“Sợ không?”
Có chút nhỉ.
Nhưng trên đời này ấy à, còn có chuyện quan trọng hơn cả sợ hãi nữa.
Thanh kiếm trong tay như cảm ngộ được suy nghĩ của cô, đang kêu khẽ.
Thanh kiếm này hội tụ tất cả các mảnh vỡ hình thành một khối thống nhất, nhưng chỉ cần cô muốn là có thể khiến nó khôi phục lại hình thái của Hàn Giang Tuyết...
Cô cũng làm như vậy.
Một sợi tơ được cô b.úng ra quấn c.h.ặ.t lấy cánh cửa Đăng Tiên Môn kia.
Cô đạp lên sợi tơ mượn lực nhanh ch.óng tiếp cận Đăng Tiên Môn.
Phía trên cao hơn đạo kiếp lôi thứ tám đã ủ từ lâu, có lẽ nhận ra ý nghĩ nguy hiểm của Lục Vận liền gào thét hung hãn giáng xuống.
Ngay khoảnh khắc này giữa trời và đất chỉ còn lại ánh sáng trắng đủ để x.é to.ạc vạn vật, Lục Vận nhắm mắt mặc kệ bản thân dựa vào trực giác tiếp cận Đăng Tiên Môn.
Cô giơ tay chạm vào cánh cửa đó.
Thế là hành động mở cửa vốn đang đình trệ không tiến lên được giống như nhận được sự ủng hộ gì đó, tiếp tục diễn ra.
Cánh cửa cổ xưa chào đón sự tái sinh của mình, nỗ lực nhảy vọt về phía trước muốn tiến vào thế giới mới.
Mà trước đó cần phải thoát khỏi sự cản trở cuối cùng.
“Tôi không trụ được nữa rồi."
Trong đầu Lục Vận nghe thấy tiếng của Sinh.
Sức mạnh của Sinh không phải là vô tận, huống hồ lúc này nó còn phải đối đầu với thiên đạo của cả một thế giới.
Sức mạnh của nó đang bị vắt kiệt.
Cứ tiếp tục thế này nó cũng không có đủ năng lực để giúp Lục Vận có thể sống sót dưới thiên kiếp này.
“Đạo kiếp lôi cuối cùng tôi không đỡ được."
Sinh đang gầm thét, tốc độ nói rất nhanh.
“Nhưng nếu bây giờ con từ bỏ, tôi còn có thể đảm bảo con rời khỏi đây an toàn."
Ý của thiên đạo đó rất rõ ràng, chỉ cần Lục Vận từ bỏ nó sẵn lòng cho Lục Vận một con đường sống.
“Từ bỏ, rồi sao nữa?"
Lục Vận cảm thấy lúc này mình hẳn là đang cười, bởi vì tâm trạng cô rất nhẹ nhàng.
“Cho dù nhặt lại được một cái mạng nhỏ, tiếp tục những ngày tháng ở trong cái l.ồ.ng này thì còn có thể coi là tu hành sao."
Con đường tu hành gian nan hiểm trở cô đều không sợ.
Thứ cô sợ là bản thân dốc hết cả đời đều nằm trong lòng bàn tay của thiên đạo đó, không thể thoát ra khỏi l.ồ.ng được.
So với một cuộc đời đã được sắp đặt sẵn cô càng muốn sống là chính mình hơn.
Dù cho không có thiên mệnh được tiên kiếm chọn trúng, cô tin rằng nếu mình xuất hiện ở thế giới này mình cũng sẽ đưa ra lựa chọn tương tự.
Cô không phải chim trong l.ồ.ng.
Nơi cô muốn tới cũng không phải là cái l.ồ.ng bị vây nhốt.
Dù cái l.ồ.ng đó có lộng lẫy đến đâu cô cũng không thèm nhìn tới. (Hết chương)
Chương 408 Cô Ấy Ch-ết Thật Vĩ Đại
“Vậy con sẽ ch-ết đấy!"
Sinh im lặng một lát rồi nói ra câu này.
Không khó để nghe ra sự phức tạp trong lời nói của đối phương.
“Tôi ch-ết không phải tốt sao?"
Lục Vận rũ mắt xuống, phía dưới có vô số người đang vì cô mà chọn cách phản kháng.
Đối mặt với thiên ý những người này cũng muốn nghịch thiên mà hành.
Có bao nhiêu người sẵn lòng tụ họp lại với nhau, cô có thể cảm nhận được sức mạnh của thiên đạo đang suy giảm.
Thứ sắp vỡ vụn không chỉ có Đăng Tiên Môn mà còn có sự ràng buộc của thiên đạo đối với bọn họ.
Thiên đạo cũng không phải là vạn năng.
Chẳng phải có một câu nói rất cuồng vọng là “nhân định thắng thiên" sao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Và cô đối với điều này tin tưởng không nghi ngờ gì.
“Sau khi tôi ch-ết nói không chừng ông sẽ được tự do rồi."
Cô nhẹ nhàng nói.
Theo ý nghĩ của cô mấy thanh kiếm xuất hiện bên cạnh cô, lấy cô làm trung tâm dường như đang hoàn thành một cuộc hiến tế nào đó.
Phải, chỉ dựa vào Sinh thì không thể chống lại đạo kiếp lôi cuối cùng.
Nhưng Sinh chỉ là một trong các mảnh vỡ.
Nếu cô dùng tất cả các mảnh vỡ nói không chừng có một chút cơ hội có thể chống chọi lại đòn cuối cùng của thiên đạo.
“Nếu tôi thực sự ch-ết rồi..."
Cô thấp giọng lẩm bẩm.
Tiếng hò hét của sư phụ, sư huynh và bằng hữu truyền vào tai cô.
Bọn họ bảo cô hãy kiên trì kiên trì thêm chút nữa.
Cô rất vui.
Lục Vận nghĩ như vậy.
“Sư muội!"
Kỷ Hồng Hy khi nhìn thấy hành động của Lục Vận liền hai mắt đỏ ngầu, ma khí trong c-ơ th-ể không kiểm soát được thoát ra ngoài, hắn đ-âm mạnh một kiếm lên lớp bình chướng đó.
Và bên cạnh hắn những người khác cũng vậy.
“Sư muội, đừng làm chuyện ngốc nghếch."
Bạch Dược cũng đang gào thét.
Tất cả mọi người tăng nhanh động tác trong tay.
Lớp bình chướng trước mắt d.a.o động như nước, những gợn sóng đó càng lúc càng rõ rệt.
“Nhanh lên, nhanh hơn nữa đi."
Mạnh Lâm không phân biệt được ai đang nói.
Hắn lờ mờ nhận ra Lục Vận đang làm gì đó, Thiên Thanh đã phát ra tiếng bi鸣.
“Tiểu sư muội."
Vân Thủy Thanh đỏ hoe đôi mắt, một vòng tròn nện mạnh lên đó.
Phía sau bọn họ còn có nhiều người hơn chọn cách gia nhập.
Khi những nguyện lực này hội tụ lại với nhau dù là thiên đạo cũng không thể phớt lờ.
Nó muốn làm gì đó nhưng lại thấy lớp bình chướng nó dựng lên đã không kiểm soát được mà bắt đầu biến mất.
Như hoa quỳnh thoáng hiện thiên đạo kinh ngạc rồi.
Nó chưa từng nghĩ tới ngoài dị số Lục Vận ra còn có những người khác có thể phản kháng chính mình.
“Đồ đệ nhỏ!"
Vân Thiên tốc độ rất nhanh, hắn muốn đưa Lục Vận xuống dưới.
Không, không được!
Thiên đạo nghĩ như vậy.
Ánh mắt nó rơi lên nữ t.ử mặc áo xanh kia.
Đã là dị số, đã không thuộc về thế giới này vậy thì nên bị tiêu diệt.
Ác ý mãnh liệt bao trùm lấy Lục Vận.
Cô nhìn lên trời ánh mắt bình thản, không chút sợ hãi.
Thiên đạo thì đã sao.
Một thiên đạo đã mất đi sự công bằng trái lại còn nảy sinh tư tâm thì có gì phải sợ.
“Tới rồi tới rồi, đạo kiếp lôi cuối cùng tới rồi!"
Lúc này tất cả mọi người ngẩng đầu nhìn lên trời.
Trong đám mây đen kịt một đạo kiếp lôi cũng đen kịt không kém với uy lực không thể cản phá nhắm thẳng vào Đăng Tiên Môn và nơi Lục Vận đang đứng.
Ngay khoảnh khắc này Lục Vận nghe thấy tiếng hét của sư phụ mình ở khoảng cách gần, phía sau Vân Thiên còn có bóng dáng của mấy vị sư huynh và bằng hữu của mình.
Cô nhìn rất rõ.