Vạn Cổ Kiếm Tâm: Tiểu Sư Muội Một Kiếm Trị "Hướng Nội"

Chương 351



 

“Giao nhân tộc thần dị như vậy, ai mà không muốn xem xem loài Giao nhân tồn tại trong truyền thuyết rốt cuộc là sinh vật gì chứ.”

 

Bọn họ chẳng qua là thuận nước đẩy thuyền bị giam giữ lại mà thôi.

 

“Cứ ở yến tiệc đi, dù sao ta cũng rất muốn biết bọn chúng chuẩn bị ăn chúng ta như thế nào.”

 

A Lê đầy hứng thú trả lời.

 

Với tư cách là người có thực lực cao nhất địa vị lớn nhất có mặt tại đây, lời của A Lê những người khác tự nhiên không có dị nghị.

 

Chương 280 Mảnh vỡ thứ tư

 

Dưới đáy biển năm tháng không biết bao nhiêu.

 

Thời gian ở đây dường như không còn ý nghĩa.

 

Tu sĩ sẽ không cảm thấy đói, nếu cảm thấy buồn chán thì khoanh chân tu luyện là được, ở dưới đáy biển này linh khí dồi dào.

 

Cũng không biết qua bao lâu, cửa thủy lao được mở ra, bên ngoài là những Giao nhân vũ trang đầy đủ.

 

“Ực ực.”

 

Lại là một trận âm thanh, mọi người nghe hiểu là bảo bọn họ xếp hàng đi ra.

 

Làm theo, Lục Vận nhìn thấy trên cổ tay mình dòng nước bao quanh hình thành thứ giống như còng tay.

 

Linh lực trong c-ơ th-ể bị phong tỏa, rất khó điều động.

 

Thu liễm ánh mắt, Lục Vận thuận theo đi theo sau lưng những Giao nhân đó, ánh mắt đang quan sát xung quanh.

 

Thời gian qua nàng vẫn luôn cảm nhận vị trí của mảnh vỡ kia, có thể cảm nhận được vị trí của đối phương vẫn luôn biến động.

 

Mảnh vỡ chắc là không tự mọc chân chạy đi được, điều này chứng tỏ mảnh vỡ đó có thể ở trên người một con Giao nhân nào đó.

 

Lục Vận nhẫn nại sự kích động của mình, không biểu lộ ra mảy may, Lục Vận hòa vào trong đám người cũng không nổi bật.

 

Dưới sự cố ý của nàng, không ngừng hạ thấp sự tồn tại của mình.

 

Một đám người bị Giao nhân xua đuổi.

 

Hôm nay mọi người mới nhìn rõ môi trường nơi Giao nhân ở như thế nào, giống như một ngôi làng chài, kiến trúc đều là đ-á và một số vỏ sò bồi đắp thành.

 

Nhìn phong cách kỳ lạ mà dã man, lại mang theo vẻ đẹp khác biệt.

 

Nhà không nhiều.

 

“Sao cảm thấy có chút quen thuộc?”

 

Bên cạnh Lục Vận, Liễu Như nhỏ giọng lẩm bẩm, người nghe thấy không ít.

 

Lục Vận cũng có cảm giác này.

 

Nghĩ nghĩ nói:

 

“Ngôi làng chài trên bờ kia.”

 

Mặc dù vật liệu sử dụng không giống nhau nhưng bố cục là giống nhau, gần như là phục chế một đối một, khiến người ta rất khó để không nghĩ nhiều.

 

Trong não hải Lục Vận hiện lên khuôn mặt của vị Hải gia gia kia.

 

Đối phương nói trên tờ giấy vẽ quỷ thuyền có sử dụng m-áu thịt của Giao nhân, lúc đó nàng bị những chuyện khác can thiệp nên lại không truy hỏi đến cùng.

 

Bây giờ nghĩ thế nào cũng thấy không đúng.

 

Đối thị với Bùi Ca Ly một cái, rõ ràng đối phương đã ý thức được điểm này.

 

Vị Hải gia gia kia không đơn giản.

 

“Chúng ta hình như đến nơi rồi.”

 

Sau khi đi qua làng chài, bọn họ đến một nơi, đây là một cái hố sâu dưới đáy biển, được cố ý đào ra.

 

Lõm xuống dưới, bên dưới có không gian bình địa rất lớn.

 

Nhìn tổng thể cực giống đấu trường La Mã cổ đại.

 

Người ở trong đấu trường này, tất cả mọi người đều ngửi thấy mùi tanh nồng nặc, giống như mùi m-áu, lại giống như mùi cá tanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Sau khi đi qua lối đi, tất cả mọi người đều được sắp xếp ở đáy hố, trên những chỗ ngồi phía trên bắt đầu xuất hiện từng con Giao nhân.

 

Bọn chúng quan sát những tu sĩ bên dưới, trong đôi mắt đen kịt và đầy mê hoặc mang theo sự tò mò thuần túy.

 

Dù cho không có tiếng hát của Giao nhân, bản thân sức mê hoặc của Giao nhân đều rất khó khiến người ta chống cự, đặc biệt là khi bọn chúng chăm chú nhìn bạn.

 

“Chúng ta hình như trở thành đồ chơi rồi nha.”

 

Diêu Hoài nói, ngữ khí kia khá có thâm ý, những ánh mắt phía trên kia chẳng phải là đang chờ đợi kịch hay bắt đầu sao.

 

Theo thời gian trôi qua, ngày càng có nhiều Giao nhân xuất hiện, mà ngoại trừ Giao nhân ra còn có những ch-ủng t-ộc Uyên Hải khác.

 

Ví dụ như con hải quái đã tranh đấu với bọn họ trên mặt biển trước đó.

 

Một con, hai con...

 

Con hải quái to lớn một con liền có thể chiếm cứ một mảnh địa bàn to lớn, nhìn lướt qua đã thấy có không dưới mười con.

 

Thứ này không phải là độc nhất vô nhị mà là sản xuất hàng loạt.

 

Hơn nữa bọn họ đều còn nhớ thứ này có thể bị Giao nhân tộc thao túng.

 

Ngoại trừ hai loại này ra còn có những Hải tộc khác xuất hiện.

 

Đó là một nhóm tồn tại có ngoại hình tương tự như nhân loại, nhưng liếc mắt một cái liền có thể biết đối phương không phải nhân tộc.

 

Vì sao chứ?

 

Bởi vì làn da của tộc này trong suốt mang theo vi quang, giống như bóng đèn trong đêm tối, đặc biệt rõ ràng.

 

Nhưng ánh sáng đó không ch.ói mắt, nhìn lâu khiến người ta hoa mắt ch.óng mặt.

 

Trong làn da trong suốt, nội tạng đều nhìn thấy rõ mồn một.

 

Bọn chúng không có cấu tạo phức tạp như nhân tộc, toàn bộ phần bụng chỉ có một cái dạ dày dùng để tiêu hóa thức ăn và trái tim đang đ-ập.

 

Cùng với... hệ thống bài tiết.

 

Làn da lấp lánh, rực rỡ lóa mắt, tứ chi mềm nhũn, chỉ cần một cái không khống chế liền sẽ thuận theo dòng nước trôi dạt.

 

“Sứa?”

 

Có người phỏng đoán lai lịch của tộc này.

 

“Đó là cái gì?

 

Thật xanh!”

 

Đó là một tộc nhỏ bé, dù cho thể phách trưởng thành c-ơ th-ể cũng chỉ to bằng trẻ em tám chín tuổi, cả người màu xanh thẫm, trên lưng mọc vây sắc bén.

 

Từng đôi mắt hẹp dài và lạnh lẽo là kẻ săn mồi cường hãn kia.

 

Nguy hiểm, đây là phản ứng đầu tiên của một số đệ t.ử.

 

Những Hải tộc vào đây khiến người ta không kịp nhìn, sau sự xem náo nhiệt lúc đầu, đến sau này dù là biểu cảm của A Lê đều hơi trầm xuống.

 

Quá nhiều rồi.

 

Nhiều đến mức toàn bộ đấu trường đều ngồi đầy, nhưng vẫn còn những Hải tộc lục tục kéo đến nơi này.

 

Ch-ủng t-ộc to lớn như vậy, số lượng đủ để nghiền nát bọn họ.

 

Uyên Hải, vùng biển ch-ết.

 

Nhưng ai có thể nghĩ tới bên dưới Uyên Hải lại là thế giới phồn vinh như thế chứ.

 

Số lượng của những tộc quần này khiến người ta không khỏi suy nghĩ tại sao trước đây bọn họ vẫn luôn không có phản ứng.

 

Nếu như, nếu như Hải tộc này lên bờ sẽ gây ra xung kích như thế nào đối với nhân tộc bọn họ.

 

Trong những suy nghĩ hỗn loạn, ánh mắt Lục Vận khóa c.h.ặ.t một nơi.

 

Nơi đó, vị trí khá đặc thù.

 

Nơi đó ngồi một con Giao nhân.

 

Những Giao nhân khác giống như để đáp lại sự tăm tối của Uyên Hải, đuôi cá đa số đều là màu tối.