“Mặc dù vậy, bọn họ cũng là sau khi tiến vào nơi này mới đạt đến Kim Đan kỳ, sau đó nài nỉ sư phụ mang họ vào.”
Hai người phân biệt ôm lấy cánh tay Lục Vận, Lục Vận được hai đại mỹ nhân vây quanh, dạo bước trong thôn lạc.
Một số Quỷ tộc nhỏ tuổi nhìn bọn họ với ánh mắt đầy hiếu kỳ.
Nhân tu, trong lịch sử của Quỷ tộc đáng lẽ phải là thức ăn mới đúng, nhưng ánh mắt những Quỷ tộc này nhìn bọn họ không phải là ánh mắt của kẻ săn mồi.
Chương 186 Quỷ gia gia
Đi không bao lâu, Lục Vận lại gặp được thanh niên Quỷ tộc đã mang mình tới đây.
Trong lúc trò chuyện mới biết, Quỷ tộc này tên là A Nhiên, sinh ra đầu óc đã không được tỉnh táo cho lắm, thường xuyên một mình đi vơ vẩn.
A Nhiên lúc này, ngơ ngác ngồi dưới một gốc cây, đôi mắt đỏ rực vốn dĩ nên nguy hiểm vô cùng, đặt trên người A Nhiên lại hiện ra một loại lạnh lẽo vô cơ chất.
Giống như một cái xác không hồn, bên trong chứa đựng không phải linh hồn, mà là một loại chương trình cứng nhắc nào đó.
Phát hiện bọn họ đến, A Nhiên cũng chỉ quay đầu nhìn bọn họ vài cái rồi tiếp tục ngẩn người.
Cả thôn, đi dạo một vòng, có thể xưng là tường hòa.
Nơi này không giống Quỷ Vực, cư dân nơi này càng không giống Quỷ tộc, ngược lại càng tương tự với những Quỷ tu trung lập hỗn độn kia.
“Chúng ta là phái hòa bình.”
Đối với nghi vấn của Lục Vận, lão giả Quỷ tộc nam tính nằm trên ghế bập bênh, lay lay quạt, kể cho mấy người nghe về lịch sử Quỷ tộc.
Quỷ tộc sinh ra từ rất lâu rất lâu trước đây, có lẽ vào khoảnh khắc con người sinh ra, Quỷ tộc tương phản với nó liền xuất hiện.
Con người có thất tình lục d.ụ.c, Quỷ tộc cũng có.
Nhưng so với sự phức tạp của con người, cảm xúc của Quỷ tộc đơn giản hơn nhiều, bọn họ không cần lo lắng gì cả, chỉ cần thuận theo bản năng và xung động mà hành sự là được.
Bọn họ thích linh hồn của con người, nếu muốn hình dung thì chính là đang ăn cơm uống nước, tuy nhiên cảm nhận được là sự no đủ về mặt tinh thần.
Chiến tranh giữa Quỷ tộc và con người vẫn luôn tồn tại, cho đến trận chiến giữa nhân tu và Quỷ tộc quen thuộc kia.
Trận chiến đó, Quỷ tộc mở rộng không ít địa bàn, khuấy đảo bên ngoài đến gà bay ch.ó sủa, sau đó bọn họ nghênh đón sự phản kích mãnh liệt nhất của nhân tu và ma tu.
Trong trận chiến đó, Quỷ tộc cũng thương vong nặng nề, nếu không phải sự ra đời của Quỷ tộc không cần trải qua nam nữ sinh sản như con người, nói không chừng trận chiến đó Quỷ tộc sẽ diệt tuyệt cũng không chừng.
Cũng từ sau trận chiến đó, bọn họ bị nhân tu phong ấn trở lại trong mảnh Quỷ Vực này.
Từ đó trong Quỷ tộc nảy sinh bất đồng, có một số Quỷ tộc cảm thấy cứ ở lại Quỷ Vực là rất tốt, có một số thì vẫn muốn ra ngoài bốn phương chinh chiến.
Ham muốn chinh phục và cướp bóc là những thứ ăn sâu vào xương tủy của một số Quỷ tộc.
Sau khi ồn ào náo nhiệt, nội bộ Quỷ tộc phân liệt.
Nơi bọn họ đang ở hiện tại là nơi những Quỷ tộc ủng hộ an lạc cư trú, mặc dù từ “an lạc" này đặt trên người Quỷ tộc thì đặc biệt gượng gạo.
“Huyết Nguyệt Tế là ngày những Quỷ tộc mới sinh ra đời.”
Quỷ gia gia cười híp mắt nói, chiếc quạt trong tay nhẹ nhàng đung đưa, áp căn chẳng thèm để ý đến ánh mắt kinh ngạc của mấy tên nhân tu.
“Ngày mai nha, trẻ sơ sinh liền sẽ giáng lâm.”
Mà trong số những trẻ sơ sinh đó, sẽ có một cái là tân nhiệm Quỷ Vương tương lai.
Về phần Quỷ Vương Điện, chính là nơi trẻ sơ sinh ra đời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mỗi năm một lần, oán khí tích tụ sẽ sinh ra số lượng lớn trẻ sơ sinh Quỷ tộc, hành vi thông qua thủy nhũ giao hòa mới có thể sinh sôi là không tồn tại ở Quỷ tộc.
Lần đầu tiên nghe nói loại chuyện này mấy người sắc mặt cổ quái.
Bọn họ đang dùng ánh mắt giao lưu, ngày mai Huyết Nguyệt Tế bọn họ biết, nhưng Huyết Nguyệt Tế sẽ sinh ra Quỷ tộc mới là lần đầu tiên nghe nói.
“Các ngươi không hỏi nha.”
Có lẽ nhận ra sự nghi hoặc của mấy tên nhân tu nhỏ bé, Quỷ gia gia hớn hở nói.
Lão nheo mắt lại, dường như rất tận hưởng những ngày này.
Trong sinh mệnh dài đằng đẵng của Quỷ tộc, thật ra không có mấy hỷ lạc ai nộ, chuyện duy nhất có thể coi là để tâm chính là sự ra đời của trẻ sơ sinh.
Huyết Nguyệt Tế là lễ tế mà tất cả Quỷ tộc đều sẽ tham gia, năm nay điều duy nhất khác biệt là sự tồn tại của Tân Vương.
Thấy Quỷ gia gia tâm tình không tệ, Diêu Hoài nói ra chuyện Quỷ bà bà.
“Ồ, mụ già đó hả, chính là tâm quá ác, nghĩ quá nhiều, mụ cũng không nghĩ xem, đều đã bó tuổi rồi, còn phải liều sống liều ch-ết đi đ-ánh đ-ánh g-iết g-iết, cái thân thể kia của mụ chống đỡ nổi sao?”
Điều khiến người ta kinh ngạc chính là, Quỷ gia gia không chỉ quen biết vị Quỷ bà bà kia, ngữ khí còn vô cùng quen thuộc, thậm chí là... sủng ái.
Ý nghĩ này vừa hiện ra, Miêu Nhược Linh toàn thân nổi da gà, Lục Vận cũng bất động thanh sắc sờ sờ cánh tay.
Thấy vậy, nụ cười của Quỷ gia gia càng rộng hơn.
“Ta và mụ nha, trước đây là một đôi đấy, sau đó vì ý tưởng không nhất trí nên đã tách ra.”
“Mỗi năm nha, cũng chỉ vào ngày Huyết Nguyệt Tế đó, mụ già đó mới nỡ ra ngoài để ta gặp một lần.”
Quỷ gia gia với chiếc quạt không ngừng nghỉ mang hơi thở có thể xưng là hòa ái, nhưng không ai coi đó là thật.
“Chao ôi, Quỷ già rồi, mệt rồi mệt rồi, mấy nhóc con, tự đi chơi đi.”
Quỷ gia gia đuổi người rồi.
Mấy người dứt khoát rời đi, nhìn lão Quỷ tộc kia thong dong nằm đó, nhắm mắt lại rất mực thoải mái.
Lời nói của đối phương có mấy phần có thể tin cần bọn họ tự mình phán đoán.
Đêm nay, mọi người đều không thể chợp mắt, trong một mảnh thanh minh, bọn họ đón chào ngày thứ hai.
Sáng sớm và buổi tối của Quỷ Vực không có gì khác biệt.
Bầu trời là một màu đỏ tươi bát ngát, tuy nhiên màu đỏ của ngày hôm nay, nhìn lâu luôn cảm thấy có sự thay đổi, càng thêm phần bất tường.
So với những nhân tu như bọn họ, Quỷ tộc lại vô cùng phấn khích.
Không ít nhà bắt đầu dọn dẹp nhà cửa, chuẩn bị cho sự xuất hiện của sinh mệnh mới.
Theo thời gian trôi qua, vào một khoảnh khắc nào đó, hoặc giả là trong chớp mắt, một vầng trăng tròn màu huyết sắc xuất hiện trên bầu trời.
Sắc đỏ rực rỡ còn rực rỡ hơn cả bầu trời kia, ánh trăng buông xuống đều là sương mù đỏ hư ảo.
Lục Vận lấy Vong Xuyên Thạch ra, liền thấy ánh trăng rơi trên viên đ-á dần dần bị hấp thụ, ở giữa viên đ-á đen kịt xuất hiện một vệt màu đỏ.
Giống như kết tinh vậy, ẩn giấu bên trong.
Đây mới là Vong Xuyên Thạch hoàn chỉnh.