim Đan hậu kỳ, vẫn đứng trên chiến xa quan sát, ánh mắt sắc lạnh như chim ưng chờ đợi con mồi lộ sơ hở. Hắn chưa thèm ra tay, bởi hắn tin ba vị Cung Phụng là đủ.
"Nghiệt súc! Chịu chết đi!"
Hỏa Vân lão tổ quát lớn, tay cầm một chiếc quạt lông chim (Pháp Bảo Hạ Phẩm) quạt mạnh.
"Tam Muội Chân Hỏa - Thiêu Thiên!"
Một biển lửa màu vàng cam cuồn cuộn ập tới, nhiệt độ cao đến mức nung chảy cả không khí.
Cùng lúc đó, Thanh Phong kiếm khách cũng xuất chiêu.
"Tật Phong Kiếm - Vô Ảnh!"
Thanh kiếm của hắn biến mất, thay vào đó là hàng trăm luồng kiếm khí vô hình xé gió lao đi, phong tỏa mọi đường lui của Trần Phong.
Thiết Bích tăng nhân thì gầm lên một tiếng, cơ thể phình to ra gấp đôi, da biến thành màu vàng đồng, lao tới định cận chiến khóa chặt Trần Phong.
Phối hợp hoàn hảo: Một công phép, một công tốc độ, một công vật lý. Đây là thế trận tất sát dành cho bất kỳ tu sĩ Trúc Cơ nào.
Nhưng Trần Phong không phải Trúc Cơ bình thường.
"Muốn thiêu ta? Các ngươi dùng sai lửa rồi!"
Trần Phong không lùi. Hắn mở miệng, hít một hơi thật sâu.
"Thôn Thiên Ma Cốt - Thôn Phệ!"
Một cảnh tượng khiến ba vị Cung Phụng kinh hoàng xảy ra. Biển lửa Tam Muội Chân Hỏa đang lao tới bỗng nhiên bị hút vào miệng Trần Phong như nước chảy vào xoáy nước.
Hắn nuốt trọn ngọn lửa!
"Ực."
Trần Phong nuốt xuống, rồi nhếch mép cười, để lộ hàm răng trắng ởn.
"Trả lại cho các ngươi... có khuyến mãi thêm."
"Băng Diễm Hỏa Cầu!"
Hắn phun ra một quả cầu lửa màu xanh đen, bên trong chứa đựng cả sức nóng của Tam Muội Chân Hỏa và cái lạnh của Băng Diễm.
Quả cầu lao thẳng vào Thiết Bích tăng nhân đang lao tới.
"Oanh!"
Thiết Bích tăng nhân vội đưa hai tay lên đỡ. Lớp da vàng đồng của hắn bị ngọn lửa quái dị thiêu đốt xèo xèo, vừa nóng vừa lạnh khiến kim loại bị giòn hóa, nứt toác chảy máu.
"A! Lửa này có tà khí!" Tăng nhân hét lên, bị đánh bật lùi lại mười trượng.
Nhưng ngay lúc đó, kiếm khí vô hình của Thanh Phong kiếm khách đã tới.
"Phập! Phập! Phập!"
Trần Phong không thể né hết. Ba vết kiếm sâu hoắm xuất hiện trên ngực và đùi hắn. Máu tươi bắn ra.
"Ha ha! Hắn bị thương rồi! Hắn không phải mình đồng da sắt!" Thanh Phong kiếm khách mừng rỡ reo lên.
Trần Phong cúi xuống nhìn vết thương, ánh mắt càng thêm điên cuồng.
"Đau đấy. Nhưng chưa đủ để giết ta."
Vết thương trên người hắn bắt đầu bốc khói đen, thịt non mọc ra với tốc độ chóng mặt nhờ khả năng hồi phục của Ma Thể.
"Tiếp tục!"
Trần Phong vung đao, chủ động lao vào ba người. Một mình hắn, với cây đao đỏ rực, tả xung hữu đột giữa vòng vây của ba cao thủ Kim Đan. Hắn đánh đổi vết thương lấy cơ hội tấn công, lối đánh liều mạng điên rồ khiến ba vị Cung Phụng lão luyện cũng phải e dè.
Dưới mặt đất - Cổng thành sắp vỡ.
Trận chiến dưới đất càng lúc càng thảm khốc.
Vạn Ma Phệ Huyết Trận sau khi giết được hơn ngàn tên Kim Long Vệ thì bắt đầu cạn kiệt năng lượng. Những dây leo héo úa, màn độc khí bị gió lốc của các tu sĩ quân đội thổi bay.
"Rầm! Rầm!"
Một chiếc xe phá thành khổng lồ, đầu bọc sắt nhọn, đang húc liên hồi vào cổng thành Huyết Liên. Cánh cổng gỗ lim dày cộp đã bắt đầu xuất hiện vết nứt lớn.
"Giữ cổng! Không được lùi bước!" Cơ Bá Thiên - Môn chủ Huyết Y Môn cũ, giờ là Phó Giáo chủ, đang dẫn đầu đội cảm tử quân chặn ngay sau cánh cổng.
Hắn cầm cây búa lớn, toàn thân đẫm máu, vừa đập nát đầu một tên lính định leo tường vào, vừa gào thét chỉ huy.
Dù bị Trần Phong khống chế bằng độc dược, nhưng trong giờ phút sinh tử này, huyết tính của một kiêu hùng tà đạo trỗi dậy. Hắn biết, nếu thành vỡ, con gái hắn - Cơ Vô Song - sẽ là người đầu tiên bị đám lính kia làm nhục và giết chết.
"Phó Giáo chủ! Cổng sắp sập rồi! Địch quá đông!" Một đệ tử hoảng loạn hét lên.
"Rầm!"
Một tiếng nổ lớn. Cánh cổng thành vỡ vụn.
Một luồng kình phong cực mạnh thổi bay đám đệ tử chặn cổng.
Từ trong đám bụi mù, một gã tướng quân mặc giáp bạc, tay cầm trường thương bước vào. Hắn là Tả Tiên Phong của Vương Tiễn - Tu vi Giả Đan Cảnh (Trúc Cơ Viên Mãn).
"Lũ tôm tép! Chết hết đi!"
Tên tướng quân giáp bạc vung thương quét ngang. Một vòng cung năng lượng màu vàng chém đứt đôi mười tên đệ tử Huyết Liên Giáo.
"Dừng lại!"
Cơ Bá Thiên gầm lên, lao tới chặn đường.
"Huyết Ma Trảo!"
Hắn dồn toàn lực vào đôi tay, chụp lấy ngọn thương.
"Keng!"
Tia lửa bắn tung tóe. Cơ Bá Thiên bị đẩy lùi lại, chân cày xuống đất rãnh sâu, máu trào ra khóe miệng. Chênh lệch tu vi quá lớn. Hắn chỉ là Trúc Cơ trung kỳ.
"Châu chấu đá xe." Tên tướng quân cười khẩy, rung nhẹ mũi thương. Kình lực bùng nổ hất văng Cơ Bá Thiên đập vào tường thành.
Cơ Bá Thiên trượt xuống đất, xương sườn gãy nát, không thể đứng dậy nổi.
Tên tướng quân bước tới, giơ cao ngọn thương định kết liễu hắn.
"Phụ thân!!!"
Trên tường thành, Cơ Vô Song nhìn thấy cảnh này, hét lên xé lòng. Nàng định nhảy xuống cứu cha.
"Vô Song... Đừng xuống..." Cơ Bá Thiên ngẩng đầu lên, nhìn con gái lần cuối. Ánh mắt hung tàn cả đời của lão trùm tà đạo bỗng trở nên dịu dàng kỳ lạ.
"Sống... phải sống..."
Cơ Bá Thiên quay sang nhìn tên tướng quân, nở một nụ cười đầy máu me và man dại.
"Muốn qua đây? Bước qua xác lão tử!"
Hắn vận chuyển ngược dòng chân nguyên trong cơ thể. Đan điền của hắn phình to ra, phát sáng chói lòa.
"Không! Hắn định tự bạo!" Tên tướng quân giáp bạc kinh hãi, vội vàng lùi lại.
Nhưng đã muộn. Cơ Bá Thiên lao tới ôm chặt lấy chân hắn như gọng kìm sắt.
"Cùng chết đi!!!"
"BÙM!!!"
Một vụ nổ kinh hoàng rung chuyển cả cổng thành. Sức công phá của một Trúc Cơ trung kỳ tự bạo tương đương với một đòn toàn lực của Kim Đan sơ kỳ.
Tên tướng quân giáp bạc bị nổ tan xác, không còn mảnh giáp. Hàng trăm tên Kim Long Vệ xung quanh cũng bị sóng xung kích nghiền nát thành bụi phấn. Cánh cổng thành sụp đổ hoàn toàn, lấp kín lối vào, tạm thời chặn đứng đà tiến công của quân địch.
Trên tường thành, Cơ Vô Song quỳ sụp xuống, nước mắt nhòa đi.
"Phụ thân..."
Trên bầu trời.
Trần Phong chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó.
Hắn không có quan hệ tình cảm gì với Cơ Bá Thiên. Đối với hắn, lão chỉ là một con tốt. Nhưng sự hy sinh quyết liệt đó, cái cách lão dùng mạng đổi mạng để bảo vệ người thân, khiến trái tim lạnh lẽo của Ma Tôn khẽ rung động.
Nó gợi nhớ lại hình ảnh Diệp Quân bất lực nhìn cha mình phản bội. Còn Cơ Bá Thiên, một kẻ tà ác, lại chết vì tình thân.
"Được lắm. Cơ Bá Thiên, cái mạng của ngươi không uổng phí."
Sát khí trên người Trần Phong bỗng nhiên biến đổi. Nếu trước đây là sát khí lạnh lùng, tàn nhẫn, thì giờ đây nó cuồng bạo, điên loạn và bi thương.
Ấn ký Huyết Liên trên trán hắn xoay tít, tỏa ra ánh sáng đỏ như máu tươi.
"Huyết Tế... Khai mở Ma Mạch!"
Trần Phong không dùng máu của mình nữa. Hắn giơ tay trái lên trời, lòng bàn tay hướng về phía chiến trường đẫm máu bên dưới.
Huyết khí và oán khí của hàng ngàn người vừa chết (bao gồm cả Cơ Bá Thiên và quân Đại Chu) bốc lên, tụ lại thành những dòng sông máu, chảy ngược lên trời, rót vào cơ thể Trần Phong.
"Hắn đang làm gì? Hắn đang hấp thụ huyết khí chiến trường?" Vương Tiễn trên chiến xa đứng bật dậy, sắc mặt thay đổi. "Ngăn hắn lại! Hắn đang định cưỡng ép xung kích Kim Đan!"
"Giết hắn ngay!"
Ba vị Cung Phụng cũng cảm thấy sự nguy hiểm. Bọn họ không giữ sức nữa, đồng loạt tung ra tuyệt kỹ mạnh nhất.
"Hỏa Phượng Liêu Nguyên!" "Vạn Kiếm Xuyên Tâm!" "Kim刚 Phục Ma Quyền!" (Kim Cương Phục Ma Quyền)
Ba luồng năng lượng hủy diệt lao vào Trần Phong đang lơ lửng giữa biển máu.
Trần Phong mở mắt. Đôi mắt hắn không còn tròng trắng, hoàn toàn đen đặc, ở giữa có một điểm đỏ rực như máu.
"Các ngươi... quá chậm."
"Bùm!"
Một luồng sóng xung kích màu đỏ đen bùng nổ từ cơ thể Trần Phong, đánh tan ba đòn tấn công của Cung Phụng.
Lớp vỏ bọc Trúc Cơ vỡ vụn.
Trong đan điền, đài sen đen chín cánh khép lại, bọc lấy toàn bộ Ma Nguyên đã được nén đến cực hạn. Sau đó, nó nở bung ra.
Ở giữa đài sen, một viên ngọc tròn trịa, màu đen tuyền, có vân đỏ như máu, to bằng quả trứng gà đang lơ lửng xoay tròn.
Kim Đan! (Ma Đan)
Cảnh giới: Kim Đan Sơ Kỳ!
Trần Phong ngửa mặt lên trời thét dài. Tiếng thét như tiếng rồng ngâm hổ gầm, chấn vỡ cả những đám mây trên cao.
"Vương Tiễn! Ba con chó già! Giờ thì chúng ta chơi công bằng được rồi!"
Trần Phong biến mất tại chỗ.
Tốc độ của Kim Đan Cảnh nhanh gấp mười lần trước đó.
Hắn xuất hiện ngay sau lưng Thanh Phong kiếm khách - kẻ có phòng thủ yếu nhất.
"Ngươi thích dùng kiếm khí?"
Thanh Phong kiếm khách lông tòc dựng đứng, vội vàng quay lại đỡ.
"Keng!"
Thanh kiếm Linh Cấp Thượng Phẩm của hắn bị Huyết Ẩm Cuồng Đao (được tiếp sức bởi Kim Đan lực) chém gãy đôi.
"Phập!"
Một cánh tay cầm kiếm bay lên trời.
"Aaaaa!" Thanh Phong kiếm khách hét thảm thiết.
Nhưng cơn ác mộng chưa dừng lại. Trần Phong không giết hắn ngay. Hắn tóm lấy cổ tay cụt của lão, vận chuyển Thôn Thiên Ma Cốt.
"Máu của Kim Đan... ngon đấy."
Chỉ trong một hơi thở, toàn bộ tinh huyết của Thanh Phong kiếm khách bị rút cạn. Lão biến thành cái xác khô, rơi xuống đất.
Một Kim Đan chết!
"Lão Nhị!" Hỏa Vân lão tổ và Thiết Bích tăng nhân kinh hoàng tột độ.
"Đến lượt các ngươi."
Trần Phong quay sang, liếm vết máu trên môi, nụ cười của hắn khiến hai vị cao thủ Kim Đan còn lại lạnh toát sống lưng.
Vương Tiễn trên chiến xa không thể ngồi yên được nữa. Hắn rút thanh đại kiếm sau lưng - Trấn Quốc Kiếm (Pháp Bảo Thượng Phẩm), hét lớn:
"Tất cả lùi lại! Để ta!"
Vương Tiễn bay lên không trung, khí thế Kim Đan Hậu Kỳ bùng nổ, áp đảo hoàn toàn Trần Phong vừa mới đột phá.
"Tu La! Ngươi giết Cung Phụng Hoàng gia, tội không thể tha! Hôm nay Vương Tiễn ta sẽ đích thân chém đầu ngươi!"
Trần Phong nhìn Vương Tiễn, ánh mắt rực lửa chiến ý.
"Đến đây! Ta vừa thiếu một viên Kim Đan Hậu Kỳ để lót dạ!"
Hai bóng người, một vàng kim rực rỡ, một đen tối tà ác, lao vào nhau như hai ngôi sao chổi.
Bên dưới, quân lính hai bên ngừng cả chém giết, ngước nhìn lên bầu trời. Họ biết, kết quả của trận chiến trên cao kia sẽ định đoạt vận mệnh của tất cả mọi người ở đây.