“Mà vị được A Lê chiếu cố đặc thù kia, môi trắng bệch, hối hận cực kỳ.”
Chương 276 Chém thành một hòn than
“Bản tôn cùng hảo hữu ôn chuyện, ngươi xen miệng cái gì.”
A Lê lơ đãng nói, nàng tiến lên mấy bước, b.í.m tóc đuôi tôm đung đưa trước ng-ực, lụa đỏ thắt ở cuối b.í.m tóc, phần đuôi khẽ nhảy nhót.
Thân ảnh của A Lê rất nhẹ, trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt người nọ.
“A Vận là bạn của bản tôn, bản tôn nể mặt A Vận không có nghĩa là bản tôn cần nể mặt các ngươi, hiểu?”
Lời nói kiêu ngạo bá đạo khiến người nọ mềm nhũn chân, liền quỳ xuống đất.
Gò má sưng đỏ như cái màn thầu, đem khuôn mặt vốn dĩ còn có thể nhìn được kia ép thành bộ dạng đầu heo.
A Lê ghét bỏ lùi lại, lạnh lùng quét qua tất cả mọi người.
Khi tất cả chuyện này xảy ra, quỷ thuyền vẫn giữ nguyên hành trình, người trên bờ đã mờ nhạt trong tầm mắt.
A Lê thong dong cười lên:
“Tuy nói có ước định, chuyến hành trình này không được ra tay với nhau.”
“Nhưng chư vị đừng quên, ở trên Uyên Hải này không phải chỉ có chúng ta nha, ai biết được lúc nào sẽ xuất hiện ngoài ý muốn gì chứ, đúng không?”
A Lê nghiêng đầu, bộ dạng thiên chân lãng mạn, nhưng trong mắt kia toàn là sự tàn nhẫn.
Nàng nhếch môi, môi đỏ nhếch lên độ cong tàn nhẫn, vô thanh cảnh cáo những người kia.
Trong loại địa phương này, thực sự muốn khiến một người biến mất, ai nói nhất định phải tự mình ra tay chứ.
Đứng ở sau lưng A Lê, Lục Vận được A Lê bảo vệ nhìn bóng lưng đối phương, trong lòng cảm thán.
Đừng nhìn đối phương đối với nàng còn tính là ôn hòa, nhưng A Lê với tư cách là một Ma giáo giáo chủ, một Ma tôn, trên thực tế trong lòng không hề có quá nhiều sự lân mẫn.
Lục Vận cũng rất rõ ràng, giao tình giữa nàng và nàng ấy là chuyện của hai người.
A Lê sẽ không vì mình mà làm chuyện ngốc nghếch buông đao đồ tể lập địa thành phật, tương tự mình cũng không thể nào vì A Lê mà phản bội tông môn.
Trong trường hợp không ảnh hưởng tới lập trường của hai bên, tình bạn của bọn họ sẽ rất tốt đẹp.
Một khi con người chạm tới điểm mấu chốt của đối phương, vậy thì chỉ có thể ai nấy chiến đấu vì phe mình rồi.
Điểm này, cả hai đều rõ ràng, nhưng cũng đều không để tâm.
“Chậc chậc, còn đừng nói nha, khá là đẹp đấy.”
A Lê quay lại bên cạnh Lục Vận, nàng ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Phía trên lôi xà đi lại, lôi quang xé nát tất cả.
Khi bọn họ thực sự ở dưới bầu trời này, mới có thể phát giác ra sức mạnh của đám mây lôi đình nhìn thấy khi đứng trên bờ kia cũng chẳng qua là một hai phần mà thôi.
May mắn thay, bọn họ đang ở trong quỷ thuyền.
Lôi điện không chút kiêng dè bổ xuống, khi chạm tới quỷ thuyền lại bị một loại lực lượng vô hình gạt ra.
Nếu như trước đó bọn họ còn hiếu kỳ lực lượng này từ đâu mà tới, bây giờ những người đứng trên thuyền đã có thể nhìn rõ rồi.
Là hắc ảnh kia.
Nói chính xác là một luồng lực lượng được ngưng tụ từ những oan hồn ch-ết trên con quỷ thuyền này.
Loại lực lượng đó không phải quỷ, không phải ma, rất kỳ lạ, không có quá nhiều tư tưởng, dường như là người bảo vệ của con quỷ thuyền này.
Quỷ thuyền không phải là có thể miễn dịch với kiếp lôi trên đỉnh đầu, mà là dùng loại lực lượng này để triệt tiêu sức mạnh của lôi kiếp.
Nghĩ như vậy, dường như cũng có thể hiểu được tại sao quỷ thuyền không thể ngày ngày đêm đêm hành hành trên Uyên Hải rồi, tiêu hao quá lớn nha.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Nói đi, ai biết được lai lịch của con thuyền này?”
Âm thanh chấn động màng nhĩ trên không trung, phía dưới có người đưa ra vấn đề này, nhất thời nghị luận sôi nổi.
“Ta nghe nói, con thuyền này có liên quan tới những ch-ủng t-ộc sống ở trong Uyên Hải.”
Văn Nhân Thời ghé sát vào bên cạnh Lục Vận, lay lay quạt, bộ dạng của một vị công t.ử hào hoa phong nhã.
Hắn dựa vào mạn thuyền, nhìn thân thuyền dán sát mặt biển.
Hướng hắn đang nhìn tới kia bị thủng một cái lỗ, nhưng nơi đó không có bất kỳ nước biển nào tràn vào, lực lượng trên quỷ thuyền dường như đã tạo ra một sự tồn tại đặc thù cho quỷ thuyền.
“Nếu như coi Uyên Hải và bầu trời như một không gian độc lập mà xem, vậy thì con thuyền này sở hữu chính là sức mạnh xuyên thấu không gian.”
Trong mắt Văn Nhân Thời đầy vẻ suy ngẫm, ước chừng đang nghiền ngẫm chuyện gì đó.
“Nhưng mọi người nói xem, con thuyền này, hay nói cách khác là lực lượng này bị tiêu hao hết thì sẽ thế nào?”
Đối với vấn đề này, thực ra rất nhiều người đều muốn hỏi.
Chỉ là bọn họ chọn lên quỷ thuyền, liền chuẩn bị sẵn sàng đối mặt với tất cả hậu quả rồi.
“Cùng lắm thì một chữ ch-ết.”
Mất đi sự che chở của quỷ thuyền, những kiếp lôi trên đỉnh đầu kia có thể dễ dàng xé nát bọn họ.
“Ha ha ha, nói không chừng chúng ta còn có thể lựa chọn là bị ch-ết đuối, hay là bị lôi đ-ánh ch-ết đấy.”
Trước mắt không ngừng bùng nổ lôi quang, mọi người nói đùa.
“Ưm... sao không thể là bị quái vật c.ắ.n ch-ết chứ?
Không phải nói trong Uyên Hải có một con quái vật vô cùng đáng sợ sống sao.”
“Nghe nói có rất nhiều xúc tu loại đó.”
Có người đột phát kỳ tưởng, sờ cằm tìm tòi.
Bầu không khí trầm trọng ban đầu, sau một trận tếu táo, ngược lại thả lỏng xuống, giữa bốn phương cũng bớt đi bầu không khí châm chọc đối đầu kia.
Mọi người bắt đầu hoạt động tự do.
Đa số đều dán vào mép mạn thuyền, nhìn Uyên Hải bên dưới.
“Thật đen nha.”
Liễu Như cảm thán.
Nước biển của Uyên Hải bất kể nhìn thế nào đều rất đen, đen hơn mực, sâu thẳm hơn, dù cho kiếp lôi trên đầu sáng loáng cũng không cách nào chiếu sáng nước biển bên dưới.
Nhìn lâu, luôn cảm thấy sẽ hút người ta vào trong.
Liễu Như toàn thân rùng mình một cái, dời ánh mắt đi.
Lục Vận ngược lại tiếp tục nhìn.
Nước biển này có thể gây ảnh hưởng tới tâm cảnh, nhưng chút ảnh hưởng này đối với Lục Vận mà nói vẫn không đáng kể.
Lúc này chưa hành hành quá lâu, còn có thể nhìn thấy cảnh tượng mờ nhạt trên bờ.
Nhưng thân ở trong đại dương mênh m-ông đầy nguy hiểm này, những gì mọi người có thể dựa vào chỉ là con quỷ thuyền nhìn rách nát không chịu nổi có thể chìm xuống bất cứ lúc nào dưới chân.
Đối với rất nhiều người mà nói, đây đều là trải nghiệm mới mẻ.
Có người đang thử ngự kiếm phi hành, trong phạm vi lực lượng của con thuyền bao trùm, mặc kệ bọn họ lăn lộn thế nào đều không bị lôi điện ảnh hưởng.
“Cũng không có gì to tát nha.”
Lúc nào cũng có những người mãng trang.