“Nàng cảm thấy bản thân dường như đã hiểu lầm điều gì đó.”
“Trên người ta, có mùi vị gì?”
Nàng hỏi ra miệng, mới phát hiện giọng nói của mình cũng trở nên rất khó nghe, nói xong còn không nhịn được ho khan vài tiếng.
Nội thương khó lành, quỷ khí trở thành trở ngại lớn nhất.
Nếu nàng nội thị toàn thân, liền sẽ phát hiện tại vết thương nơi ngũ tạng lục phủ đều quấn quýt một lớp quỷ khí nhạt nhòa, chậm rãi ăn mòn c-ơ th-ể nàng.
Trong đan điền, trên viên kim đan màu xanh lục nhạt, hoa văn thuộc về Bích Sinh Đằng đặc biệt sáng rực.
Một đóa hoa màu bích ngọc nở rộ bên cạnh kim đan, năm cánh hoa vẹn toàn đung đưa đa tư.
Sức sống dạt dào đang sục sôi chờ bộc phát.
Đây là át chủ bài của Lục Vận.
Một khi đối phương muốn ra tay, nàng sẽ lợi dụng một cánh hoa Bích Sinh Đằng để ch-ữa tr-ị cho bản thân, từ đó đạt được trạng thái hoàn mỹ.
“Hửm?”
Đối với câu hỏi ngược lại của Lục Vận, tên Quỷ tộc này ném tới một ánh mắt nghi hoặc, cũng đầy vẻ mê mang.
“Mùi vị của con người mà.”
“Giống với bọn họ vậy.”
Bọn họ?
Lục Vận nén lòng kinh nghi, nàng giơ tay sờ lên tóc, lúc này mới phát hiện linh khí dây lụa dùng để che giấu hơi thở đã bị hư hỏng trong trận chiến trước đó.
Tác dụng biến mất, không còn quỷ khí ngụy trang, liếc mắt một cái liền có thể nhận ra nàng là một nhân tu.
Nhưng nàng càng tò mò ý nghĩa của từ “đồng bạn" trong miệng đối phương là gì.
“Được, làm phiền ngươi rồi.”
Nàng do dự một chút, vẫn nhận lời.
Nơi này vẫn còn con người tồn tại sao?
Dù thế nào đi nữa, cứ đi xem rồi tính tiếp.
“Ồ.”
Ngơ ngác đáp lại, tên Quỷ tộc chuyển hướng, tự giác đi phía trước dẫn đường.
Lục Vận phát hiện bước chân của đối phương rất chậm, không phải cố ý nhân nhượng nàng, mà bản thân nhịp điệu chính là như vậy.
Trên người tên Quỷ tộc này có một cảm giác rất mâu thuẫn.
Cũng may Lục Vận không vội, một người một quỷ, một trước một sau, đi bộ trên vùng đất đỏ này.
Thổ nhưỡng dưới chân quá mức nóng bỏng, nhiệt độ kia bỏng rát, men theo đôi chân định bắt lấy cả Lục Vận.
Hàn Giang Tuyết thỉnh thoảng khẽ ngân vang, hơi lạnh lượn lờ bên cạnh Lục Vận, khiến nàng thoải mái hơn đôi chút.
Sau đó Lục Vận liền phát hiện, tên Quỷ tộc phía trước từng chút một thu hẹp khoảng cách với mình, sau khi tiến vào phạm vi bao phủ của Hàn Giang Tuyết, đối phương nheo mắt, lộ ra một khuôn mặt nghiêng đầy vẻ thỏa mãn.
Lúc này nàng và đối phương chỉ cách nhau một bước chân.
Nhìn khuôn mặt nghiêng của tên Quỷ tộc kia, tâm tình Lục Vận khó có thể diễn tả bằng lời.
“Huyết Nguyệt Tế là cái gì?”
Nàng hỏi.
Tên Quỷ tộc trước mắt này không có địch ý với nàng, nói chính xác hơn là không có bất kỳ cảm xúc nào.
“A.”
Quỷ tộc đáp lại, nhíu mày, dường như cũng đang suy nghĩ, hồi lâu mới trả lời.
“Chính là, huyết nguyệt đương không, cựu vương sắp mất, tân vương đương lập.”
Cựu vương sắp mất, tân vương đương lập?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lục Vận cảm thấy mình đã biết được một sự thật ghê gớm.
Ở nơi này kẻ có thể được xưng là Vương tự nhiên là Quỷ Vương, mà theo ý của tên Quỷ tộc này là, Quỷ Vương hiện tại sắp ch-ết, trong Quỷ tộc sẽ sinh ra Quỷ Vương mới.
Nhìn thái độ thờ ơ của Quỷ tộc, dường như chẳng hề bận tâm đến Quỷ Vương đương thời.
Nhìn lại Quỷ bà bà kia, đối với việc phục sinh Quỷ Vương lại đặc biệt để tâm, nhưng Quỷ bà bà muốn phục sinh là Quỷ Vương hiện tại.
Nàng không thể xác định nơi này và nơi Quỷ bà bà ở có phải cùng một không gian hay không.
Đôi bên đều là Quỷ tộc thì không sai.
Lục Vận còn muốn hỏi chi tiết hơn một chút, liền thấy tên Quỷ tộc kia chỉ tay vào một nơi.
“Đến rồi.”
Nhìn qua, cảnh tượng thấy được đủ để khiến Lục Vận kinh ngạc.
Trong một khu rừng đỏ rực lửa, mọc lên một số ngôi nhà đất, bên trong sinh sống rất nhiều Quỷ tộc, lớn nhỏ già trẻ đều có.
Còn có tiếng cười trong trẻo của trẻ con Quỷ tộc.
Mà trong đám Quỷ tộc này, còn có mấy nhân tu xuyên qua giữa họ, nhìn thái độ của những nhân tu kia rất đỗi thả lỏng.
Đi theo đối phương qua đó, khi đến gần những cái cây đỏ rực như lửa kia, Lục Vận cảm nhận được một luồng hơi lạnh.
Thu hồi Hàn Giang Tuyết, hơi lạnh kia vẫn tồn tại.
Loại cây này rất kỳ lạ, toàn thân đỏ rực, cành lá sum suê, sau khi lại gần, hơi lạnh cuồn cuộn.
Mà dưới cùng, bộ rễ cường tráng của cây đ-âm sâu vào lòng đất, đ-âm rất sâu, dưới sự thăm dò của linh thức, bộ rễ của loại cây này đều đ-âm vào lớp dung nham bên dưới.
Nó đang tham lam hút lấy ngọn lửa trong dung nham, kéo theo nhiệt độ cao xung quanh đều bị cái cây này hấp thụ.
Cây sinh trưởng ra từ nơi cỏ không mọc nổi, lấy lửa làm thức ăn, trong môi trường cằn cỗi và vô vọng này tạo ra một nơi giống như ốc đảo giữa sa mạc, thật kỳ diệu và đặc biệt.
Biển rừng màu lửa, ch.ói mắt mà rực rỡ.
Lục Vận chạm vào thân cây, nhiệt độ thân cây hơi thấp.
“Lục cô nương?”
Tiếng gọi vang lên, Lục Vận nghiêng đầu nhìn qua, thấy một gương mặt quen thuộc.
Diêu Hoài.
Diêu Hoài của Vô Tưởng Xứ.
Diêu Hoài nghi hoặc nhìn Lục Vận:
“Lục cô nương làm sao vào được đây?”
Nghe lời này, càng nhiều nhân tu đi về phía bên này.
Khi hai bóng người quen thuộc nhào tới, nàng nhếch môi, cuối cùng cũng thả lỏng dây thần kinh đang căng thẳng, để bản thân chìm vào bóng tối một cách yên tâm.
Cố nhân trùng phùng, thật là vui vẻ nha.
Chương 185 Vong Xuyên Thạch thật sự
Tỉnh lại với thân thể nhẹ nhõm vốn dĩ nên là một chuyện sảng khoái, tiền đề là trên người mình không quấn băng gạc, mà bên dưới băng gạc là một mùi vị đắng chát khó ngửi.
Cửa bị đẩy ra, Lục Vận giang tay đón lấy người tới, sau đó đ-á một cái vào người đang nhào tới từ phía bên kia.
“Nam nữ thụ thụ bất thân.”
Nàng nhìn Miêu Nhược Lung đang mặc nữ trang với vẻ mặt e thẹn, nghiêm túc nói.
Hai chị em này vẫn thích chơi trò đóng vai.
“Ngươi vẫn nhạy bén như vậy.”
Miêu Nhược Lung cũng không tức giận, ngồi bên cạnh ôm ng-ực làm ra vẻ bị thương.
Trong lòng Lục Vận, Miêu Nhược Linh thì cọ cọ bả vai Lục Vận, sau đó ngồi vững c-ơ th-ể.
“Ngươi chuyện này là thế nào?”