“Hắn đột nhiên lao về phía Nội cốc, mới đi được vài bước thì lảo đảo, cả người ngã gục xuống đất.”
Tất cả những người đứng xem đều có thể thấy Cung Cửu đang dần tan chảy ngay trước mặt họ.
Không có tiếng kêu la, không có tiếng than khóc đau đớn.
Cung Cửu đã ch-ết.
Ch-ết một cách lặng lẽ và tàn nhẫn trước mặt bọn họ, rất lâu sau này những đệ t.ử chứng kiến cảnh tượng đó rốt cuộc mới biết được rằng đó chính là món quà gặp mặt sâu sắc nhất mà vị Cốc chủ tương lai dành cho họ trong ngày trở về này.
So với những đệ t.ử bị g-iết gà dọa khỉ kia, Lục Vận ở Thần Y Cốc lại tỏ ra khá thoải mái.
Sau khi người Bạch gia đã giành lại quyền kiểm soát Thần Y Cốc thì nhiệm vụ của nàng cũng hoàn thành.
Nghỉ ngơi tại Thần Y Cốc được vài ngày, Lục Vận liền chuẩn bị lên đường, hành trình đến Vực Hải bên kia đã cận kề.
Tại lối ra Thần Y Cốc, Lục Vận vẫy tay với Bạch Dược.
“Sư huynh, không cần tiễn nữa đâu."
Đáng tiếc là hành trình đến Vực Hải lần này Bạch Dược không thể đi cùng được.
Hiện giờ Thần Y Cốc đang được xáo trộn lại, cộng thêm tình trạng sức khỏe của Bạch Lương Tài cũng không mấy lý tưởng nên Bạch Dược không thể rời khỏi đây, càng không nói đến việc dấn thân vào hành trình mới.
“Dọc đường cẩn thận."
Bạch Dược hiếm khi im lặng một lát mới lên tiếng nói với Lục Vận.
Vẫn quy tắc cũ, mỗi lần Lục Vận ra ngoài, Bạch Dược đều ném cho nàng rất nhiều đan d.ư.ợ.c.
Nhìn Lục Vận cất gọn chúng đi, lại nhìn gương mặt bình thản của Lục Vận, Bạch Dược mỉm cười.
Nụ cười chân thực khiến năm tháng trở nên ôn hòa, không có nửa điểm giả tạo.
“Còn bệnh tình của người bạn kia của muội, huynh sẽ bắt đầu bắt tay vào nghiên cứu, yên tâm đi, sau khi muội trở về nhất định sẽ có tin tốt cho muội."
Hắn đang nói đến chuyện của Ôn Như Ngọc.
“Được."
Đối với lời hứa của Bạch Dược, Lục Vận hoàn toàn tin tưởng.
Nàng một lần nữa vẫy tay và cất bước đi.
“Thực ra con đi theo cũng được mà."
Phía sau Bạch Dược, Bạch Lương Tài bước ra, mái tóc trắng xám cũng khó che giấu được khí thế trên người vị Cốc chủ này.
“Muội ấy không phải là đứa trẻ chưa lớn."
Bạch Dược lắc đầu.
Vị tiểu sư muội từng cần đi theo sau hắn để tìm kiếm cảm giác an toàn đã trưởng thành từ lâu rồi, hiện giờ nàng đang đi trên con đường của chính mình.
So với việc lo lắng hay bảo vệ, hắn càng muốn đặt mình vào vị trí của một người âm thầm quan sát hơn.
Dù sao khi nàng cần, chỉ cần nàng quay đầu lại thì nhất định hắn sẽ có mặt.
“Sao thế, không sợ muội ấy bị người ta cướp mất à?"
Bạch Lương Tài trêu chọc nhưng chỉ nhận lại ánh mắt lạnh lùng của Bạch Dược, trên mặt hắn không hề có chút thẹn thùng nào vì bị trêu ghẹo.
“Muội ấy là tiểu sư muội của con."
Tiểu sư muội duy nhất.
Cũng sẽ chỉ là sư muội mà thôi.
Hắn cũng được mà nàng cũng thế, cả hai đều không phải là những người vì tình cảm mà vướng bận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Năm người trên đỉnh Vấn Kiếm sở dĩ có quan hệ thâm hậu như vậy chính là vì họ chưa bao giờ nghĩ đến việc khiến tình cảm này bị biến chất.
Suy cho cùng trên thế gian này loại tình cảm mãnh liệt đến mức sẵn sàng vào sinh ra t.ử vì một người khác không chỉ có tình yêu.
“Chậc."
Bạch Lương Tài cũng không biết có tin hay không.
Nhìn bóng lưng Bạch Dược đi vào Thần Y Cốc, nơi đáy mắt rốt cuộc đã hiện lên sự áy náy và cô độc.
Chính ông là người không thể cho Bạch Dược nhiều lựa chọn hơn, khiến hắn khi còn trẻ như vậy đã phải gánh vác vận mệnh của Thần Y Cốc....
Vực Hải, u tối và đầy rẫy bí mật.
Vực Hải rất lớn, phạm vi cụ thể như thế nào từng có người cố gắng đo đạc nhưng không thể tìm thấy câu trả lời cuối cùng, bởi vì cho đến tận bây giờ vẫn chưa có ai có thể đến được bờ bên kia của Vực Hải.
Trong Vực Hải có sự sống không?
Tất nhiên là có.
Ngoài những tia sét lấp lánh dày đặc trên bầu trời Vực Hải ra, từng có người nhìn thấy trong vùng biển đen kịt kia có những con quái vật khổng lồ vọt lên từ mặt biển.
Thân hình to lớn như một ngọn núi, nặng nề nhảy vọt lên rồi lại nặng nề rơi xuống, một động tác nhỏ thôi cũng đủ dấy lên những đợt sóng thần hung dữ.
Người bắt gặp cảnh tượng này đã canh chừng ở Vực Hải rất lâu nhưng không bao giờ gặp lại con quái vật mạnh mẽ và khổng lồ đó nữa.
Nhưng những con quái vật khác thì xuất hiện lớp lớp không ngừng.
Còn có người nói trong Vực Hải có một loại người mọc đuôi sinh sống, chính là tộc Giao nhân trong truyền thuyết.
Giao nhân được ghi chép trong những cổ tịch lâu đời là một loại sinh vật huyền bí, tương truyền họ có dung mạo tuyệt mỹ và giọng hát mê hồn.
Ở vùng biển có Giao nhân sinh sống, tất cả những người đi thuyền đều sẽ bị họ thu hút, sau đó đi theo Giao nhân và chìm sâu vào đại dương mà không bao giờ quay trở về được nữa.
Tuy nhiên Giao nhân được ghi chép trong sách vở từ đầu đến cuối vẫn chưa bao giờ được xác thực, ít nhất thì trong lịch sử giới tu chân, những ghi chép về Giao nhân đều là những con chữ mơ hồ.
Cũng có người khẳng định Giao nhân là có thật nhưng chưa bao giờ có bằng chứng.
“Vậy thì liệu Giao nhân có thực sự tồn tại trong Vực Hải không?"
Lục Vận đứng trong đám đông nghe thấy có người đang hỏi.
Vực Hải quá nguy hiểm nên cũng không phải là nơi có thể đ-ánh bắt cá, nhưng ở vùng lân cận Vực Hải lại có những ngôi làng đang sinh tồn.
Họ dựa vào những kẻ khờ khạo từ khắp nơi đổ về muốn đào bới bí mật của Vực Hải để kiếm sống.
Mặc dù cho đến nay vẫn chưa có ai đến được bờ bên kia nhưng những người nghe danh mà đến muốn làm người đầu tiên thì chưa bao giờ thiếu.
Lâu dần vùng Vực Hải này cũng có dấu chân người.
Một ngôi làng nhỏ chỉ có mười mấy hộ gia đình.
Người hỏi về chủ đề Giao nhân chính là Thánh t.ử của Thánh địa - Bùi Ca Ly, nói ra thì Lục Vận và đối phương cũng đã lâu không gặp.
Nàng hôm nay vừa mới đến đây, tình cờ gặp được đối phương nên cùng đi chung.
Mấy ngày nay trong ngôi làng nhỏ bé này đã có quá nhiều người kéo đến, tất cả đều vì muốn lên con tàu ma.
Lúc này đứng trước mặt Bùi Ca Ly là một cư dân bản địa của làng, một thiếu niên khoảng mười ba mười bốn tuổi, mới bắt đầu bước vào con đường tu hành không lâu nên linh lực trên người vẫn còn rất tạp loạn.
“Là thật đấy!"
Thiếu niên đó gật đầu khẳng định đối với câu hỏi này.
“Trong làng chúng ta có người đã từng nhìn thấy Giao nhân ở Vực Hải rồi."
Thiếu niên tên là A Thương, tính cách có chút nhút nhát nhưng khi nhắc đến Vực Hải thì đôi mắt rất sáng, lấp lánh những tia sáng.
Từ vị trí của họ có thể nhìn thấy Vực Hải ở cách đó không xa.