“Sau khi chế ước lẫn nhau, bầu không khí càng thêm tiêu chát.”
Hơi lạnh men theo sự bôn騰 (bôn đằng - cuồn cuộn) của Minh Hà đang ăn mòn môi trường xung quanh, nhiệt độ đang từng bước giảm xuống.
Hơi thở hắt ra ngưng thành sương tuyết, cái lạnh tràn ngập phế phủ, mà Lục Vận vẫn đang cưỡng ép ngăn cản Cựu Quỷ Vương sát hại Quỷ tộc tân sinh.
Theo thời gian trôi qua, những phôi t.h.a.i trong Minh Hà đang dần dần trưởng thành, từ một cụm nhỏ mờ nhạt dần dần có hình dáng cụ thể.
Ngũ quan xuất hiện, cặp sừng nhỏ cỡ móng tay dựng trên trán khiến những đứa trẻ sơ sinh này ngay cả khi chưa mở mắt đã mang theo vài phần tranh vanh chi sắc.
Lục Vận c.h.é.m đứt một sợi xiềng xích, thở hắt ra, dưới áp lực cao, nàng ngẩng đầu ưỡn ng-ực.
Nhìn thẳng vào khuôn mặt trở nên vặn vẹo của Mạnh Lâm, vô vàn chuyện cũ hiện lên trước mắt, Lục Vận tay cầm Hàn Giang Tuyết, bước ra một bước thật lớn về phía trước.
C-ơ th-ể giống như pháo nổ lao ra, va chạm với những sợi xiềng xích kia, sóng xung kích va chạm mạnh mẽ khiến một số Quỷ tộc yếu ớt vừa lại gần liền bị sức mạnh này xé nát.
“Tốt, tốt lắm!”
Quỷ Vương giận quá hóa cười, hắn căm thù nhìn tên nhân tu không ngừng ngăn cản mình này, trong đôi mắt tràn ngập sắc huyết là núi thây biển m-áu được bồi đắp qua c-ái ch-ết.
Sắc huyết quấn quanh xiềng xích giống như từng ngón tay linh hoạt, khẽ vuốt ve, rung động.
Một luồng hơi thở rợn tóc gáy xuất hiện, tốc độ của Quỷ Vương đột ngột tăng vọt, một thoáng không cẩn thận, Lục Vận bị một sợi xiềng xích quất bay ra ngoài.
C-ơ th-ể ngã xuống đất, cày thành một đoạn đường dài trên mặt đất, đau đớn suýt chút nữa chiếm lấy toàn bộ tâm trí, những khúc xương gãy được Lục Vận cưỡng ép nắn lại cho thẳng.
Trong đan điền, đóa hoa màu bích ngọc đang phản bổ sức sống mạnh mẽ, nhanh ch.óng sửa chữa c-ơ th-ể Lục Vận.
Màu sắc của một cánh hoa trở nên ảm đạm đi nhiều, tiến tới sự héo tàn đã định.
Lục Vận đứng dậy, lau sạch vết m-áu trên khóe miệng, nàng thờ ơ nhìn chằm chằm Quỷ Vương, thần sắc kiên định như bàn thạch.
Nàng bước ra một bước, viên đan d.ư.ợ.c vốn luôn giấu trong cổ họng bị nuốt vào bụng, dư vị đắng chát hòa lẫn với mùi m-áu tanh biến thành một hương vị buồn nôn.
Trong nháy mắt, sức mạnh của đan d.ư.ợ.c chảy trôi trong c-ơ th-ể, linh lực dồi dào giống như dùng mãi không hết khiến sức mạnh vốn chỉ là Kim Đan sơ kỳ của Lục Vận vào lúc này không ngừng leo thang.
Thăng Linh Đan, một loại đan d.ư.ợ.c có thể tăng cường tu vi trong thời gian ngắn.
Loại đan d.ư.ợ.c này dễ dùng nhưng tác dụng phụ cũng rất lớn, trong vài ngày sau khi d.ư.ợ.c hiệu kết thúc, nàng sẽ không khác gì một kẻ phế nhân.
Mặc dù Tam sư huynh Bạch Dược đã cố gắng hết sức để giảm bớt tác dụng phụ, viên đan d.ư.ợ.c này đối với Lục Vận mà nói vẫn quá nguy hiểm.
Cho nên ngay từ đầu Bạch Dược chỉ đưa cho Lục Vận một viên.
Nhưng một viên này có lẽ đủ để khiến Lục Vận cải t.ử hồi sinh vào lúc này.
Linh lực bẻ gãy nghiền nát, phá tan mọi trở ngại, tu vi của nàng có thể thấy rõ bằng mắt thường đang tăng trưởng.
Đông Châu, Tàng Kiếm Tông, trên đỉnh Vấn Thiên.
Trong phòng luyện đan đang bế quan luyện d.ư.ợ.c Bạch Dược đột nhiên mở mắt, hơi thở d.a.o động, tâm tư trầm nổi, viên đan d.ư.ợ.c sắp ra lò trước mặt xảy ra thay đổi.
Một tiếng ầm vang, lò luyện đan nổ tung.
Trong khói bụi mịt mù ngập trời tràn ngập mùi thu-ốc nồng nặc.
Bạch Dược tắm mình trong đó thần sắc ngưng trọng, hắn nhìn về một hướng nào đó, trong mắt là sự lo lắng không dứt.
M-áu hắn đặt trong Thăng Linh Đan đã biến mất, điều này cũng có nghĩa là Tiểu sư muội đã gặp phải vấn đề nan giải, không thể không dựa vào loại đan d.ư.ợ.c có tác dụng phụ mạnh mẽ này để cưỡng ép tăng cường tu vi ứng đối.
Sự u ám giữa lông mày bao phủ trên người Bạch Dược.
Lòng hắn đang thầm cầu nguyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiểu sư muội, trở về, hãy sống sót trở về.
Cho dù chỉ còn lại một hơi thở, sư huynh cũng có thể giữ vững mạng sống cho muội....
Bên bờ Minh Hà trong Quỷ Vực, chiến hỏa hừng hực.
Rắc!
Trong c-ơ th-ể dường như có thứ gì đó vỡ tan.
Trên viên kim đan màu xanh lục nhạt vết nứt dày đặc, một bàn tay nhỏ nhắn thò ra từ bên trong, có thể thấy được toàn mạo.
Đứa bé Nguyên Anh to bằng ngón tay cái nhắm mắt lại giống như đang cảm nhận điều gì đó.
Đường nét lông mày kia giống hệt Lục Vận, chỉ là giữa lông mày có thêm một đóa hoa Bích Sinh Đằng.
Đóa hoa màu bích ngọc khiến gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo kia trở nên dịu dàng hơn nhiều, Nguyên Anh nhỏ bé khóe miệng luôn nở một nụ cười vừa ôn hòa vừa lạnh lùng.
Nó ngồi xếp bằng trong đan điền.
Sự hòa hợp giữa c-ơ th-ể và Nguyên Anh hoàn thành chỉ trong chớp mắt, c-ơ th-ể Lục Vận khựng lại một chút rồi một lần nữa ra tay, sức mạnh không thể so sánh được với trước đây.
C-ơ th-ể nhẹ bẫng như không, giống như siêu thoát khỏi sự ràng buộc nào đó khiến Lục Vận khi vung kiếm có một loại ảo giác rằng mình có thể làm được bất cứ điều gì.
Linh lực không tiếc tiền rót vào Vô Chuyết, Thiên Địa Nhất Kiếm bị nàng ngang ngược vung ra.
Sơn xuyên làm bạn, nhật nguyệt theo cùng.
Thiên Địa Nhất Kiếm thời kỳ Nguyên Anh hoàn toàn thoát khỏi kết quả hễ sử dụng là sẽ thoát lực kia, biến thành chiêu thức tầm thường.
Thiên Địa Nhất Kiếm và Bích Lạc Hoàng Tuyền Sát đan xen sử dụng, những vết nứt nguy hiểm nhấp nhô bên cạnh Lục Vận.
Dưới sức mạnh tuyệt đối, không gian có thể bị xuyên thủng.
Khoảnh khắc Vô Chuyết bị đỡ lại, Lục Vận thuận tay vung Hàn Giang Tuyết về phía đối phương, Tuyết Phiêu Nhân Gian mỹ lệ mà thê lương.
Bên ngoài Minh Hà lạnh lẽo này, những bông tuyết bay lả tả hóa thành muôn vàn mũi kiếm sắc bén đ-âm về phía kẻ thù nguy hiểm.
Thanh y di chuyển trong gió tuyết, Du Long Ảnh khiến nàng ẩn nấp hoàn hảo trong cơn gió tuyết cuồng bạo này, mỗi lần xuất hiện đều là lúc Vĩ Hậu Châm đột kích.
Sức mạnh chưa khôi phục hoàn toàn của Quỷ Vương và Lục Vận đang cưỡng ép tăng cường sức mạnh đã đ-ánh thành hòa thủ tại nơi này.
“Sư phụ?”
Miêu Nhược Linh căng thẳng nhìn Lục Vận, nàng nắm lấy tay áo của Kim trưởng lão, trong mắt là sự khẩn cầu.
Tất cả mọi người đều có thể nhìn ra Lục Vận đang chống đỡ vô cùng khó khăn.
M-áu tươi từng tia từng tia b-ắn tung tóe trên người, vết thương dữ tợn lặp lại quá trình khép lại, xé rách, khép lại rồi lại bị xé rách.
Cảnh tượng giống như cực hình khiến Miêu Nhược Linh từ lâu đã không nỡ nhìn thẳng.
Thanh y vốn nên điềm nhiên thanh lãnh trong sắc huyết nồng đậm này biến thành màu mực trầm trọng và t.ử tịch.
Màu sắc đó đè nén khiến trái tim Miêu Nhược Linh nghẹt thở.
“Sư phụ, con muốn đi giúp đỡ.”
Miêu Nhược Lung nắm lấy tay chị gái song sinh của mình, tâm ý của hai người từ đầu đến cuối đều giống nhau.
Chương 190 Sự dịu dàng tàn nhẫn