Ôn Như Ngọc đứng bên cạnh Lục Vận giới thiệu với Hồ Dao:
“Trước đây chính là nàng ấy đã giúp con tìm thấy Tẩy Tủy Thảo, còn năm lần bảy lượt cứu con."
“Con nợ nàng ấy một mạng."
Lời nói bình thản không chút cảm xúc thăng trầm, nhưng Lục Vận lại cảm nhận được sát ý vốn lơ lửng trên đầu mình đến từ Hồ Dao đã hoàn toàn tan biến.
Nhìn sâu Lục Vận một cái xong, Hồ Dao nhìn về phía nhóm người Công Thúc Nhã.
“Còn các ngươi thì sao?"
Sở dĩ Hồ Dao vẫn luôn không ra tay với những người này là vì nàng nhận ra lai lịch những kẻ này không đơn giản.
Đám người trấn Bạch Tuyết kia g-iết thì g-iết thôi.
Nhưng nàng không muốn vì g-iết ch.óc mà gây thêm cho tộc hồ nhiều kẻ thù không cần thiết.
Đối mặt với ánh mắt lạnh lẽo như d.a.o của Hồ Dao, Công Thúc Nhã mím môi, dưới sự ra hiệu của Thiên thúc mới mở lời.
“Ta tên Công Thúc Nhã, đến từ Hợp Hoan Tông."
Hợp Hoan Tông được coi là môn phái đứng hàng đầu dưới chín đại tông môn.
Nhưng nổi tiếng nhất vẫn là công pháp tu hành của Hợp Hoan Tông.
Hợp Hoan Tông mà, giỏi nhất là thuật song tu, để công lực không ngừng tinh tiến, bọn họ chưa bao giờ ngừng việc tìm kiếm đạo lữ vừa ý.
Tộc hồ sinh ra đã đẹp, thể chất tốt, đối với người của Hợp Hoan Tông mà nói đúng là một mục tiêu tốt.
Công Thúc Nhã vừa báo tên xong liền thấy ánh mắt của tất cả tộc hồ có mặt đều đổ dồn vào nàng ta.
Những con ngươi thú lạnh lùng kia nhìn nàng ta như đang nhìn một đống thịt thối.
Nàng ta theo bản năng nắm lấy cánh tay Thiên thúc để cầu cứu.
“Tiền bối tộc hồ, tại hạ Công Thúc Thiên, lần này tới Hàn Sơn là vì việc đệ t.ử Hợp Hoan Tông rèn luyện."
“Tiền bối xin cứ yên tâm, người Hợp Hoan Tông tìm kiếm đạo lữ sẽ không làm chuyện cưỡng ép."
Công Thúc Thiên nói một cách thẳng thắn.
Hợp Hoan Tông có thể làm lớn mạnh như vậy, nếu đều là cưỡng ép người khác thực hiện thuật song tu thì đã sớm rơi vào hàng ngũ tông môn ma đạo rồi.
Song tu mà, cả hai bên đều có lợi.
Hợp tan vui vẻ là được.
Cho nên người của Hợp Hoan Tông có thể nói là đạo lữ khắp giới tu chân, nhưng không có mấy ai vì những chuyện này mà kết thành thù sâu hận nặng cả.
Lần này đặt mục tiêu là tộc hồ cũng là vì lần thử thách này liên quan tới việc tuyển chọn tông chủ tương lai.
Trong các đối tượng song tu thì tộc hồ là hoàn mỹ nhất, nếu Công Thúc Nhã có thể tìm được một người tộc hồ làm đạo lữ thì chắc chắn sẽ chiếm được ưu thế.
Mà đây cũng là nguyên nhân hắn đi theo để hỗ trợ.
Hắn vốn chỉ định tìm kiếm bạch hồ phù hợp ở ngoại vi thôi, kết quả tình cờ gặp phải tộc ngân hồ, sự phát triển sau đó đã nằm ngoài tầm kiểm soát.
Nếu chỉ có một mình Công Thúc Thiên thì hắn tự tin có thể rời đi.
Nhưng mang theo những người này của Hợp Hoan Tông, hắn phải cẩn thận hành sự nên lúc đầu ra tay hắn đã giữ chừng mực.
“Việc này ta đã truyền tin cho tông chủ, tông chủ nói tiểu thư sẽ đại diện Hợp Hoan Tông tuân theo ý của tiền bối, xử lý thỏa đáng việc này, tuyệt đối không ảnh hưởng tới tình hữu nghị giữa Hợp Hoan Tông và tộc hồ."
Công Thúc Thiên đẩy Công Thúc Nhã một cái để nàng ta đứng thẳng, đón nhận ánh mắt soi xét của tộc hồ.
Công Thúc Nhã chịu áp lực rất lớn, lưng đang đổ mồ hôi lạnh, phủ lên một lớp băng mỏng khiến c-ơ th-ể nàng ta run rẩy không thôi.
Sự soi xét của một con yêu thú hóa hình đối với Công Thúc Nhã mà nói không khác gì tia sáng ch-ết ch.óc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Tình hữu nghị?"
Công Thúc Thiên nói một tràng đầy nghĩa khí nhưng lại khiến Hồ Dao cười đến run rẩy cả người.
Mỹ nhân cười mỉm vốn dĩ nên là cảnh đẹp nhân gian nhưng trong mắt Hồ Dao không hề có chút ý cười nào, lạnh lẽo như hoa sen tuyết trên núi hàn, không thấy chút hơi ấm.
Đôi con ngươi màu bạc giống hệt Ôn Như Ngọc mang theo sự lạnh lùng và tàn khốc mà Ôn Như Ngọc không có.
“Tộc hồ ta và nhân tộc các ngươi lấy đâu ra cái gọi là tình hữu nghị."
“Nhân tộc các ngươi đã vô cớ sát hại bao nhiêu đồng bào tộc hồ ta chỉ vì tư lợi của các ngươi."
“Tộc hồ ta hận không thể g-iết sạch đám nhân tộc các ngươi."
Sát khí ngưng sương tụ tuyết đi kèm với giọng nói của Hồ Dao gây ra sự cộng hưởng cho cả Hàn Sơn, tuyết rơi trên đầu bùng phát dữ dội.
Một bông tuyết lướt qua gò má Lục Vận để lại một vết m-áu.
Mà những người đứng giữa tâm bão như Công Thúc Thiên thì đang vận dụng toàn bộ linh lực để chống đỡ.
Công Thúc Thiên vốn đang giả vờ bình tĩnh cuối cùng cũng lộ vẻ lo âu, hắn nhìn về phía Lục Vận.
“Tiểu hữu, giúp chúng ta, Hợp Hoan Tông ta trên dưới sau này nhất định sẽ báo đại ân."
Đây là truyền âm, Lục Vận nghe rõ mồn một nhưng nàng chỉ đứng một bên, không nói lời nào.
Nàng có thể đứng vững được là vì giá trị nàng cung cấp và nhân tình của Ôn Như Ngọc.
Mà giá trị và nhân tình này vẫn chưa quý giá tới mức nàng có thể ảnh hưởng tới quyết định của Hồ Dao.
Nhưng sự phớt lờ của Lục Vận đã chọc giận Công Thúc Thiên, truyền âm càng trở nên kịch liệt.
“Tiểu hữu, tại sao không chịu giúp đỡ?"
“Ngươi chẳng lẽ muốn bị Hợp Hoan Tông chúng ta coi là kẻ thù sao?"
Đây là đe dọa!
Lúc lâm vào cửa t.ử, những kẻ vốn đạo mạo đã lộ ra bộ mặt thật.
“Chỉ là Hợp Hoan Tông, ta còn chưa để vào mắt."
Lục Vận nói thẳng thừng, hơn nữa không dùng truyền âm mà nói thành lời.
Tâm thái này thì đối phương chắc chắn không tiến xa được, bây giờ tu vi cao hơn nàng thì đã sao, sớm muộn gì cũng có ngày mình sẽ dẫm lên đối phương mà tiến bước.
Còn về Hợp Hoan Tông.
Hừ, có lớn thế nào cũng chẳng lớn qua nổi Tàng Kiếm Tông.
Vô Chuyết trong tay, Công Thúc Thiên không nhận ra thân phận của nàng còn muốn đe dọa nàng thì chắc chắn nàng không có thiện cảm gì với tông môn này.
Còn về việc song tu tự nguyện mà đối phương nói trước đó, Lục Vận không tin.
Nếu thực sự đều là tự nguyện thì bắt đám bạch hồ thú hình kia làm gì.
“Giam bọn chúng lại cho ta."
“Ngươi nói đã truyền tin về rồi đúng không, tốt lắm, bảo bọn chúng tới tìm ta."
“Ta đúng là muốn xem xem bọn chúng có thể đi tới được đây không."
Hàn Sơn trong ngoài phân minh, không có tộc hồ giúp đỡ thì vào nội sơn chỉ có một con đường ch-ết.
Ngọc nhỏ m-áu bị Hồ Dao bóp nát trong lòng bàn tay, luồng tinh huyết kia bị Hồ Dao thu lại.
Hồ Dao lạnh lùng nhìn đám người Hợp Hoan Tông bị áp giải đi, tiếng vùng vẫy và gào thét của Công Thúc Nhã nghe vào tai nàng chẳng khác gì vai hề đang diễn kịch.