Vạn Cổ Kiếm Tâm: Tiểu Sư Muội Một Kiếm Trị "Hướng Nội"

Chương 360



 

“Kiếm tu có thể sử dụng rất nhiều thanh kiếm nhưng một kiếm tu cả đời chỉ có thể có một thanh bản mệnh kiếm.”

 

Các đệ t.ử Tàng Kiếm Tông sau khi nhập môn đa phần đều sẽ từ trong Kiếm Trủng này tìm kiếm bản mệnh kiếm của mình, ví dụ như Hỏa Phượng Hoàng của Phượng Ngọc Dao.

 

Không có gì ngoài ý muốn, thanh Hỏa Phượng Hoàng này sẽ đi cùng Phượng Ngọc Dao đến tận cùng.

 

Hay như Đại sư huynh và Nhị sư huynh của nàng, một thanh Lưu Ly Huyết, một thanh Thiên Thanh là những người bạn và người thân đáng tin cậy nhất của hai người họ.

 

Giống như Lục Vận đây là thiểu số.

 

Trong mắt nhiều người Lục Vận loại này là một kẻ dị biệt.

 

Cho nên ban đầu khi nàng mang theo hai thanh kiếm rời khỏi đây Vân Thiên đã nói khéo với bên ngoài rằng Hàn Giang Tuyết là bản mệnh kiếm của nàng còn Vĩ Hậu Châm là do ông tặng cho Lục Vận.

 

Kiếm tu ấy mà, trên người mang nhiều kiếm là chuyện bình thường.

 

Nhưng thực tế Lục Vận hiểu rõ hai thanh kiếm này đều không phải bản mệnh kiếm của mình, hay nói cách khác đều là một phần của bản mệnh kiếm.

 

Mảnh vỡ trong đan điền ở nơi tràn ngập kiếm khí này dường như có cảm ứng, hoạt bát hơn hẳn so với trước kia.

 

Nàng sờ sờ cổ tay mình.

 

Nơi đó quấn một từng sợi tơ bạc, hợp lại với nhau giống như một chiếc vòng ngọc trắng, sắc màu lung linh đó vô cùng ôn nhuận.

 

Khác với vẻ trắng lạnh của Hàn Giang Tuyết, vẻ trắng ngần này giống hệt như những đám mây mềm mại, vô cùng vô hại.

 

Nhưng khi linh lực được rót vào bên trong những vệt trắng này sẽ dần dần thay đổi, tiến tới trong suốt rồi sau đó theo tâm ý của chủ nhân mà xuyên thấu trong không gian.

 

Độ sắc bén của những sợi tơ đó đủ để sánh ngang với Hàn Giang Tuyết.

 

Đây là lợi khí g-iết người vô hình, là mảnh vỡ thứ tư mà nàng tìm thấy cũng là món quà mà A Lê tặng cho nàng.

 

Vì sức hút giữa các mảnh vỡ sau khi nàng lấy được mảnh vỡ vốn dĩ có hình dạng viên ngọc trai đối phương liền theo tâm ý của nàng mà quấn lên cổ tay nàng.

 

Nơi tiếp xúc với da thịt cực kỳ mềm mại, không có chút khó chịu nào.

 

Lục Vận đi ở cuối cùng nàng khẽ móc ngón tay một sợi tơ bạc b-ắn ra đ-ánh nát một đạo kiếm khí định đ-ánh lén mình.

 

Trong năm tháng dài đằng đẵng này không ít thanh kiếm trong Kiếm Trủng đã sinh ra linh trí của riêng mình.

 

Có lẽ không thể hóa thành hình người đi lại độc lập như Vân Thủy Thanh và Lục T.ử nhưng lại sở hữu tâm trí của đứa trẻ vài tuổi, giống như một đứa trẻ nghịch ngợm.

 

Những đứa trẻ này đặc biệt thích quấy rầy những đệ t.ử tiến vào Kiếm Trủng, vui vẻ không biết mệt mỏi trong việc gây thêm chút gian nan cho đối phương.

 

Lục Vận còn nhớ lần đầu tiên nàng tiến vào Kiếm Trủng đã phải chịu không ít khổ sở trong tay những đứa trẻ nghịch ngợm này.

 

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, năm tháng đã trôi qua.

 

Lại tới đây những đứa trẻ nghịch ngợm này đã không thể gây ra bất kỳ tổn thương nào cho nàng nữa, chỉ cần nàng muốn nàng thậm chí có thể trấn áp những đứa trẻ nghịch ngợm này.

 

Dù sao cũng là vật vô chủ, tâm trí cũng còn chưa kiện toàn, không so được với nàng.

 

Cảm nhận được những lưỡi kiếm đó kiên trì quấy rầy Lục Vận thong thả ứng phó, đi theo Vân Thiên tới nơi sâu nhất của Kiếm Trủng.

 

Đó là một vũng nước đầm, mặt nước trong suốt nhìn thấu tận đáy, phía dưới đầm nước đ-á vụn chất đống không thấy bất kỳ sinh mạng nào.

 

Nhưng mặt nước trông có vẻ thanh khiết này thực chất là do vô số kiếm khí trong Kiếm Trủng ngưng tụ thành.

 

Người ngoài đi vào nếu thực sự coi nó là đầm nước bình thường một khi lại gần e là sẽ bị những kiếm khí đó bóp nghẹt thành mảnh vụn.

 

Mà ở giữa đầm nước đó có một hòn đảo cô độc, trên đảo cắm một lưỡi kiếm màu vàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thanh kiếm này nửa thân mình đều ngập sâu dưới đất, trên thân kiếm lộ ra bên ngoài phủ đầy những hoa văn phức tạp làm tôn lên vẻ thần dị khác thường của thanh kiếm này.

 

Nhưng Lục Vận nhớ lần đầu tiên nàng tới đây nhìn thấy thanh kiếm này thân kiếm của đối phương đầy rẫy những vết rạn nứt, tàn tạ, thiếu thốn sinh cơ.

 

Mấy người đứng bên bờ đầm nước Vân Thiên đ-ánh ra một luồng linh lực thân kiếm run rẩy mấy cái, một bóng người hư ảo hiện ra trước mặt.

 

Đối phương nhắm nghiền đôi mắt giống như rơi vào giấc ngủ say, một khuôn mặt tái nhợt gần như trong suốt.

 

Đôi mắt vốn luôn nhìn họ thuần khiết như trẻ thơ kia dù có gọi thế nào cũng không có ý định mở ra.

 

Là Vân Thủy Thanh.

 

Là Tứ sư huynh của nàng.

 

Trên người Vân Thủy Thanh thứ nàng cảm nhận được chính là thần hồn sắp sửa biến mất của đối phương.

 

Thần hồn đó yếu ớt vô cùng dường như chỉ cần chạm nhẹ một cái đối phương sẽ hóa thành hư vô.

 

“Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?"

 

Đuôi mắt Kỷ Hồng Khe hạ xuống một luồng khí thế uy nghiêm không giận tự uy khiến người ta kinh hãi.

 

Dưới lớp da thịt cốt ma đen kịt đó tỏa ra luồng sáng mờ ảo, sát khí khiến những thanh kiếm trong Kiếm Trủng cảm thấy nguy hiểm mà kêu gào t.h.ả.m thiết.

 

Lục Vận bước tới ấn lên vai Kỷ Hồng Khe.

 

Nhìn sâu vào Lục Vận một cái Kỷ Hồng Khe mới thu lại sự nóng nảy trong lòng chờ đợi lời giải thích của Vân Thiên.

 

“Trong lời tiên tri của Thánh địa thanh kiếm này sau này sẽ có công dụng liên quan đến phi thăng, liên quan đến Đăng Tiên Môn, nhưng tiền đề là thanh kiếm này phải hoàn chỉnh."

 

Vân Thiên thở dài.

 

“Ngày hôm đó trong đại điện Cửu Tông đã thống nhất quyết định phải tu sửa thanh kiếm này."

 

“Nhưng các con cũng biết thanh kiếm này đã sinh ra kiếm linh chính là Thủy Thanh, hai thứ này là một thể."

 

“Mà muốn tu sửa thanh kiếm này tiền đề chính là Thủy Thanh quy vị."

 

Như Thiên Thu Chung chỉ cần A Lê bằng lòng Lục T.ử thực tế là có thể tự do hành động, nếu không nói ra thì không ai biết Lục T.ử là khí linh.

 

Cho nên dự định ban đầu của họ cũng là dựa theo tình hình của Thiên Thu Chung.

 

Nhưng ai mà ngờ được khi Vân Thủy Thanh hóa thành kiếm linh tiến vào trong thanh kiếm này thanh kiếm này lại không khống chế được mà hấp thụ sức mạnh của Vân Thủy Thanh.

 

Họ muốn ngăn cản nhưng không thể cắt đứt quá trình này chỉ có thể suy đoán là vì cả hai là một thể nên thanh kiếm theo bản năng muốn lấy được sức mạnh cùng nguồn gốc để tự tu sửa.

 

Thực tế đúng là như vậy.

 

Nhưng khi thanh kiếm tu sửa hoàn tất cá thể Vân Thủy Thanh này lại không cách nào tách rời khỏi thân kiếm được nữa.

 

Cả hai lại hợp lại làm một.

 

Mà Vân Thủy Thanh thì ngủ say trong thanh kiếm này không có phản ứng gì với bên ngoài.

 

Nhưng sự việc không đơn giản như vậy mấy ngày nay họ vẫn luôn quan sát thanh kiếm này cuối cùng phát hiện thần hồn của Vân Thủy Thanh không ổn định.

 

Huynh ấy đang biến mất.

 

Chính xác mà nói với tư cách là bản thân thanh kiếm đang thay thế sự tồn tại của Vân Thủy Thanh.