Vạn Cổ Kiếm Tâm: Tiểu Sư Muội Một Kiếm Trị "Hướng Nội"

Chương 451



 

“Đối phương đồng ý rất sảng khoái.”

 

Lúc đầu cũng vô cùng phối hợp, những nơi Ôn Như Ngọc đi qua đám ma tu đó còn chủ động rút lui.

 

Tất nhiên họ cũng không ngốc nghếch mà tin tưởng hoàn toàn vào những kẻ đó, cho nên xung quanh luôn để lại người cảnh giới.

 

Kỷ Hồng Khê ở Bắc Thiên tìm kiếm nguyên liệu bên kia lại càng thuận buồm xuôi gió, sau khi tìm thấy đồ liền chuẩn bị đến đây hội hợp.

 

Để đám người Kỷ Hồng Khê qua đây cũng là muốn tăng cường chiến lực phía bên này.

 

Một kiếm tu cường đại ở bất cứ đâu cũng tràn đầy uy h.i.ế.p.

 

Hai bên đã gặp mặt thành công.

 

Cũng ngay ngày hôm sau khi gặp mặt căn cứ điểm của họ bị đám ma tu đó tập kích.

 

Tập kích đến bất ngờ, sự phòng thủ của họ dường như chẳng có chút tác dụng nào, dễ dàng bị đám ma tu đó đột phá.

 

Có nội gián.

 

Lúc đó họ ý thức rõ ràng về chuyện này.

 

Khi nói đến hai chữ nội gián cảm xúc của Phù Tú rõ ràng không đúng, Lục Vận không ngắt lời mà nghe đối phương nói tiếp.

 

Vì sự xuất hiện của nội gián đám ma tu đó coi như đã đ-ánh họ một đòn bất ngờ.

 

Mà mục tiêu của ma tu cũng rất rõ ràng chính là Ôn Như Ngọc.

 

Là hạt nhân cốt lõi nhất của trận pháp - Ôn Như Ngọc - họ chắc chắn phải dốc sức bảo vệ nhưng sau khi bị nội gián đ-âm sau lưng sự phản kháng của họ quá đỗi vội vàng và bất lực.

 

Trong lúc không kịp đề phòng rốt cuộc vẫn để đám ma tu đó đắc thủ.

 

“Trong đám ma tu có một nhân vật vô cùng lợi hại, người đó vừa xuất hiện Kỷ sư huynh đều không phải đối thủ của hắn."

 

Phù Tú hồi tưởng lại cảnh tượng ngày hôm đó, trong đồng t.ử có sự kinh hãi còn sót lại.

 

Người đó vừa ra tay đám người bên họ căn bản không thể phản kháng.

 

Cũng may người đó chỉ muốn bắt người rời đi, bắt được Ôn Như Ngọc xong liền rút lui, thương vong bên họ mới không lớn.

 

Còn Phù Tú cũng bị đối phương làm thương.

 

Trước khi hôn mê hắn nhìn thấy......

 

“Kỷ sư huynh dẫn người đi cứu Ôn sư huynh rồi."

 

Nói là cứu nhưng đến giờ người vẫn chưa về và cũng mất tích luôn thì biết hành động cứu viện không lý tưởng.

 

Nếu chỉ có thế thì thôi đi. (Hết chương)

 

Chương 360 Nội gián là Kỷ Hồng Khê

 

Cơn hôn mê của Phù Tú không phải kéo dài liên tục đến tận bây giờ, trong đó có tỉnh lại vài lần nhưng người không thể cử động.

 

Và trong quá trình đó hắn nghe thấy một số người đang bàn tán.

 

“Những người đó nói Kỷ sư huynh chính là kẻ nội gián đó."

 

Phù Tú gian nan thốt ra câu nói này.

 

“Không thể nào!"

 

Tiếng trả lời này đến từ sự c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt của Lục Vận, Mạnh Lâm cũng gật đầu tán đồng.

 

Kỷ Hồng Khê là người thế nào họ là người hiểu rõ nhất.

 

Kỷ Hồng Khê không thể nào phản bội họ.

 

“Ta cũng tin tưởng Kỷ sư huynh nhưng......"

 

Phù Tú thở dốc hồi tưởng lại lời nói của những người đó sắc mặt càng thêm nhợt nhạt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Việc Kỷ Hồng Khê mang ma cốt trong người chẳng phải bí mật gì.

 

Năm xưa Tàng Kiếm Tông đã dùng sức một mình bảo vệ đệ t.ử này.

 

Mà hiện giờ tuy nói Kỷ Hồng Khê tu luyện công pháp Tàng Kiếm Tông, đi theo con đường kiếm tu nhưng trong c-ơ th-ể hắn vẫn mang theo truyền thừa của ma tu.

 

Những ma khí đó bị phong ấn trong xương cốt hắn, những phong ấn đó không phải là không thể phá vỡ.

 

Chỉ cần Kỷ Hồng Khê cần có thể phá vỡ những phong ấn đó bất cứ lúc nào từ đó sử dụng những sức mạnh kia, trên thực tế Kỷ Hồng Khê cũng từng làm chuyện như vậy.

 

Trước đó chưa từng xảy ra chuyện gì, cộng thêm sự tồn tại của Tàng Kiếm Tông họ đủ để yên tâm.

 

Nhưng lần này lại trùng hợp đến vậy ngay khi Kỷ Hồng Khê xuất hiện liền bị ma tu tập kích.

 

Mà trong quá trình chiến đấu rõ ràng có thể phản kháng nhưng Kỷ Hồng Khê lại nhất quyết không giải khai phong ấn của mình, cứ như cố ý thả nước để những kẻ đó bắt Ôn Như Ngọc đi.

 

Cộng thêm trong bóng tối có một số người cố ý thêm dầu vào lửa khiêu khích.

 

Trong thời gian Phù Tú hôn mê những lời đồn đại đó vô cùng rầm rộ.

 

Thậm chí còn có người nói họ từng thấy Kỷ Hồng Khê cùng hành động với đám ma tu đó.

 

Vì quen biết với Ôn Như Ngọc nên Phù Tú trong đội ngũ này được coi là nhân vật số ba, sau khi Phù Tú và Kỷ Hồng Khê đều mất liên lạc hắn trở thành đội trưởng dự bị của đội ngũ này.

 

Trong thời gian hắn - vị đội trưởng này - hôn mê đám người đó như rắn mất đầu lại cảm thấy chuyện hệ trọng sợ liên lụy đến bản thân.

 

Vì vậy họ vậy mà không báo cáo ngay lập tức mà cứ kéo dài tin tức.

 

Nếu không phải Phù Tú sau khi tỉnh lại nhìn thấy tin nhắn của Lục Vận thì chẳng biết đám người ở đây hành sự ngu xuẩn đến mức nào.

 

“Khụ khụ......

 

A Vận, nếu các người đã đến đây nơi này vẫn cần các người chủ trì đại cục."

 

Phù Tú ngồi dậy nhưng thấy Lục Vận lắc đầu.

 

“Không phải ta không muốn nhưng ta chuẩn bị đi tìm sư huynh và Ôn Như Ngọc, cho nên nơi này vẫn cần ngươi đến chủ trì."

 

Họ đến vội vàng nhưng cũng không tránh người.

 

Suốt đường đi lại có không ít người nhìn thấy họ, tin tức họ đến ước chừng đã truyền khắp nơi rồi.

 

Khi Lục Vận đỡ Phù Tú đi ra ngoài bên ngoài có không ít người đang chờ đợi, những người đó tụ tập lại một chỗ thì thầm to nhỏ dường như đang bàn bạc chuyện trọng đại gì đó.

 

Khi họ xuất hiện ánh mắt nhìn qua của đám người đó rất ẩn ý.

 

Mang theo sự thăm dò, hỏi han, thậm chí là cảnh giác.

 

Ai mà chẳng biết Lục Vận là tiểu sư muội mà Kỷ Hồng Khê yêu quý nhất cơ chứ, mà thật trùng hợp lần này đến chính là sư đệ và sư muội của Kỷ Hồng Khê.

 

Họ đương nhiên lo lắng Lục Vận sẽ vì riêng mà bao che rồi.

 

Những tiếng xì xào bàn tán tai tu sĩ nghe rất rõ ràng, đám người này không dùng truyền âm riêng tư mà nói thẳng ra miệng chẳng phải cố ý để Lục Vận nghe thấy sao.

 

Không dám phản bác trực diện liền làm những trò tiểu nhân này.

 

Lục Vận nhíu mày nhìn đám người trước mặt.

 

“Những người cùng đi với sư huynh ta và Ôn Như Ngọc đâu?"

 

Ở đây có khá nhiều điểm mấu chốt cho nên người đến cũng nhiều.

 

Nhưng ở hiện trường này ngoại trừ Phù Tú nàng không nhìn thấy bất kỳ khuôn mặt quen thuộc nào.

 

Những người đứng ở đây đều là những người quanh năm đóng giữ ở Bắc Thiên, những người này tuy thuộc về Cửu Tông nhưng lại không nghe lời như đám đệ t.ử trong môn.

 

“Có một phần...... hy sinh rồi."

 

“Số còn lại hình như đều đi theo Kỷ sư huynh đi cứu người rồi."

 

Phù Tú giải thích.