Vạn Cổ Kiếm Tâm: Tiểu Sư Muội Một Kiếm Trị "Hướng Nội"

Chương 431



 

“Gương mặt này của Lục Vận dân chúng Thạch Điêu thành lần đầu nhìn thấy, nhưng Hoan Hoan thì bọn họ biết nha, trong Tế thiên đại điển Hoan Hoan đã gây ra không ít sự chú ý.”

 

Biết những người này là “người ngoài" nên cư dân Thạch Điêu thành đều không dám lại gần bọn họ quá mức.

 

Ba người một hổ quả thực có chút ý vị nghênh ngang đi giữa phố.

 

“Mấy người của Hải tộc quay về Uyên Hải rồi."

 

Hải tộc và Cổ Man tộc của bọn họ rốt cuộc có điểm khác biệt, không thể rời xa Uyên Hải quá lâu.

 

Hiện tại nơi này coi như đã bụi trần lắng xuống, việc phân chia lợi ích gì đó đều đã bàn bạc xong, Hải tộc quay về cũng được.

 

Đến một nơi xa lạ tự nhiên phải cảm nhận phong tục và thức ăn nơi này một chút.

 

Tìm một nơi để mấy người dùng bữa.

 

Hoan Hoan thu nhỏ lại như kích cỡ một con mèo được Lục Vận ôm trong lòng hưởng thụ.

 

Thức ăn ở đây có hương vị khá thô mộc.

 

Man thú rất đáng sợ nhưng trên người man thú cũng có nhiều giá trị, thứ nhất chính là thịt có vị không tệ.

 

Thịt sau khi nướng tỏa ra ánh dầu, mùi thịt thơm nức mũi, dù sau khi tị cốc ba người cũng ăn không ít, bụng căng tròn.

 

Để tránh rắc rối, ba người ăn trong bao sảnh.

 

Sau bữa ăn này, Lục Vận uống nước trà để bớt ngấy.

 

Cảm nhận vị đắng chát của nước trà trong khoang miệng, Lục Vận ngẩng đầu, không ngạc nhiên khi thấy ánh mắt trầm tư của hai người kia.

 

Giây tiếp theo Lục Vận nheo mắt, trước mắt có chút hốt hoảng, lắc lư mấy cái liền đổ gục xuống bàn.

 

“Hoan Hoan, giả ngủ."

 

Lục Vận truyền âm cho đầu hổ đang uống r-ượu đến mức choáng váng.

 

Đùng đùng đùng.

 

Sau vài tiếng động, người trong phòng đều đã gục xuống.

 

Trong không khí vẫn còn mùi hương thức ăn chưa tan hết nhưng không gian đã trở nên yên tĩnh lạ thường.

 

Một hồi lâu sau có người đẩy cửa bước vào, nhìn thấy ba người trong phòng liền lộ ra biểu cảm đắc ý.

 

“Cẩn thận một chút, đưa bọn họ đi."

 

“Đặc biệt là nữ nhân kia, đừng để nàng ta tỉnh dậy."

 

C-ơ th-ể bị di chuyển, bị người ta đưa đi.

 

Lục Vận thì lại đang suy nghĩ xem người ra tay sẽ là ai.

 

Bốn vị thành chủ chắc sẽ không.

 

Hai bên vừa mới đạt thành hợp tác, đối phương sẽ không dỡ bỏ sân khấu nhanh như vậy.

 

Hơn nữa nói là bốn vị thành chủ chứ Viên thành chủ và Chiêm thành chủ hiện giờ không có quyền phát ngôn gì cả, nơi này vẫn là địa bàn của Thạch Điêu thành, đối phương muốn làm gì cũng không có bản lĩnh đó.

 

Vậy thì là hạng người nào khác đây? (Hết chương này)

 

Chương 344 Kết Thúc Hợp Tác

 

C-ơ th-ể bị trói lại, ch.óp mũi thoảng qua một mùi tanh hôi, cái mùi hăng hắc đó khiến Lục Vận buộc phải mở mắt.

 

Trong mắt phủ một lớp sương mù, làm dịu đi sự lạnh lẽo nơi đáy mắt.

 

Nàng chỉ có một mình, hai người kia và đầu hổ không biết đã bị đưa đi đâu rồi.

 

Thấy Lục Vận tỉnh lại, người đeo mặt nạ trong phòng chủ động lên tiếng, giọng nói khàn khàn qua sự ngụy trang cố ý khiến Lục Vận không nhận ra được.

 

“Giao bảo vật trên người ngươi ra đây?"

 

Người này đi thẳng vào chủ đề chính.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lục Vận nhìn đối phương tỏ vẻ không hiểu.

 

Trên người nàng, vỏ kiếm dùng làm chuông đeo bên hông bị người ta giật mất, chuỗi hạt gỗ đàn hương trên cổ tay cũng bị thu giữ.

 

Túi trữ vật nằm trên chiếc bàn bên cạnh đối phương.

 

Cũng may thứ đó chỉ cần nàng chưa ch-ết thì không ai có thể mở ra được.

 

Về phần bảo vật mà đối phương nói, Lục Vận cảm thấy đối phương không chỉ những thứ trong túi mà là... thanh kiếm trong đan điền nàng.

 

Kể từ khi thanh kiếm đó có thể cụ hóa trong đan điền, mấy thanh kiếm của nàng đều được thu nạp vào đan điền, chiếc chuông chỉ là thói quen đeo bên hông mà thôi.

 

Những điều này không cần thiết phải nói với đối phương.

 

“Ngươi muốn bảo vật gì?"

 

Nàng hỏi, ngồi thẳng người dậy, nhìn những xiềng xích quấn trên tứ chi mình, vô cảm hỏi lại.

 

Thái độ quá mức bình tĩnh khiến người đeo mặt nạ cười khẽ.

 

“Tự nhiên là thứ ngươi nhận được từ luồng ánh sáng huỳnh quang kia rồi."

 

“Ngươi có biết thứ đó chúng ta đã canh giữ gần ngàn năm, chưa từng có ai biết bên trong rốt cuộc là thứ gì không."

 

“Nhưng chúng ta đã nhận được một lời tiên tri."

 

“Thứ bên trong có thể khiến giới tu chân cải thiên hoán địa, hiện giờ xem ra đúng là như vậy."

 

“Nực cười là những kẻ đó đều tưởng bức trận pháp đồ kia rất lợi hại nhưng ta biết ngươi đã nhận được thứ lợi hại hơn từ bên trong đúng không?"

 

Đó là câu hỏi nhưng đối phương lại dùng giọng điệu khẳng định.

 

“Vị Chiêm thành chủ kia hiện giờ vẫn đang trị thương đấy, nghe nói người sắp không xong rồi."

 

“Ta muốn thanh v.ũ k.h.í làm Chiêm thành chủ bị thương trong tay ngươi."

 

Nghe thấy lời này Lục Vận liền biết đối phương thực ra cũng không hiểu rõ lai lịch và tác dụng của mảnh vỡ ánh huỳnh quang kia.

 

Chỉ là dựa vào hành vi của nàng mà suy đoán ra những điều này.

 

“Ngươi bắt ta tới đây không sợ bị phát hiện sao?"

 

Nàng đứng dậy, xiềng xích kéo dài trói buộc nàng ở nơi này.

 

Nhìn độ dài này nàng không ra khỏi căn phòng này được, thậm chí ngay cả người đeo mặt nạ kia cũng không chạm tới được.

 

Lại là thứ khóa linh lực.

 

Ngay trước mặt đối phương Lục Vận giật giật, nếu thật sự muốn ra tay thì thứ này nàng sẽ sớm giật đứt được thôi.

 

“Ta biết thứ này không nhốt được ngươi."

 

Người đeo mặt nạ cũng không sợ hãi.

 

“Nhưng ngươi không muốn biết đồng bạn của mình đang ở đâu sao?"

 

Qua câu nói này có thể biết được đối phương biết Lục Vận rất coi trọng đồng bạn của mình.

 

Cũng vì câu nói này Lục Vận mới nghiêm túc nhìn về phía đối phương.

 

Đối phương mặc quần áo của Thạch Điêu thành, giọng nói cũng thiên về nơi này, Lục Vận có thể đảm bảo người trước mặt này vốn dĩ là người của vùng đất thất lạc.

 

Nhưng điều này không có nghĩa là người đứng sau đối phương cũng như vậy.

 

“Ai nói cho ngươi biết những điều này?"

 

Người có thể biết được những điều này ít nhất phải là người hiểu rõ Lục Vận nàng.

 

Trên thuyền quỷ mọi người đồng lòng nhất trí, xuống thuyền quỷ thì mỗi người theo đuổi chính sự riêng, trong đó xuất hiện vài kẻ phản bội cũng không có gì lạ.

 

Bởi vì đối với bọn họ lợi ích thắt c.h.ặ.t bọn họ lại với nhau, tương tự lợi ích đủ lớn cũng có thể khiến bọn họ hóa thành một nắm cát rời rạc.

 

Ma tu và nhân tu, cho đến Cổ Man và Hải tộc chẳng qua là sự lựa chọn dưới xu thế chung mà thôi.