Vạn Cổ Kiếm Tâm: Tiểu Sư Muội Một Kiếm Trị "Hướng Nội"

Chương 211



 

“Ngươi là ngươi, ta là ta."

 

“Ngày đó ta đã nói rồi, đạo của ngươi và ta không giống nhau, cứ đi con đường của mình là được."

 

Sự xuất hiện của nàng đã ảnh hưởng đến Phượng Ngọc Dao, Phượng Ngọc Dao vốn là khí vận chi nữ trong nguyên tác dưới sự làm nền của nàng hiện tại đã không còn rực rỡ muôn trượng như vậy nữa.

 

Nhưng cũng không ai phủ nhận sự ưu tú của Phượng Ngọc Dao.

 

Nếu Phượng Ngọc Dao cố ý so sánh với mình, về tâm cảnh e là lại xảy ra vấn đề.

 

Ánh mắt lướt qua Tống Tiêu ở bên cạnh, so với lúc mới gặp người này càng thêm im lặng, tu vi thì ổn nhưng ma chướng sinh ra lúc đầu dường như vẫn chưa hoàn toàn tiêu trừ.

 

Nhận được ánh mắt của Lục Vận, Tống Tiêu nhìn sang, thần sắc lạnh lùng không có bất kỳ vẻ gì khác lạ.

 

Cuối cùng đã khác rồi.

 

Nàng thầm nghĩ.

 

“Ta là ta."

 

Thần sắc Phượng Ngọc Dao chao đảo, dường như có chút m-ông lung với câu trả lời này.

 

Nàng nhìn người trước mắt.

 

Đối phương đặc biệt ưa thích thanh y, vì ở trong tông môn nên y phục của Lục Vận có thêm vẻ phiêu dật so với lúc ở ngoài, tôn lên vóc dáng yểu điệu của đối phương.

 

Đi một chuyến ra ngoài, vẻ non nớt trước kia trên mặt Lục Vận hoàn toàn biến mất, duy chỉ có đôi mắt kia vẫn như lúc đầu, bình ổn, thanh lãnh, không d.a.o động.

 

Mà kiếm ý trên người nàng so với trước kia càng thêm sắc bén lăng nhiên nhưng cũng dễ khống chế hơn.

 

Đây là một thanh kiếm đã ra khỏi vỏ, đủ để khiến người ta cảnh giác nhưng lại không tùy ý làm tổn thương người khác.

 

Sự trưởng thành của Lục Vận là điều mọi người đều nhìn thấy rõ, ngay cả Phượng Ngọc Dao cũng không thể phủ nhận đối phương hợp làm một kiếm tu hơn mình.

 

Trái tim nàng quá đỗi kiên định, không nhiễm bụi trần, dường như ngoại vật đối với nàng đều như nhau, cái “như nhau" này cũng bao gồm chính bản thân nàng.

 

Nghĩ lại những ngày trước kia mình vì sự ngạo mạn đó mà đối chọi gay gắt với đối phương, nay thấy thật nực cười.

 

“Cũng đúng, ta là ta."

 

Phượng Ngọc Dao nhếch môi, vẻ u ám trên mặt tan biến, để lại là một sự nhẹ nhõm.

 

Nàng có thể coi Lục Vận là mục tiêu nhưng không cần ép buộc bản thân phải giống đối phương.

 

“Đa tạ."

 

Phượng Ngọc Dao cảm ơn, lại nâng chén trà kính về phía Lục Vận:

 

“Còn nữa, ta muốn xin lỗi vì sự mê muội lúc đầu của mình."

 

Lúc đó nàng tự nhận mình là thiên chi kiêu nữ, nên là cử thế vô song, được vạn người kính ngưỡng.

 

Cho nên khi có một người xuất hiện cướp mất hào quang, nàng đã oán hận đố kỵ.

 

Mà giờ đây sau khi tâm thái bình hòa, nghĩ lại chỉ còn thấy ấu trĩ.

 

“Được."

 

Lục Vận uống cạn chén trà này.

 

Không nói gì thêm, đứng dậy, gật đầu chào từ biệt.

 

Không cần thiết phải rút kiếm tương hướng, cũng không có nghĩa là có thể kết làm bạn hữu.

 

Gió Tàng Kiếm Tông hiền hòa, thổi tung vạt áo của thiếu nữ, giống như cánh bướm đuổi theo cuồng phong.

 

Tự do mà... ngông cuồng.

 

“Ta không bằng nàng."

 

Phượng Ngọc Dao nói, câu này là lời chân thành.

 

Mà bên cạnh nàng Tống Tiêu ánh mắt đăm đăm nhìn theo hồi lâu, ẩn giấu nhiều vẻ u ám, một lúc sau như là trả lời Phượng Ngọc Dao vậy, khẽ đáp một tiếng “Ừm".

 

Trước khi lên đường Lục Vận đã đi một chuyến đến nơi đặt Hỏa Viêm Kính, vật này được đặt trên Hình Thiên Phong.

 

“Ngươi muốn vào trong xem một chút không?"

 

Nhị trưởng lão Đoạn Lãng hỏi Lục Vận.

 

Đối với vị đệ t.ử này, Đoạn Lãng không hề che giấu sự tán thưởng của mình.

 

“Không cần ạ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nàng lắc đầu.

 

“Sư phụ biết con từng đến là được."

 

Vân Thiên tuy tản mạn nhưng có một điểm dạy tốt.

 

Làm chuyện nên làm, không cần nhi nữ tình trường.

 

“Sư phụ, chuyến này không biết bao giờ mới về, sư phụ bảo trọng."

 

Nói xong câu này nàng cúi đầu hành lễ với Hỏa Viêm Kính, khi đứng dậy liền không ngoảnh đầu lại mà rời đi.

 

Đoạn Lãng vẫn ở lại tại chỗ, cho đến khi không nhìn thấy Lục Vận nữa ông mới lên tiếng.

 

“Không lo lắng sao?"

 

“Ta nhớ đồ đệ thứ hai của ngươi lần này tình hình không tốt đâu."

 

Bị đám người không khác gì quỷ đó nhắm vào, không ch-ết đã là may mắn.

 

Lục Vận hiện giờ tuy đã Kim Đan nhưng đi cũng chưa chắc đã thành sự.

 

Chương 168 Tỉ Võ Chiêu Thân

 

“Đồ đệ của ta, trong gió trong mưa đều đi được hết."

 

Giọng nói của Vân Thiên truyền tới, nghe giọng điệu đó có vẻ không giống như đang chịu hình, ngược lại là đang tận hưởng thì đúng hơn.

 

“Hừ!"

 

Đoạn Lãng trợn trắng mắt:

 

“Nếu người ngoài biết ngươi vào Hỏa Viêm Kính là để phá cảnh, chắc chắn sẽ tức ch-ết mất."

 

Thực lực của Vân Thiên vốn dĩ đã là hàng đầu ở Tàng Kiếm Tông, bị phạt vào trong Hỏa Viêm Kính tương đương với việc trong khoảng thời gian này Tàng Kiếm Tông mất đi một chiến lực.

 

Một số kẻ thù bên ngoài thèm khát từ lâu vốn đã rục rịch.

 

Thế nhưng...

 

Ai có thể biết được tu vi của người này đã đạt tới Đại Thừa kỳ, là người thứ ba trong môn phái chứ.

 

“Họ nghĩ thế nào liên quan gì đến ta."

 

Giọng nói của Vân Thiên đầy vẻ không để tâm:

 

“Đứa đồ đệ này của ta có chủ kiến hơn ta nhiều."

 

“Nàng biết mình phải làm gì, nàng không mở miệng tức là không cần ta giúp đỡ, ta cứ chờ là được."

 

Làm sư phụ thì sao có thể để đồ đệ lo lắng cho mình được chứ.

 

Giọng nói tan biến vào hư không, Đoạn Lãng không thèm để ý đến sự khoe khoang của đối phương, xoay người bỏ đi.

 

Ông không tin trong lứa đệ t.ử này không tìm thấy đồ đệ của mình.

 

Dưới chân Hình Thiên Phong, Lục Vận đi được một đoạn đột nhiên lên tiếng:

 

“Ra đây đi."

 

Phía sau tảng đ-á cách đó không xa truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng, rồi một cái đầu nhỏ thò ra, là tiểu Hắc Sơn.

 

Nó nhìn Lục Vận, trong mắt mang theo nụ cười thân thiết.

 

“Chị ơi."

 

Nó gọi một tiếng rồi đi tới.

 

Đứa nhỏ đã lớn hơn không ít, diện mạo có chút thay đổi nhưng người quen vẫn có thể nhận ra.

 

“Sao lại ở đây?"

 

Lục Vận xoa đầu đứa nhỏ.

 

Tiểu Hắc Sơn dường như không hề lo lắng cho Hắc Sơn nha.

 

“Là cha nói bảo con tìm chị, nói để chị tìm cho con một người sư phụ lợi hại."

 

Tiểu Hắc Sơn ngẩng đầu, ánh mắt dường như m-ông lung nhưng Lục Vận biết rõ cái thằng nhỏ này thông minh lắm.

 

“Tìm sư phụ sao?"

 

Nghĩ đến điều gì đó Lục Vận chỉ tay ra sau Hình Thiên Phong.

 

Nàng không nói gì, tiểu Hắc Sơn cũng đã hiểu ý của Lục Vận, đôi mắt láo liên tỏ vẻ rất vui mừng.