“Mỗi lần liên lạc với đồ đệ thứ ba, câu trả lời nhận được cũng chỉ duy nhất một câu:
Chưa ch-ết, đợi đi.”
Chưa ch-ết chính là tin tốt nhất rồi, Vân Thiên chỉ có thể tự an ủi mình như vậy.
Còn những đồ đệ khác của ông thì vô cùng tự trách vì không bảo vệ tốt tiểu sư muội, từng đứa từng đứa đều lao vào tu luyện đến liều mạng.
Điều này khiến người làm sư phụ như ông nhìn thấy mà xót xa vô cùng, nhưng lại không thể ngăn cản.
“Gào...”
Một tiếng hổ gầm vang lên, là Hoan Hoan.
Hoan Hoan cũng được để lại đây, nửa năm qua thể hình lớn thêm không ít, mà trên lưng nó còn có thỏ Nguyệt Nguyệt ngồi đó.
Thỏ Nguyệt Nguyệt cũng lớn hơn nhiều, đôi mắt thỏ đỏ rực kia đã có thêm không ít linh khí.
Hoan Hoan ngồi xổm bên cạnh Vân Thiên, cùng ông nhìn về hướng sơn môn, chờ đợi chủ nhân của mình trở về.
“Ngoan lắm!”
Vân Thiên xoa xoa đầu Hoan Hoan.
Trên đỉnh Vấn Thiên Phong yên tĩnh trở lại, chỉ có tiếng gió rít gào lướt qua.
Mặt trời đang lặn về phía tây, ráng chiều rực rỡ lan tỏa khắp vạn dặm, đẹp không sao tả xiết.
Khi màn đêm buông xuống mặt đất, bên ngoài sơn môn Tàng Kiếm Tông, những kẻ kia dường như cũng đã kêu gào mệt mỏi, chuẩn bị rút lui.
Số lượng người giảm đi, đệ t.ử Tàng Kiếm Tông cũng thả lỏng không ít.
Có người ngáp dài, muốn đi nghỉ ngơi một chút.
Cho đến khi bóng tối bao trùm vạn vật, trước cửa Tàng Kiếm Tông chỉ còn lại vài bóng người lén lút.
“Chẳng phải nói đêm nay sẽ có đại sự xảy ra sao, đã giờ này rồi, người đâu?”
Có người lẩm bẩm, bọn họ cũng không tham lam, chỉ muốn đục nước b-éo cò một chút.
Tài nguyên của Cửu Tông phong phú biết bao, nếu Tàng Kiếm Tông thật sự xảy ra chuyện, bọn họ có thể vơ vét một mẻ, nửa đời sau không cần lo lắng nữa.
“Quỷ mới biết được.”
“Ta cứ thấy có gì đó không đúng, hay là chúng ta về đi, mai lại đến?”
Có người xoa xoa cánh tay đề nghị.
Cứ cảm thấy đêm nay có chút lạnh, nhìn lên đỉnh đầu, đang là giữa tháng, nhưng vầng trăng tròn kia cứ trốn sau những tầng mây đen, nhìn không rõ.
Trên bầu trời đêm đen kịt, chỉ có một hai ngôi sao phát ra ánh sáng yếu ớt.
Trong núi rừng xung quanh yên tĩnh đến lạ thường, khiến người ta cứ ngỡ bên trong có yêu ma quỷ quái gì đang ẩn nấp.
Càng nghĩ càng sợ, người nọ kéo lấy cánh tay đồng bạn, định rời đi.
Nhưng hắn còn chưa kịp mở miệng, miệng đã bị người ta bịt c.h.ặ.t, những đồng bạn khác thì trợn tròn mắt nhìn về phía không xa.
Vị trí bọn họ nấp ở đây khá tốt, có thể bao quát toàn bộ sơn môn Tàng Kiếm Tông.
Từ góc độ này, bọn họ thấy ở đằng xa xuất hiện một nhóm người, một nhóm người áo đen.
Đêm hôm khuya khoắt thế này, mặc dạ hành y, từng người từng người đều bịt mặt, nhìn qua là thấy lai giả bất thiện.
“Thật sự tới rồi?”
Bọn họ hạ thấp giọng, căng thẳng quan sát.
Chỉ thấy những người đó đứng bên ngoài đại trận, tay ném ra thứ gì đó, động tác vô cùng dứt khoát gọn gàng.
Ngay sau đó là tiếng nổ vang lên.
Đại trận tông môn của Tàng Kiếm Tông rung chuyển dữ dội, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, mà trước khi đệ t.ử Tàng Kiếm Tông xuất hiện, trên đại trận đã xuất hiện vết nứt.
“Mẹ kiếp, thật sự nổ tung rồi?”
“Cái quái gì thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bọn họ kinh hô, vì quá khích mà suýt chút nữa đã để lộ tung tích.
“Các người không thấy có gì đó không đúng sao?”
“Những người này hình như...”
Một người trong đó ngập ngừng nói.
Hình như là cái gì?
Thời gian qua, không ít người đến đòi một lời giải thích, nhưng trong số những kẻ đó dù có ai thật sự dám ra tay, thì cũng đều là người của những tiểu tông môn chính đạo, hoặc là một số tán tu thích xem náo nhiệt.
Những người đó rất dễ nhận ra.
Nhưng những kẻ trước mắt này lại rất không đúng, giống như là...
Ma tu.
Sau khi trận pháp bị phá vỡ, những người đó lọt thỏm vào trong Tàng Kiếm Tông, nhìn qua là thấy có chuẩn bị mà đến, lại còn huấn luyện bài bản.
Toàn bộ quá trình trôi chảy như nước chảy mây trôi, cứ như đang về nhà mình vậy.
“Đại trận tông môn này dễ phá thế sao?”
Nửa ngày sau, một người hoài nghi nói.
Thật sự dễ như vậy, những người kia cũng đâu đến mức bị chặn ở ngoài suốt nửa năm trời.
Chương 397 Lục Vận hèn nhát
Động tĩnh hộ sơn đại trận bị phá vỡ rất lớn, kinh động đến toàn bộ người của Tàng Kiếm Tông.
Những kẻ đó chọn ra tay ở một nơi khá hẻo lánh, đệ t.ử tuần tra vừa đi qua, đợi đến khi những người khác chạy tới nơi thì những kẻ đó đã lẻn được vào trong Tàng Kiếm Tông.
“Tra cho ta, bất kể trốn ở nơi nào cũng phải tìm cho ra!”
Nhị trưởng lão Hình Thiên phát ra mệnh lệnh, toàn bộ đệ t.ử Hình Phạt Đường dốc toàn lực xuất động, nhất thời cả Tàng Kiếm Tông đều bao trùm trong một bầu không khí tàn khốc.
Ngay cả mấy kẻ ngoài kia chưa kịp rời đi mà chứng kiến toàn bộ sự việc cũng nhanh ch.óng bị tìm thấy và mời vào trong “uống trà".
May mắn thay, mấy người bọn họ chỉ bị thẩm vấn nhẹ nhàng.
Trong phút chốc, cả Tàng Kiếm Tông sáng rực ánh đèn trong đêm đen này.
Những kẻ đó đến quá nhanh, hơn nữa hình như cực kỳ thông thuộc Tàng Kiếm Tông, trong chốc lát họ thật sự chưa thể tìm ra tung tích của những kẻ đó.
Trên đỉnh Vấn Thiên Phong, Kỷ Hồng Khê đang bế quan mở mắt ra.
Hắn nhìn ra cửa, ánh mắt kỳ quái, vẫn giữ nguyên tư thế ngồi thiền, không nhúc nhích.
Bên ngoài truyền đến tiếng động nhỏ xíu, có tiếng bước chân đang tới gần, tuy đã hạ thấp nhưng Kỷ Hồng Khê đủ thính tai.
Đó không phải tiếng bước chân của người hắn quen biết.
Cạch một tiếng.
Cửa bị đẩy ra, có người đi vào, chậm rãi tiến lại gần Kỷ Hồng Khê, thấy Kỷ Hồng Khê hoàn toàn không hay biết gì, trong đôi mắt duy nhất lộ ra ngoài kia lóe lên tia sáng đắc ý.
Giây tiếp theo, một thanh kiếm đã vắt ngang cổ hắn, tốc độ đó khiến hắn căn bản không có sức phản kháng.
“Là ai sai các người đến?”
Kỷ Hồng Khê hỏi người tới, sau khi đ-ánh giá một lượt, một tay hắn ấn lên vai đối phương để dò xét tình hình c-ơ th-ể.
“Các người là ma tu?”
Câu này gần như đã khẳng định chắc chắn.
Kẻ bị nhận ra vùng vẫy mấy cái không có tác dụng, liền trừng mắt nhìn Kỷ Hồng Khê.
“Ta tới là để tìm Lục Vận, các người mau giao Tiên khí ra.
Đã nói là cùng hợp tác, kết quả lũ đạo đức giả chính nghĩa các người lại đem Tiên khí giấu đi hòng chiếm làm của riêng.”
“Đã như vậy, tự nhiên không thể trách bọn ta dùng biện pháp mạnh.”