“Vị hảo hữu có thể phó thác sinh t.ử sẽ không làm hỏng chuyện trong những việc này, đây mới là lá gan của Lục Vận.”
Hơi lạnh vẫn còn đó nhưng luồng sức mạnh vô cùng nguy hiểm bên trong dưới ảnh hưởng của m-áu tộc hồ đã chủ động né tránh Lục Vận.
Rung rắc c-ơ th-ể, rũ sạch tuyết trắng trên đầu, Lục Vận đi theo bước chân của đội ngũ trong cơn gió lạnh thấu xương và những bông tuyết tung bay.
Tộc hồ ra ngoài không nhiều.
Hồ Dao mang theo hai con ngân hồ.
Lục Vận không nắm rõ cảnh giới thực sự của Hồ Dao nhưng nhìn dáng vẻ tự tin của đối phương thì nàng không hỏi nhiều.
Hàn Sơn là địa bàn của tộc hồ, ở nơi này sức mạnh của tộc hồ sẽ được đạt tới mức tối đa.
Con hồ ly nhỏ do trận pháp biến hóa ra ở phía trước đang dẫn đường.
Móng vuốt dẫm lên không trung, b-ắn ra từng đốm linh lực d.a.o động.
Hướng đối phương đi tới không phải là ngoài Hàn Sơn mà là nơi giao giới giữa ngoại sơn và nội sơn.
“Nơi này chúng ta đã tới rồi."
Một con ngân hồ tên là Hồ Tr稚 lên tiếng, nghe qua là giọng nam yêu mị.
Tộc hồ đều là mỹ nhân, câu nói này quả không sai, cho dù chỉ là một giọng nói cũng đủ để tưởng tượng ra dáng vẻ hóa hình của đối phương là vẻ đẹp nhường nào.
“Đúng vậy, tới vài lần rồi, chẳng phát hiện được gì cả."
Hồ Cẩn cũng tiếp lời, hai con ngân hồ này là hai anh em.
Để tìm thấy đồng tộc, bọn họ đã sớm lật tung cả Hàn Sơn lên rồi nhưng một chút manh mối cũng không có.
Trong lúc nói chuyện, con hồ ly dẫn đường đi tới trước một vách núi, ra sức húc vào đó, khiến người ta thấy khó hiểu.
“Các ngươi không phát hiện ra là bình thường thôi, nơi này đã được lập trận pháp."
Trận pháp bí ẩn đã che giấu lối vào vốn có ở đây, nếu không phải một số trận pháp đại sư tới đây thì căn bản không thể phát hiện ra manh mối.
Tộc hồ không giỏi trận pháp, không tìm thấy manh mối là chuyện bình thường.
“Cho nên nói đối phương vẫn luôn ở ngay dưới mí mắt chúng ta?"
Giọng nói Hồ Dao trở nên lạnh lẽo.
Nơi này nằm ở ranh giới nội ngoại, sức mạnh thuộc về nội sơn sẽ không giáng xuống đây.
Vùng đất nguy hiểm mà lại hòa bình, đối phương đúng là biết chọn chỗ.
Ôn Như Ngọc vuốt ve vách núi.
Nói là vách núi thực ra là vách băng thì đúng hơn, không biết lớp băng dày bao nhiêu, từng lớp tiến tới che giấu đi ngọn núi vốn có.
Những bông tuyết rơi lên trên đó không để lại một chút dấu vết nào.
Chương 232 Lò mổ
Nhìn qua chỉ là vách băng bình thường, ngay cả Lục Vận cũng không phát hiện ra vấn đề gì.
Trình độ trận pháp của đối phương vô cùng lợi hại.
Sau khi ghi nhớ điểm này trong lòng, dưới sự ra hiệu của Ôn Như Ngọc, Lục Vận và mấy người tộc hồ đều lùi ra một khoảng cách nhất định.
Ngón tay thon dài áp lên vách băng, đầu ngón tay ẩn chứa một luồng linh lực.
Linh lực như b.út, múa lượn trên vách băng.
Vách băng vốn trống rỗng vì động tác của Ôn Như Ngọc mà gợn sóng, lấy ngón tay hắn làm trung tâm, gợn sóng lan tỏa ra ngoài.
Như đ-á rơi xuống nước, gợn sóng không ngừng.
Từng phù văn ẩn giấu xuất hiện trên vách băng, nhiều phù văn kết nối thành một trận pháp to lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lẽ ra trận pháp bị kích hoạt nhưng dưới sự an ủi của Ôn Như Ngọc, nó lại ngoan ngoãn như một con mèo nhỏ làm vui lòng chủ.
Ôn Như Ngọc, thiên tài số một Thần Trận Môn, danh bất hư truyền.
“Ta đang giải trận, cần chút thời gian nữa."
Ôn Như Ngọc khẽ nói, một tay áp vào vách núi, một tay kết ấn.
Tay xoay vần, các loại phù văn xuất hiện trong không trung rồi được đ-ánh vào vách núi, khảm vào bên trong, trở thành một phần của nó.
Ôn Như Ngọc đang cố gắng biến trận pháp này thành của mình.
Lục Vận và tộc hồ cảnh giác xung quanh.
Nơi này quá gần nội sơn nên không có ai xuất hiện, chỉ có gió tuyết không bao giờ ngừng.
Tay bốc tuyết sạch, Lục Vận phóng mắt nhìn trời đất trắng xóa này.
Trống rỗng và lạnh lẽo.
Giữa đất trời hoang vu chỉ còn lại sắc tuyết không m-ông lung.
Nhưng đổi góc độ mà nghĩ, không gian khổng lồ này chẳng phải cũng đang bị sắc tuyết này lấp đầy đó sao.
Gió tuyết và Hàn Sơn vốn dĩ là một.
Mắt nhắm hờ, có cao thủ ở bên cạnh nên Lục Vận hoàn toàn không lo lắng cho an toàn của mình, để bản thân chìm đắm trong không gian này.
Cảm ngộ độc đáo nảy sinh trong lòng giống như một chiếc lông vũ nhẹ nhàng rơi xuống, cùng với tuyết lớn lấp đầy tâm hồn nàng.
Cảnh giới đã lâu không biến động lúc này phát ra tiếng vỡ vụn giòn tan.
Ôn Như Ngọc đang giải trận, tộc hồ đang hộ pháp, mà Lục Vận thì trong lúc rảnh rỗi này đã có một lần đốn ngộ, bước vào cảnh giới Kim Đan trung kỳ.
Lúc mở mắt ra, Lục Vận nhìn thấy Hồ Dao nhìn mình như đang nhìn quái vật.
Lục Vận ngẩn ra, sau đó mỉm cười.
Đốn ngộ là chuyện có gặp mà không có cầu nên nàng không có ý định nhẫn nhịn.
Trọc khí từ c-ơ th-ể thải ra, linh khí dồi dào của Hàn Sơn rót vào c-ơ th-ể, lấp đầy cái c-ơ th-ể vốn trở nên trống rỗng vì thăng cấp cảnh giới này.
Mảnh vỡ đang rên rỉ, truyền đạt niềm vui sướng thỏa mãn.
Lục Vận chụm ngón tay thành kiếm, kiếm khí lạnh thấu xương.
Từ nay về sau, kiếm của nàng cho dù không mượn sức mạnh của Hàn Giang Tuyết cũng đủ để dẫn động sương tuyết, khiến tuyết bay đầy nhân gian.
“Lỗ..."
Hồ Tr稚 và Hồ Cẩn đang nói chuyện, nói bằng ngôn ngữ của tộc hồ nên Lục Vận không hiểu, Hồ Dao thì đáp lại một câu.
Sau đó ba con hồ ly này nhìn Lục Vận với ánh mắt không còn sự thù hận như trước mà có thêm vài phần hiếu kỳ.
Ánh mắt đó khiến Lục Vận thấy nguy hiểm hơn.
“Xong rồi."
Ôn Như Ngọc lên tiếng thu hút mọi sự chú ý.
Trên vách băng không biết từ bao giờ đã xuất hiện những vết nứt chằng chịt, những vết nứt đó tạo thành một hình bông tuyết tinh xảo.
Chính giữa bông tuyết, Ôn Như Ngọc điểm linh lực của mình lên.
Trận pháp được kích hoạt, vách băng hiện lên vân sóng nước, từng chút một mềm đi, trở thành một bức tường có thể xuyên thấu.
“Có thể vào được rồi."
Ôn Như Ngọc khẽ thở dốc, nhìn cánh cửa vừa được mở ra trước mắt, ánh mắt rạng rỡ.
Đối với hắn, ngoài việc được sống thì điều khiến hắn vui nhất chính là có thể tiếp xúc với đủ loại trận pháp trên thế gian này.