Vạn Cổ Kiếm Tâm: Tiểu Sư Muội Một Kiếm Trị "Hướng Nội"

Chương 278



 

“Ánh mắt vốn không bi không hỷ của Tương Như có thoáng chút d.a.o động, điều này khiến Huyết Yêu phu nhân cười lớn thành tiếng.”

 

“Người người đều nói Bồ Đề T.ử ngươi mặt như Phật đà một lòng hướng đạo, ai mà ngờ được ngươi thực chất chính là một kẻ tiểu nhân bỉ ổi, vô sỉ tột cùng."

 

“Sao tên Hắc Sơn kia không đ-ánh ch-ết ngươi luôn đi, để loại đạo mạo như ngươi ra ngoài, đám tự xưng danh môn chính phái kia chắc là mù hết rồi."

 

Huyết Yêu phu nhân khi nói lời này lông mày lá liễu dựng ngược, gương mặt diễm lệ vì giận dữ mà càng thêm sống động.

 

Ả nhìn Thanh Hoa, nhưng thấy Thanh Hoa vẫn không chút động lòng.

 

“Cũng đúng, đám các ngươi chẳng phải đều cùng một giuộc sao."

 

“Hì hì, khoác lên mình lớp da lương thiện, thật sự tưởng mình là thứ tốt lành gì chắc?"

 

Đ-ánh không lại nhưng Huyết Yêu phu nhân c.h.ử.i rất sướng miệng.

 

“Bồ Đề Tử, năm đó lão nương rời đi đã nói rồi, ta thà ch-ết cũng sẽ không bao giờ quay lại Bồ Đề Động của ngươi nữa."

 

Huyết Yêu phu nhân lửa giận bừng bừng trong lòng, dốc toàn lực tấn công Tương Như.

 

Bản thể bị thương, chỉ là phân thân hóa thành Tương Như tới đây, Bồ Đề T.ử nhất thời khó lòng áp chế được Huyết Yêu phu nhân.

 

Và đây chính là điều Huyết Yêu phu nhân muốn.

 

“Các ngươi chẳng phải muốn Nấm Vương sao, cầm lấy đi!"

 

Gầm lên một tiếng, đôi mắt đẹp của Huyết Yêu phu nhân trợn tròn, ném vật trong tay ra ngoài.

 

Một sợi tơ nấm thò ra, vị Nấm Vương kia dường như cũng không từ bỏ việc vùng vẫy muốn rời đi.

 

Hành động này thành công khiến Tương Như nhìn sang.

 

Tay chộp một cái, vật kia đã rơi vào lòng bàn tay, niềm vui trong mắt Tương Như còn chưa kịp lan tỏa thì sắc mặt đã trầm xuống, lòng bàn tay bóp mạnh, vật kia liền hóa thành một đống m-áu loãng.

 

Đó không phải Nấm Vương, mà là cổ trùng của Huyết Yêu phu nhân.

 

Loại cổ trùng có thể biến đổi hình dạng này đã lừa được Tương Như thành công lần này, và chính khoảng trống đó đã cho Huyết Yêu phu nhân cơ hội.

 

Huyết khí quanh thân đại thịnh.

 

Khóe môi Huyết Yêu phu nhân chảy ra vệt đỏ thẫm, gương mặt vốn đã quá rực rỡ kia càng thêm đẹp đến nao lòng.

 

“Không xong, Huyết Độn."

 

Tương Như khẽ kêu, nhìn về phía Thanh Hoa thì thấy Thanh Hoa lắc đầu với mình.

 

“Muộn rồi."

 

Bà đã hứa sẽ tạo cho Tương Như một ảo cảnh một đối một, cũng sẽ không can thiệp vào chuyện nội môn của Bồ Đề Động.

 

Là chính Tương Như không nắm bắt được cơ hội này.

 

Huyết Độn của Hung Ma Điện, tốc độ và khoảng cách đào tẩu có liên quan đến tu vi bản thân, Huyết Yêu phu nhân tu vi Hóa Thần kỳ đã luyện chiêu Huyết Độn này đến mức lô hỏa thuần thanh.

 

Càng không cần nói tới việc ả phải trả giá bằng cách đốt cháy tinh huyết của chính mình.

 

Thanh Hoa không thể ngăn chặn hoàn toàn, mà đối với đám ma tu này, chỉ cần một chút thần hồn trốn thoát được thì việc đông sơn tái khởi cũng chỉ là chuyện sớm muộn.

 

“Ha ha ha ha!"

 

“Bồ Đề Tử, lão nương bảo ngươi chờ đấy, gặp lại ngươi chúng ta bất t.ử bất hưu!"

 

Vì ảo thuật của Thanh Hoa nên những gì diễn ra trong ảo cảnh sau khi Huyết Yêu phu nhân tiến vào thì người bên ngoài không biết được.

 

Chỉ có tiếng cười cuồng loạn và câu nói cuối cùng của Huyết Yêu phu nhân khi trốn thoát là truyền đến tai mọi người.

 

Bồ Đề Tử?

 

Vị tiền bối đó ở nơi nào?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Có người còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, Lục Vận nhìn về phía Tương Như đang đứng tại chỗ nhưng khí huyết lại cuộn trào vô cớ.

 

Đối với những tồn tại đẳng cấp như Thanh Hoa, việc thay đổi hình dáng hay phân thân gì đó là chuyện dễ như trở bàn tay, Bồ Đề T.ử dùng diện mạo này tới đây cũng là điều có thể.

 

Xem chừng vết thương do tiền bối Hắc Sơn gây ra cho đối phương vẫn chưa lành hẳn nhỉ.

 

Lục Vận thầm suy đoán trong lòng, đối diện với ánh mắt trông có vẻ bình thản nhưng đầy ẩn ý của Tương Như, Lục Vận khẽ gật đầu, coi như không biết thân phận thực sự của đối phương.

 

Cảm nhận được ánh mắt của Tương Như nhìn mình đầy ẩn ý, Lục Vận luôn cảm thấy có chuyện gì đó đã bị bỏ sót.

 

Sau khi Huyết Yêu phu nhân rời đi, đám ma tu còn lại đương nhiên sẽ không liều ch-ết chống cự, đều tìm mọi cách để rời khỏi đây.

 

Phục Lệ đưa Nguyện Phi đi, lấy cái giá là cả hai trọng thương để trốn khỏi đầm lầy.

 

Những ma tu còn lại đa phần đều bị bắt, mấy con cá lọt lưới với thủ đoạn của đám ma tu đó thì rất khó bắt được.

 

Coi như là đại thắng, nhưng cũng không thể vui mừng nổi.

 

Bọn họ tới đây là vì di cốt Chu Tước, giờ Nấm Vương hấp thụ huyết mạch Chu Tước đã bị mang đi, Huyết Yêu phu nhân cũng không bắt được.

 

Coi như là trọng sang chiến lực của Hung Ma Điện, nhưng phe bọn họ cũng chẳng thu hoạch được gì.

 

Người của Vô Tưởng Xứ và Bồ Đề Động bắt đầu thu dọn tàn cuộc.

 

Vì Nấm Vương rời đi nên sức mạnh Chu Tước bao trùm đầm lầy hoàn toàn biến mất, đầm lầy hiện ra trước mặt mọi người vẫn đầy rẫy nguy hiểm.

 

Nhưng vì mất đi linh hồn dẫn dắt nên không còn nhiều biến hóa nữa.

 

Lục Vận nhìn xuống t.h.ả.m nấm bên dưới, mất đi Nấm Vương nhưng đám nấm này không vì thế mà ch-ết đi.

 

Nàng đang suy nghĩ một vấn đề.

 

Vị Nấm Vương kia bị bắt đi có vẻ hơi quá dễ dàng, liệu có thực sự là do thủ đoạn của Huyết Yêu phu nhân lợi hại đến thế không.

 

Đáp án này Lục Vận tạm thời không có được.

 

Lục Vận theo Diêu Hoài quay lại rìa đầm lầy, trạm dừng chân vẫn còn đó, Lục Vận nghỉ ngơi ở đây vài ngày, sau khi dưỡng thương xong liền đề nghị rời đi.

 

“Không theo ta về làm khách sao?"

 

Diêu Hoài nhìn Lục Vận với vẻ hơi tiếc nuối, sau mấy lần gặp gỡ hắn có ấn tượng rất tốt với Lục Vận.

 

Lục Vận tuy tính tình lạnh lùng nhưng thiện ác phân minh.

 

Giao thiệp với nàng không cần sợ bị đ-âm sau lưng, đây là một người bạn có thể yên tâm giao phó tính mạng.

 

“Không đâu."

 

“Có duyên sẽ gặp lại."

 

Lịch trình của nàng đã định sẵn từ lâu, ở lại đây đã tốn không ít công sức rồi.

 

“Được rồi, có duyên gặp lại."

 

Diêu Hoài cũng không giữ nàng lại, cũng giống như hắn, người có đạo tâm kiên định thì mục tiêu luôn luôn rõ ràng.

 

Sau khi chia tay các đệ t.ử Vô Tưởng Xứ, Lục Vận lại lên đường.

 

Chương 222 Thị Trấn Bạch Tuyết

 

Ngự kiếm mà đi, tiêu d.a.o tự tại.

 

Lục Vận dốc toàn lực lên đường, bay v.út trên không trung, linh lực hộ thể cách tuyệt nhiệt độ thấp và gió lạnh.

 

Khi nàng càng tiến gần về phía Hàn Sơn, nàng cảm nhận rõ rệt nhiệt độ đang hạ thấp dần.

 

Người tu hành có thể nói là không sợ nóng lạnh, nhưng cái lạnh của Hàn Sơn khác hẳn với cái lạnh thấu xương khi tuyết rơi vào mùa đông giá rét.