Vạn Cổ Kiếm Tâm: Tiểu Sư Muội Một Kiếm Trị "Hướng Nội"

Chương 295



 

“Bờ tây, nơi đóng đô của Ma đạo ngũ tông Thành Vô Quang.”

 

Nói như vậy người đứng sau Hoàng y sư chính là Thành Vô Quang sao?

 

Bây giờ cân nhắc những điều này dường như cũng vô ích.

 

Lục Vận nắm lấy cổ tay Ôn Như Ngọc kiểm tra cho đối phương.

 

Chắc hẳn là do chấn động cực lớn của truyền tống trận khiến Ôn Như Ngọc vốn thân thể không tốt chịu phải xung kích cực đại nên mới hôn mê bất tỉnh.

 

Đỡ lấy người, Lục Vận nhìn quanh bốn phía.

 

Lúc này nàng đang ở trong một con hẻm nhỏ, trong môi trường tối tăm đưa tay không thấy năm ngón, đôi mắt của tu sĩ cung cấp cho nàng tầm nhìn.

 

Tạm thời không thấy người khác.

 

Dẫn theo người, Lục Vận cẩn thận lẻn vào sân sau của một hộ gia đình.

 

So với việc đứng ở bên ngoài, ẩn nấp trước thì tốt hơn, chuyện tiếp theo phải đợi Ôn Như Ngọc tỉnh lại mới nói sau, nàng dẫn theo Ôn Như Ngọc đang hôn mê cũng rất khó làm được gì.

 

(Hết chương)

 

Chương 235 Thi Sơn Lão Tổ

 

Sân viện Lục Vận tiến vào không nghe thấy tiếng động gì.

 

Đặt Ôn Như Ngọc vào góc tường, Lục Vận cẩn thận mở một cánh cửa.

 

Theo thiết kế cấu trúc ngôi nhà mà nói, căn phòng nàng đẩy ra là một gian bếp.

 

Bên trong có thể thấy bếp lò và một số công cụ, nơi đáng lẽ hơi khói nghi ngút nhất lại sạch sẽ đến lạ thường.

 

Chủ nhà nói không chừng cũng là tu sĩ.

 

Đang suy đoán, Lục Vận mò sang những căn phòng khác.

 

Động tác của nàng rất nhẹ, lúc mở cửa không gây ra bất kỳ tiếng động nào.

 

Hai căn phòng, căn phòng đầu tiên đẩy ra không có giường sập gì cả, chỉ có một cái án bàn, trên án bàn bày rất nhiều nến.

 

Trên mặt bàn để lại một số dấu vết nến tan chảy.

 

Cả chiếc bàn bị hun đến mức màu sắc có chút thay đổi, nơi này thường xuyên có người sử dụng, trong phòng tràn ngập mùi hương đặc trưng để lại sau khi nến cháy, mãi không tan, rất nồng nặc.

 

Ánh mắt Lục Vận đặt ở chính giữa án bàn.

 

Nơi đó bày thứ gì đó giống như một bức tượng, được phủ một tấm vải đen, nhìn không rõ hình dáng.

 

Nói không chừng chủ nhân của sân viện này chính là đang thờ phụng thứ này.

 

Thứ mà người của Thành Vô Quang thờ phụng e rằng sẽ không phải thần phật đơn giản.

 

Thứ bên trong có lẽ rất quan trọng.

 

Có nên đi xem thử không?

 

Mới đến lần đầu, hiểu biết thêm một chút cũng tốt.

 

Trong nhất thời trong đầu Lục Vận không ngừng hiện lên những ý nghĩ này.

 

Nàng giơ tay hướng về phía tấm vải đen kia định vén lên xem bên trong là cái gì, trong khoảnh khắc chạm vào tấm vải đen, mảnh vỡ trong đan điền rung lên.

 

Âm thanh lanh lảnh trực tiếp truyền đến não bộ khiến Lục Vận kinh hãi lùi lại.

 

Luồng d.ụ.c vọng khao khát được nhìn thấy vật phẩm trong tấm vải đen kia rút đi như thủy triều.

 

Lục Vận đảo mắt đi không dám nhìn thứ đó nữa.

 

Chỉ sơ suất một chút suýt nữa bị thứ đó dụ dỗ.

 

Nàng có cảm giác một khi vén tấm vải đó lên hôm nay mình e rằng lành ít dữ nhiều.

 

Nơi này là địa bàn của Ma tu, đâu đâu cũng là yêu ma quỷ quái, nàng phải cẩn thận một chút.

 

Sau khi cảnh cáo bản thân một phen, Lục Vận quay người trở về, đưa Ôn Như Ngọc vào góc bếp an trí.

 

Ở một nơi đen kịt Lục Vận không phân biệt được giờ giấc hiện tại.

 

Bên cạnh hơi thở của Ôn Như Ngọc trở nên bình ổn khiến đối phương dựa vào mình, Lục Vận mở mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

 

Đêm đen gần như ngưng đọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Cả tòa thành trì tĩnh lặng không tiếng động giống như đã ch-ết vậy.

 

Thời gian lặng lẽ trôi qua, Lục Vận cảm nhận được tần suất hít thở của Ôn Như Ngọc đã thay đổi.

 

“Tỉnh rồi?"

 

“Ừm."

 

Cái đầu mơ màng đang khôi phục sự tỉnh táo, sau khi nhớ lại chuyện cuối cùng xảy ra trước khi hôn mê Ôn Như Ngọc xoa xoa chân mày.

 

“Nơi này là đâu?"

 

“Đã tối rồi sao?"

 

Quá tối, hắn muốn bắt quyết tạo ra chút ánh sáng nhưng bị Lục Vận đè lại.

 

“Không được."

 

“Nơi này là Thành Vô Quang."

 

Thành Vô Quang, bất kể là cái tên này hay là bóng tối không chút ánh sáng này đều đang nói với Lục Vận hiện tại không thích hợp tạo ra ánh sáng.

 

“Thành Vô Quang!"

 

Giọng nói Ôn Như Ngọc không vững, hồi lâu sau mới nói:

 

“Xin lỗi, là ta liên lụy đến nàng."

 

Hắn có chút chủ quan rồi, không chú ý trong căn phòng đó giấu một truyền tống trận.

 

Nhưng bản thân truyền tống trận thực ra không có khả năng đe dọa gì, lại bị đối phương cố ý che đậy, lúc đó sự chú ý của hắn đều đặt trên người Hoàng y sư.

 

Trước khi truyền tống trận khởi động hắn không phát hiện ra manh mối.

 

“Không sao."

 

Về điểm này Lục Vận không để tâm.

 

Lục Vận còn định nói gì đó liền mím c.h.ặ.t môi, càng là một tay bịt miệng Ôn Như Ngọc lại, trong ánh mắt nghi hoặc của đối phương Lục Vận ra hiệu đối phương cẩn thận lắng nghe.

 

Tiếng động vụn vặt vang lên.

 

Giống như một viên đ-á ném vào mặt hồ yên ả, gợn sóng lăn tăn theo làn nước d.a.o động khuếch tán ra ngoài.

 

Toàn bộ mặt hồ vì viên đ-á nhỏ bé này mà trở nên gợn sóng trập trùng.

 

“Cục cục cục!"

 

Từng trận tiếng gà gáy truyền đi trong Thành Vô Quang, “viên đ-á" này đã phá vỡ sự yên bình của Thành Vô Quang.

 

Bóng tối...

 

đã sống lại.

 

Nhìn ra từ cửa sổ từng đốm tinh hỏa hiện lên trong bóng tối, đó không phải ánh sáng tự nhiên gì mà là nến.

 

Từng cây nến được thắp sáng, ánh lửa yếu ớt như có thể tắt bất cứ lúc nào nhưng lại ngoan cường tồn tại.

 

Gà gáy có nghĩa là ban ngày đã đến.

 

Ban ngày trong Thành Vô Quang chính là lúc nến thắp sáng sao?

 

Nghĩ đến căn phòng quái dị mình vào lúc trước, Lục Vận ra hiệu Ôn Như Ngọc đi theo.

 

Tiếng gà gáy càng lúc càng cao v.út rõ ràng.

 

Chủ nhân của gian viện nhỏ này cũng thức dậy, Lục Vận thì dẫn theo Ôn Như Ngọc trốn dưới án bàn của căn phòng đó.

 

Tấm vải đỏ dài che khuất thân hình hai người.

 

Vừa trốn xong cửa phòng liền truyền đến tiếng bước chân đi thành cặp.

 

Nến được thắp sáng, trong phòng trở nên sáng sủa hẳn lên, xuyên qua khe hở hai người thấy là hai đôi giày.

 

Kiểu dáng một nam một nữ hẳn là phu thê.

 

Hai người đứng trước án bàn thắp hương khấu đầu thành kính.

 

“Thi Sơn đại nhân, mời dùng bữa."