Vạn Cổ Kiếm Tâm: Tiểu Sư Muội Một Kiếm Trị "Hướng Nội"

Chương 111



 

“Hơn nữa nó có tự nhận thức được bản thân, không nên trở thành gánh nặng.”

 

Đối với sự giác ngộ này, Lục Vận là người khâm phục.

 

Khuôn mặt vốn thường thanh lãnh của thiếu nữ hiện lên nụ cười, dịu dàng không thấy hơi lạnh.

 

Nàng lại đeo lên trọng kiếm, không nói thêm lời nào, từng bước đi ra khỏi tiểu viện này, Ôn Như Ngọc phía sau gật đầu với hai người cũng đi theo.

 

A Nam nhìn bóng lưng hai người, nghiến răng cố gắng không khóc thêm nữa.

 

Nó có cảm giác lần biệt ly này chính là vĩnh biệt.

 

Chuyện trên đời, ngoài việc gặp gỡ còn có sự chia ly, chỉ tương phùng không dừng lại, là khách qua đường A Nam hiểu rõ đạo lý này.

 

Tiếng nức nở kìm nén tan biến ở phía sau, Lục Vận đi vòng qua vài con đường mới ra được phố lớn.

 

Vừa xuất hiện trước mặt mọi người là có vô số con mắt chằm chằm nhìn hai người.

 

Thị trấn vốn nên hòa hợp, nay người bản địa và người ngoài phân chia ranh giới rõ ràng, sự cảnh giác và phẫn nộ đó bao trùm toàn bộ thành trì trong một tầng oán khí.

 

“Hai vị, các người cũng tới tìm bảo vật sao?"

 

Có người sán tới, thần bí nói, mặc dù đang nói chuyện nhưng ánh mắt lại đang tuần tra xung quanh.

 

“Hai vị đạo hữu, không giấu gì các người, trên trấn này có bảo vật, các người nếu hứng thú thì có thể đi theo ta."

 

“Bọn họ không cho chúng ta ở, chúng ta tự tìm một nơi để dừng chân, cùng đi đi, không thu phí đâu."

 

Người này rất ân cần chào mời.

 

“Đa tạ nhưng không cần đâu."

 

Ôn Như Ngọc từ chối lời mời này, Lục Vận mắt không liếc nhìn, hai người song hành đi thẳng về phía Vô Vọng Cốc.

 

Nhìn bóng lưng hai người, người này ánh mắt trầm xuống, cười lạnh một tiếng:

 

“Không biết điều, đúng là tìm ch-ết."

 

Chương 87 Đăng Thiên Thố

 

Ra khỏi Vô Gian Trấn có thể nhìn thấy bên ngoài không ít nơi cư trú dựng tạm.

 

Vị trấn trưởng kia không làm tuyệt đường, hai phe người duy trì một sự hòa bình tinh vi, mà sự hòa bình này trong mắt Lục Vận là vô cùng mong manh.

 

Những ngày này A Nam đã nói không ít, đáng tiếc với thân phận của A Nam không cách nào biết được thứ bảo bối khiến Vô Gian Trấn trở nên như vậy là thứ gì.

 

May mà mục tiêu của bọn họ không phải là bảo bối đó, đứng ở cửa thung lũng, Lục Vận nhìn về phía trước, hai bên là núi cao, cửa thung lũng rất rộng, không hề áp bức.

 

Có thể nhìn thấy từ trong thung lũng bay tới một tầng sương mù nhàn nhạt, sương mù rất mỏng không cản trở tầm nhìn, giống như làn mưa bụi mờ ảo đó, khói sóng mênh mang khiến người ta như lạc vào tiên cảnh.

 

Sương mù làm ướt sũng vạt áo người, lướt qua mặt mang theo mùi tanh hôi đặc trưng của loài thú.

 

Lục Vận bước vào Vô Vọng Cốc liền thấy xung quanh đầy rẫy dấu vết chiến đấu, trong một cái hố sâu còn nhìn thấy một bộ hài cốt của con người.

 

Nếu nói Vô Gian Trấn là nơi cư ngụ của loài người, mang đậm hơi thở cuộc sống, vậy thì sau khi bước vào đây, thứ cảm nhận được chỉ là một sự hoang dã từ thời viễn cổ truyền tới.

 

Thứ nhìn thấy là một quần thể thạch trụ cao v.út tầng mây, những thạch trụ này chống đỡ bầu trời của Vô Vọng Cốc, dưới làn sương mù mỏng manh, gỗ thành rừng, thú thành đàn.

 

Lấy lối vào làm ranh giới, bên trong và bên ngoài là hai thế giới khác nhau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ánh mắt như có như không dính c.h.ặ.t lấy hai người là sự ác ý, là sự rình rập, cũng là sự thèm khát đầy bạo ngược.

 

Đang ở rìa Vô Vọng Cốc, Lục Vận đang nhìn bản đồ trong tay Ôn Như Ngọc do Văn Nhân Thời đưa cho, trên đó ghi lại vị trí Tiên Bảo Thương Hội lần trước vào Vô Vọng Cốc phát hiện ra Tẩy Tủy Thảo.

 

Ở giữa Vô Vọng Cốc, không phải nơi sâu nhất, độ nguy hiểm không cao lắm, đây chính là lý do Lục Vận bằng lòng mạo hiểm.

 

Nơi được đ-ánh dấu nằm trên một thạch trụ ở hướng Đông Nam của Vô Vọng Cốc.

 

Ngoài ra bên cạnh bản đồ còn đặc biệt ghi chú một dòng chữ.

 

Thiên tài địa bảo, hữu duyên đắc chi, mà thường thường gần một số bảo vật thiên sinh đều có thủ hộ thú, cây Tẩy Tủy Thảo này bị một con Dực Xà canh giữ.

 

Dực Xà toàn thân màu xanh mực, thân như trăn, lưng mọc đôi cánh, thích sống ở nơi cao, lấy hang đ-á làm tổ, bản tính dâm d.ụ.c bẩm sinh.

 

Con Dực Xà này có tu vi Kim Đan trung kỳ, liều mạng đối đầu trực diện chắc chắn không phải là hành động khôn ngoan, tốt nhất bọn họ nên dùng trí.

 

Sau khi tìm đúng hướng, hai người liền lén lút đi vào trong.

 

Sơn lâm trong Vô Vọng Cốc không dày đặc, nhiều núi đ-á thấp xen kẽ trong đó khiến cho sơn lâm trùng điệp đa kiều này thêm vài phần cứng cỏi.

 

Giống như loài người, yêu thú sống theo bầy đàn và ý thức địa bàn vô cùng mãnh liệt, cá lớn nuốt cá bé, thích nghi thì sống là quy tắc duy nhất ở đây.

 

Lục Vận và Ôn Như Ngọc đang nhanh ch.óng băng qua địa bàn của một bầy Đăng Thiên Thố.

 

Thỏ vốn dĩ tính tình hiền lành nhút nhát nhưng Đăng Thiên Thố trở thành yêu thú thì không liên quan gì đến chữ hiền lành cả.

 

Thứ mà Đăng Thiên Thố khiến người ta bàn tán nhất chính là đôi chân thỏ đó, một cái đạp có sức mạnh của chín con trâu, đất đai đều phải nứt toác, không cẩn thận trúng chiêu thì gãy xương là chuyện thường tình.

 

Chúng sống theo bầy đàn, nguy hiểm không hề nhỏ, may mà Đăng Thiên Thố trong đám yêu thú thuộc hàng yêu thú hạ đẳng, tư chất hạn chế nên tu vi đa phần không cao.

 

Nấp sau một đống đ-á vụn, Lục Vận cẩn thận ló đầu nhìn mấy con thỏ phía trước.

 

Mấy con thỏ cao khoảng nửa người, toàn thân trắng muốt, nhìn lông lá mượt mà mềm mại khiến người ta rất muốn xoa một cái.

 

Chúng cúi đầu đang ăn uống.

 

Thỉnh thoảng cái đầu ngẩng lên, đôi tai dựng rất cao xoay chuyển lắng nghe âm thanh xung quanh.

 

Chúng có một đôi mắt đỏ, khóe miệng ba thùy nứt ra là m-áu tươi còn mới, răng thỏ nhô ra dễ dàng xé nát huyết thịt.

 

Đám thỏ này là động vật ăn thịt.

 

Một khắc trước bọn họ phát hiện phía trước có người, vốn định đi vòng qua kết quả người đó làm kinh động đám thỏ này.

 

Bọn họ nấp trong bóng tối liền nhìn thấy tu sĩ loài người to gan đó bị đám thỏ này bao vây, rồi bị từng cái đạp từng cái đạp đ-á ch-ết một cách đẫm m-áu.

 

Lúc này chúng đang thưởng thức chiến lợi phẩm của mình.

 

Hai người nín thở nấp trong bóng tối không cử động.

 

Thính giác của Đăng Thiên Thố vô cùng linh mẫn, cộng thêm việc chúng đang ăn uống sẽ càng thêm cẩn thận, một động tĩnh nhỏ nhất cũng có thể làm chúng kinh động.

 

Cách đó không xa còn có Đăng Thiên Thố ngửi thấy mùi m-áu tanh đang ló đầu ra dòm ngó.

 

Vừa vào Vô Vọng Cốc bọn họ còn phải bảo tồn thực lực, chỉ có thể nấp sau đống đ-á vụn này chờ Đăng Thiên Thố rời đi.

 

Suy nghĩ thì đẹp đẽ nhưng thực tế thì tàn khốc.

 

Một cái xác của con người không đủ để lấp đầy dạ dày của đám thỏ này.