“Vân Thủy Thanh đang rút ra sức mạnh trong c-ơ th-ể mình gia nhập vào hành vi tưởng chừng hoang đường này.”
Việc tiểu sư muội muốn làm, làm sư huynh tự nhiên phải ủng hộ rồi.
Huyết mạch thần thú là dã man, mà sức mạnh của kiếm linh là sắc bén, hai luồng sức mạnh vốn nên tranh phong đối đầu này dưới sự hỗ trợ của Bích Sinh Đằng chậm rãi xoắn lại với nhau, đạt thành ý kiến thống nhất để ch-ữa tr-ị c-ơ th-ể cho Nguyệt.
Cái hố không đáy vẫn đang tham lam hấp thu tất cả.
Cánh hoa Bích Sinh Đằng cuối cùng héo rụng, đồ đằng dây leo quấn quanh người Nguyên Anh trở nên ám đạm.
Lục Vận không dừng tay.
Nàng nhìn về phía bầu trời.
Điều nàng vừa không nói chính là vào khoảnh khắc đạo thiên lôi cuối cùng rơi xuống nàng đã nhìn thấy không gian kỳ lạ từng thấy trong Nam Sơn mộng cảnh kia.
Thoáng qua.
Nơi đó những người từng độ kiếp thành công kết thành từng cái kén, đang ngủ say trong đó.
Tĩnh mịch, c-ái ch-ết, không một chút hy vọng.
Đây là những gì Lục Vận thấy được từ không gian đó.
Nhưng lần này Lục Vận từ trong đó bắt được một tia sức mạnh quen thuộc, đó là đến từ mảnh vỡ trong đan điền của nàng.
Tiểu Nguyên Anh ngồi an tường, nhắm mắt, tư thế ngũ tâm hướng thiên, trên mặt treo nụ cười nhàn nhạt.
Linh lực trong đan điền dưới sự dẫn dắt của chủ nhân dạo chơi quanh chu thân Nguyên Anh, một luồng khí cơ kỳ diệu từ trong c-ơ th-ể Lục Vận nảy sinh.
Mảnh vỡ giấu sâu trong đan điền xuất hiện bên cạnh Nguyên Anh.
Tiểu Nguyên Anh đột nhiên mở hai mắt ra, lộ ra đôi con ngươi không bi không hỷ.
Nó đưa tay ra chộp lấy không trung, mảnh vỡ được chộp lấy một cách chính xác rơi vào lòng bàn tay nó, hóa thành một thanh trường kiếm.
Toàn thân trắng bóng, vẻ ngoài rất giống Hàn Giang Tuyết, lại dài hơn Hàn Giang Tuyết một chút, rộng hơn một chút.
Nhưng thanh kiếm này rất kỳ lạ, một nửa hư, một nửa thực.
Nhìn kỹ sẽ phát hiện phần thực thể đó là do bốn mảnh vỡ gồm Hàn Giang Tuyết hợp thành.
Thanh kiếm này đang dần hiện ra hình dáng vốn có.
Dù ở trong đan điền thuộc về Lục Vận, linh thức quét qua bản thân khi chạm vào thanh kiếm đó Lục Vận cũng có một cảm giác mình vẫn chưa thể khống chế thanh kiếm này.
Thực tế cũng đúng là như vậy.
Hàn Giang Tuyết nàng có thể điều động.
Nhưng thanh kiếm bị tiểu Nguyên Anh chộp lấy này hiện tại vẫn chỉ là một vật làm cảnh.
Nhưng bây giờ nàng nhất định phải điều động sức mạnh của vật làm cảnh này.
Nàng không quan tâm thanh kiếm này rốt cuộc có lai lịch thế nào, nàng cũng không hỏi tại sao lưỡi kiếm do một mảnh vỡ đúc thành cũng có thể sánh ngang thần binh lợi khí.
Nhưng đã đối phương đưa mình tới thế giới này, đã đối phương ở trong c-ơ th-ể mình vậy thì phải thực sự thuộc về mình.
Trước kia Lục Vận không thể chạm tới bí mật của mảnh vỡ.
Mà bây giờ nàng cảm thấy mình có thể thử xem sao.
Không chút giữ lại Lục Vận khuấy động phong vân trong đan điền, ý chí thuộc về Lục Vận khiến tiểu Nguyên Anh đó đứng dậy.
Đứa nhỏ khả ái cầm một thanh trường kiếm không tương xứng với c-ơ th-ể.
Thân thể nó lảo đảo, lúc nào cũng sẽ bị thanh kiếm đó kéo ngã nhào.
Nhưng nó không ngã.
Nó là Nguyên Anh, là hóa thân ý chí và sức mạnh của Lục Vận, hành động lúc này của nó đại diện cho ý chí mãnh liệt của Lục Vận.
Dưới sự điều khiển của Lục Vận tiểu Nguyên Anh nhấc chân lên, bước ra một bước gian nan.
Một bước, chỉ là một bước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong đan điền truyền đến nỗi đau đớn như xé rách, Lục Vận hừ nhẹ một tiếng, khóe môi chảy ra vệt m-áu.
“Sư muội?"
Vân Thủy Thanh gọi một tiếng, trong mắt đầy vẻ lo lắng.
Đệ ấy không rõ cụ thể sư muội mình đang làm gì nhưng sự cảm tri xuất sắc đó khiến đệ ấy có thể mơ hồ biết được sự thay đổi trong c-ơ th-ể tiểu sư muội.
Trong c-ơ th-ể tiểu sư muội có một luồng sức mạnh xa lạ.
Luồng sức mạnh đó là vô hại, thậm chí không lộ ra bất kỳ tính công kích nào.
Nhưng đó suy cho cùng không phải sức mạnh thuộc về bản thân tiểu sư muội, giống như một khối tạp chất dù vô hại ở trong c-ơ th-ể tiểu sư muội cũng sẽ trở thành trở ngại cho việc tiến bước của nàng.
Hoặc là loại bỏ nó, hoặc là thu nạp nó.
Mà rõ ràng tiểu sư muội chọn phương án sau.
“Không sao."
Lục Vận nhếch môi.
Đôi môi đỏ nhuốm m-áu càng hiện rõ vẻ điên cuồng.
Nàng nheo mày, sức mạnh trong tay vẫn đang rót vào c-ơ th-ể Nguyệt, đáy mắt đầy vẻ chấp nhất và tàn nhẫn.
Hoặc là ở lại bị nàng khống chế, hoặc là cút đi!
Đây là sự lựa chọn Lục Vận dành cho đối phương.
Mảnh vỡ dường như có cảm giác, phát ra tiếng vo vo trong trẻo.
Vào khoảnh khắc này với tư cách là cựu kiếm linh, Vân Thủy Thanh cảm nhận rõ ràng một luồng sức mạnh khiến đệ ấy căn bản không ngẩng đầu lên nổi giáng xuống người tiểu sư muội.
Cường hãn, dã man, to lớn, những từ ngữ này đều không đủ để miêu tả luồng sức mạnh đó.
Như núi non sụp đổ, như thiên mạc buông xuống...
Đó là uy thế tối cao.
Đó không phải sức mạnh của giới này.
Đó là... tiên lực.
Trong mắt Vân Thủy Thanh là sự kinh hãi.
Lục Vận cũng nhận ra điểm này nhưng nàng đã sớm có suy đoán nên tỏ ra trấn định hơn.
Tiểu Nguyên Anh cầm thanh kiếm nằm giữa hư và thực kia múa máy trong đan điền, từng chiêu từng thức đều là Cuồng Phong Kiếm Quyết mà Lục Vận quen thuộc nhất.
Cùng với sự hình thành của kiếm quyết, luồng tiên lực đó bắt đầu cắm rễ trong đan điền Lục Vận.
Mảnh vỡ đã đưa ra sự lựa chọn.
Hoặc có thể nói từ lâu nó đã là một thể với Lục Vận, chỉ là khi đó Lục Vận còn chưa thể sử dụng sức mạnh của nó.
Nhưng Lục Vận không kịp vui mừng gì cả.
Tiên lực không chảy khắp toàn thân chỉ ẩn phục trong đan điền, nhưng dù vậy đan điền của một tu sĩ Nguyên Anh kỳ căn bản không thể chứa nổi luồng sức mạnh này.
Nếu ví đan điền như một cái chum nước vậy thì cái chum này đang đối mặt với việc vỡ chum.
Từng vết nứt đang mở rộng ra.
Thân thể Lục Vận run rẩy, sống lưng cứng đờ.
Sau khi nàng cưỡng ép đào ra luồng sức mạnh mà bây giờ nàng vẫn chưa thể gánh vác được này c-ơ th-ể nàng phát ra cảnh báo.
Một khi đan điền tan vỡ tu vi của nàng sẽ rơi xuống đáy vực, trở thành một phế nhân.
Trước nguy nan Lục Vận khẽ thở hắt ra.
Ánh mắt nàng rất sáng, đáy mắt đen láy đầy vẻ kiên nghị và trầm tĩnh.
Toàn tâm toàn ý đắm mình vào trong đan điền, trong lúc tiên lực cải tạo c-ơ th-ể, gia tăng tu vi nàng dẫn dắt luồng sức mạnh đó cẩn thận đi vào c-ơ th-ể Nguyệt.