“Hắc Sơn không có cảm giác thuộc về nơi này, đi đâu mà chẳng được.”
“Tiểu nha đầu, không cần thử ta."
“Thiên địa bao la, nơi đi rất nhiều, Tàng Kiếm Tông các ngươi không hợp với ta."
Giọng nói Hắc Sơn giống như những viên đ-á thô ráp, trầm trọng và ngoan cố.
“Hơn nữa, đám kẻ thù của ta vẫn chưa g-iết sạch hết đâu!"
Giọng điệu kéo dài thuật lại sát khí hung hãn, Hắc Sơn cười kỳ quái.
“Không cần lo cho vết thương của ta, qua ít ngày nữa là khỏe thôi."
Hắc Sơn giống như biết được suy nghĩ của Lục Vận vậy, nói xong những lời này lại bảo:
“Ta sẽ ở lại đây một thời gian, trong thời gian này, ta sẽ giúp bọn họ đặt nền móng."
“Đến lúc đó, khi người của Tàng Kiếm Tông các ngươi tới đây, chắc hẳn là rất dễ tiếp quản nhỉ."
Người Cổ Man không còn như xưa, nhưng dãy núi Cổ Man thì vẫn không hề thay đổi.
Dãy núi thần bí này trải dài một khoảng cách xa xôi, giống như một con hào ngăn cách bờ tây vốn bị ma tu chiếm giữ và những nơi còn lại.
Vùng chiến lược trọng yếu này vì trước đây không thể đ-ánh hạ, các tông môn bên ngoài dù có thèm khát đến mấy cũng chỉ có thể đi vòng.
Nhưng một khi có người Cổ Man phối hợp, tương đương với cửa lớn rộng mở, lúc đó bí mật ẩn giấu ở đây e là sẽ bị đào bới sạch sành sanh.
Lục Vận đồng ý làm cầu nối, một trong những lý do trong đó chẳng phải là để vào những lúc như thế này, khiến Tàng Kiếm Tông chiếm được địa vị có lợi hơn hay sao.
Hắn chưa bao giờ nghĩ tiểu kiếm tu trước mắt này là người tốt gì.
Ở giới tu chân, người tốt thường không sống thọ.
Lục Vận không ngạc nhiên khi đối phương nhìn thấu tâm tư mình, với những gì bọn họ thấy ở Nam Sơn Mộ, giới tu chân này sẽ không yên ổn được bao lâu đâu.
Người Cổ Man là một trợ lực, Hắc Sơn cũng vậy.
Lục Vận tự nhiên muốn tranh thủ cả hai về Tàng Kiếm Tông, nhưng khác với người Cổ Man, bản thân Hắc Sơn đã đại diện cho một rắc rối.
Mà rắc rối này là thứ nàng không có sức lực để giải quyết, điều này cũng đồng nghĩa với việc nàng không thể hứa hẹn bất cứ điều gì với Hắc Sơn.
Nàng vẫn còn quá yếu ớt!
“Tiền bối cần ta làm gì ạ?"
Nàng hỏi Hắc Sơn, Hắc Sơn bằng lòng ở lại đây giúp đỡ không thể nào là vì cái gọi là tình nghĩa cùng chung bộ tộc.
Tộc Hắc Sơn bị loài người phản bội, Hắc Sơn đã ẩn mình trăm năm trong địa cung, tương tự cũng không phải là hạng người lương thiện gì.
Có làm ắt có cầu.
“Ha ha, tiểu nha đầu, ngươi quả nhiên rất hợp ý ta."
Hắn cười, rất hòa ái, cũng không thấy Hắc Sơn động thủ, nhưng Lục Vận cảm nhận được có một thanh kiếm vô hình đang treo lơ lửng trên đỉnh đầu mình.
Sát ý lăng nhiên kia đang nói cho Lục Vận biết nàng phải đồng ý với thỉnh cầu tiếp theo của Hắc Sơn.
Lục Vận không hề sợ hãi, y hệt như lúc đầu gặp Hắc Sơn, nàng ưỡn thẳng lưng, dưới khí thế mạnh mẽ này, nàng vẫn sừng sững bất động như một thanh kiếm chọc trời.
Thanh y lay động, kiếm ý tranh minh.
Bầu không khí đột ngột căng thẳng giữa hai người, những người Cổ Man đang đắm chìm trong niềm vui kia không hề nhận ra, duy chỉ có Kỷ Hồng Kheo ném tới một ánh mắt hỏi thăm.
Lục Vận mỉm cười với hắn một cái, liền thấy Kỷ Hồng Kheo lại ngập chìm trong đám nữ chiến sĩ.
“Bản tôn muốn rất đơn giản."
Hắc Sơn lên tiếng, xưng hô này khiến Lục Vận nhướng mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Với thực lực của Hắc Sơn, quả thực có thể xưng tôn ở giới tu chân.
“Bản tôn muốn huyết mạch bộ tộc của ta được bình an ổn định, dài dài lâu lâu, ở cái thế gian ăn thịt người này mà kéo dài mãi mãi."
Yêu cầu của Hắc Sơn nằm ngoài dự liệu.
Lục Vận ngay lập tức nghĩ đến tiểu Hắc Sơn.
Hắc Sơn nói tiểu Hắc Sơn đã được đưa đến một nơi an toàn, Hắc Sơn bằng lòng giúp Tàng Kiếm Tông đặt nền móng cho người Cổ Man ở đây.
Thậm chí là Hắc Sơn... chủ động giúp đỡ nàng tiêu hóa nhát đao kia.
Lục Vận tuy không tự ti nhưng cũng không tự đại đến mức nghĩ rằng chỉ qua hai lần gặp mặt mà Hắc Sơn sẽ vì nàng mà làm đến mức này.
Đã là bèo nước tương phùng, mọi việc làm đều là một cuộc giao dịch thuận mua vừa bán.
“Tiền bối đưa nó đến Tàng Kiếm Tông rồi ạ?"
Lục Vận kinh ngạc, liền nghe thấy tiếng cười của Hắc Sơn.
“Đúng!"
“Lão hồ ly kia của Tàng Kiếm Tông các ngươi tuy rằng tính toán rất nhiều nhưng con người dù sao cũng vẫn được coi là chính nhân quân t.ử, không giống như đám hám danh trục lợi kia."
Hắc Sơn khi nhắc đến chưởng môn Tàng Kiếm Tông Âu Dương Bất Vấn, thái độ quá đỗi tùy ý, may mà không có địch ý gì.
“Đã là như vậy, tiền bối tại sao lại giao chuyện này cho ta?"
Với sức mạnh của nàng, có thể không bảo vệ được tiểu Hắc Sơn đâu, hiện tại nàng vẫn còn đang dưới sự che chở của người khác mà.
“Ha ha!"
Hắc Sơn nhìn Lục Vận một cái, đáy mắt cuộn trào sự u tối như đáy biển không ánh sáng, cái gì cũng không nhìn thấu được.
“Ngươi đã có cảm giác, cứ bước tiếp đi."
“Kiếm ở trong tay ngươi, kiếm chưa gãy, sợ cái gì?"
“Còn kết quả ư, ha ha, lão t.ử đã đưa ra lựa chọn, tự nhiên là tin ngươi."
Giống như lời dặn dò của tiền bối với hậu bối, thật tự nhiên, thật tùy ý, nhưng hơi thở của Lục Vận lại suýt chút nữa đình trệ.
Nàng nhìn về phía đối phương, chiếc cổ ngẩng lên nổi rõ gân xanh.
Trên gương mặt trắng nõn mang theo sự lạnh lẽo thấu xương như băng thiên tuyết địa, duy chỉ có đôi mắt kia sáng rực như tinh tú nhưng lại trầm như vầng trăng lạnh.
Trong lòng... dâng lên sóng cuộn trào mãnh liệt.
Chương 165 Giống Như Định Mệnh Đã An Bài
Hắc Sơn...
đã nhận ra điều gì đó.
Về điểm này, tâm tư trong lòng Lục Vận cuộn trào nhưng không hề mạo muội đi hỏi gì cả, bản thân nàng cũng đang rất m-ông lung.
Nàng không nói cho bất cứ ai biết cảnh tượng mảnh vỡ từ trên trời rơi xuống trong bức họa ngọn lửa vừa rồi, chính bản thân nàng cũng từng thấy trong giấc mộng của Nam Sơn đạo nhân.
Nhưng hai mảnh vỡ không hề rơi cùng một chỗ.
Mảnh vỡ rơi vào dãy núi Cổ Man này đã trở thành Vô Chuyết, vậy thì mảnh vỡ trong giấc mộng kia có phải cũng là một trong những mục tiêu nàng đang tìm kiếm hay không.
Không, có lẽ nàng nên hỏi một chút, rốt cuộc mảnh vỡ trong đan điền mình có lai lịch gì, tại sao lại phát hiện ra dấu vết của mảnh vỡ trong những chuyện này.
Ban đầu nàng vốn tưởng rằng mảnh vỡ mang mình đến thế giới này chỉ là một loại linh khí kỳ lạ nào đó thôi.
Nhưng theo việc nàng đi càng xa, thấy càng nhiều, nàng dường như không thể tự lừa dối mình thêm nữa.