“Lục Vận nhìn rất rõ, trên những sợi tơ nấm kia bùng lên từng lớp ngọn lửa.”
Thần hỏa của Chu Tước cháy rực trên tơ nấm, tơ nấm vẫn nguyên vẹn không tổn hao gì, nhưng những sợi xích kia lại như gặp phải sự tồn tại đáng sợ nào đó, rụt trở về.
Chu Tước thần hỏa — vật chí chính chí dương, có khả năng khắc chế thiên sinh đối với yêu ma quỷ quái trong trời đất.
Huyết Yêu phu nhân là ma tu, sức mạnh của ả trước mặt cây nấm có chút khó thi triển.
“Dù kế thừa huyết mạch thì đã sao, chung quy cũng chỉ là một tồn tại trí tuệ thấp kém."
Yêu tinh tu luyện từ thực vật cũng giống như đạo lý tu hành của yêu thú, nhưng so với yêu thú thì trí thông minh của thực vật đa phần rất thấp.
Có những loài thực vật đã tu thành hình người nhưng cách tư duy cũng chỉ giống như đứa trẻ vài tuổi của loài người.
Trong nhận thức của Huyết Yêu phu nhân, nấm càng là một loại tồn tại trí tuệ thấp, dù nhờ huyết mạch Chu Tước mà tiến hóa thì cũng không thoát khỏi lòng bàn tay của ả.
Sợi xích mảnh dài rung động đối diện với cây nấm, hóa thành từng con huyết xà, không chút nương tay muốn bắt lấy cây nấm.
Ngọn lửa ngút trời bùng lên.
Sức nóng của ngọn lửa ép Lục Vận và những người khác phải liên tục lùi lại giãn khoảng cách.
Cuộc chiến diễn ra rất nhanh.
Thanh Hoa đứng ngoài quan sát, còn Lục Vận thì đang nghĩ xem vị Bồ Đề T.ử của Bồ Đề Động đang ở nơi nào.
Huyết Yêu phu nhân năm xưa phản bội Bồ Đề Động gia nhập Hung Ma Điện, đôi bên từ đó kết oán, loại oán hận đến ch-ết mới thôi.
Lần này Huyết Yêu phu nhân xuất hiện, đệ t.ử Bồ Đề Động chính là vì thế mà tới.
Sau khi Huyết Yêu phu nhân ra tay, sắc mặt Tương Như khẽ biến.
Hắn chắp tay trước ng-ực tụng kinh văn, từng chữ vàng ròng hình thành nên phong ấn thần thánh chụp xuống Huyết Yêu phu nhân.
Mà bên cạnh hắn, những đệ t.ử khác cũng hành động theo.
Phật âm lọt tai, đối với Huyết Yêu phu nhân mà nói thì chẳng khác nào ma âm, hơn nữa còn là loại phiền không chịu nổi.
“Một lũ nhóc con, chán sống rồi sao?"
Đối với hành động tự lượng sức mình của đệ t.ử Bồ Đề Động, Huyết Yêu phu nhân lạnh lùng cười nhạt, ả tung ra từng đạo linh lực chui vào c-ơ th-ể Phục Lệ đang trọng thương.
“G-iết bọn chúng."
Đám tiểu đệ t.ử này còn chưa đến lượt ả tự mình ra tay.
Phục Lệ nhận lệnh, vết thương trên ng-ực đã lành hẳn, dẫn đội lao vào quần thảo với đệ t.ử Bồ Đề Động.
Vì Thanh Hoa không ra tay nên đệ t.ử Vô Tưởng Xứ vẫn đang quan sát, Lục Vận đứng cạnh Diêu Hoài nhìn cây nấm kia.
Nếu đối phương thực sự sở hữu huyết mạch Chu Tước thì liệu đối phương có khoanh tay chịu trói?
Đáp án rõ ràng là không.
Màn sương che phủ trên bầu trời đã có xu hướng khép lại.
Không bao lâu nữa không gian bị xé rách sẽ khôi phục lần nữa, lúc đó bọn họ lại bị nhốt ở đây.
Nấm Vương ở mức độ nào đó mà nói có thể coi là quân vương trong đầm lầy nước độc này, mà cây nấm kiểm soát cả đầm lầy sẽ không cho người ta cơ hội thở dốc.
Chương 220 Tương Như Là Ai
Giống như có thứ gì đó đang di chuyển dưới lòng đất.
Một cảm giác nguy hiểm nghẹt thở bóp nghẹt thần hồn, gần như ngay lập tức, Lục Vận và Diêu Hoài cùng đưa ra hành động giống nhau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cả hai đều tấn công xuống mặt đất.
Từng sợi dây hoa mọc lên từ mặt đất, rễ cây xoắn lại thành con rối, giống hệt như cảnh tượng trong biển hoa kia.
Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.
Mặt đất vốn dĩ cứng rắn bắt đầu trở nên mềm nhũn, một lượng lớn nước bùn phun ra.
Chỗ đứng biến thành đầm lầy, trong bùn nhão cuộn trào, những con rối bùn không thể g-iết sạch kia bò ra ngoài.
Bùn nát chảy tràn phủ lên thân thể con rối bùn, chúng ngẩng những gương mặt không có hình thù cụ thể lên, trong đôi mắt trống rỗng có thứ gì đó đang nhảy động.
Những thứ đã gặp trước đây lúc này đều xuất hiện, ra dáng vẻ muốn giữ chân bọn họ hoàn toàn ở lại đây.
Lục Vận đ-á văng một con rối, trọng kiếm nghiền nát rễ cây mới kết liễu được con rối đó.
Tay cầm Vô Chuyết, Lục Vận vuốt ve thân kiếm, ngọn lửa xanh bùng cháy bổ sung tiêu hao cho nàng.
Bọn họ bị bao vây ở đây.
Con rối bùn tạo thành thế bao vây tấn công, dưới đất còn thỉnh thoảng mọc ra những sợi dây hoa đ-ánh lén, trong tình cảnh khó phòng bị này, ba phe Hung Ma Điện, Vô Tưởng Xứ và Bồ Đề Động hoàn toàn bị chia cắt.
Kẻ bị Huyết Yêu phu nhân gọi là tồn tại trí tuệ thấp kém — Nấm Vương, đang chuẩn bị đ-ánh bại từng bộ phận một.
“Rút lui trước!"
Diêu Hoài quyết định dứt khoát.
Mọi người vận linh lực lao về phía lỗ hổng trên bầu trời.
Trong đầm lầy xám xịt, các tu sĩ từng người một ra sức phản kháng, dốc hết toàn lực muốn thoát khỏi đây.
Trên bầu trời con rối bùn không thể chạm tới, còn dây hoa vươn lên thì bị c.h.é.m đứt giữa không trung.
Lục Vận xách một người, nhẹ nhàng nhảy lên không trung.
Kẻ bị nàng đưa đi là một đệ t.ử Vô Tưởng Xứ, đệ t.ử đứng vững trên Vô Chuyết trao cho Lục Vận một nụ cười cảm kích.
Ả đưa tay về phía Lục Vận, lúc sắp chạm tới liền hung ác chộp lấy tim Lục Vận.
Nhịp tim vào khoảnh khắc này đ-ập nhanh hơn.
Lục Vận bóp c.h.ặ.t bàn tay đó, tơ nấm đ-âm rách da thịt, cây nấm nhỏ lẩn trốn lúc này đã lộ nguyên hình.
Trực tiếp vặn gãy cánh tay đối phương, nhìn dáng vẻ đau đớn của ả, Lục Vận đang cân nhắc có nên ném ả xuống không.
Những sợi tơ nấm này quá đáng sợ, chỉ cần đi vào c-ơ th-ể mà không kịp thời ép ra ngoài trong một thời gian nhất định, thì những tu sĩ đã biến thành nấm trong tư duy sẽ lắng nghe tiếng gọi của Nấm Vương mà tấn công đồng loại.
Sự phản bội không chỉ xảy ra trên người Lục Vận.
Những tu sĩ thoát ra được kia, có kẻ còn chưa kịp ăn mừng đã bị “gián điệp nấm" g-iết ch-ết.
Trên mũ nấm khổng lồ phía dưới hiện ra một gương mặt cười, từ độ tinh xảo của ngũ quan mà nói thì đó là gương mặt của một nữ t.ử.
Có người không may bị thương rơi xuống từ không trung.
Sau khi rơi vào vòng vây bên dưới, không kịp cứu viện liền bị những thứ kia xé xác.
Số người thoát ra được ít ỏi không đáng kể.
Tâm niệm khẽ động, Lục Vận ngự kiếm bay lên, kéo vị trí của mình lên cao hơn nữa.
Đứng trên bầu trời cao của đầm lầy nước độc, gió lớn rít gào thổi tung vạt váy của Lục Vận kêu phần phật.
Nàng nhìn rất rõ, cả đầm lầy nước độc nhìn từ bên ngoài giống như một con Chu Tước đang tung cánh.