“Lục Vận ư, muội chưa nghe thấy bao giờ.”
Tiểu Sinh lắc đầu.
Khẽ nhíu mày, Tiểu Sinh cảm thấy mình dường như không mấy thích cái tên này, rõ ràng là lần đầu tiên nghe thấy nhưng cứ có cảm giác chuyện gì đó sắp mất kiểm soát rồi.
“Thì ra là vậy, ta thấy mọi người khá bận rộn, ta cũng hiểu chút y lý, có cần ta giúp bốc thu-ốc không?”
“Nếu muội không tin ta thì có thể sau khi ta bốc xong muội kiểm tra lại một lần nữa.”
“Ta thấy trong y quán chỉ có muội và Lục gia gia, e là bận không xuể đâu.”
Bạch Dược hảo tâm đề nghị, liền thấy trong mắt thiếu nữ trước mặt nảy sinh sự cảnh giác.
Vô cớ, khuôn mặt này chồng khít lên khuôn mặt của Lục Vận.
Thực tế là Tiểu Sinh trước mắt nếu nhất định phải nói thì chỉ có một hai phần tương đồng với Lục Vận, trong đó một phần là bởi đối phương đang mặc váy áo màu xanh.
Nhưng trực giác của đối phương cũng nhạy bén y hệt Tiểu sư muội của hắn vậy.
“Không cần đâu, muội bận được mà, nhưng vẫn cảm ơn huynh.”
Tiểu Sinh mỉm cười khách sáo rồi quay người tiếp tục bốc thu-ốc, khi nàng quay đầu lại thì Bạch Dược đã rời đi, trên quầy thu-ốc cái túi thơm kia đối phương không hề mang đi.
Tiểu Sinh nhíu mày, đặt cái túi thơm đó sang một bên rồi càng thêm chuyên tâm hơn.
Tiệm trà đối diện, Bạch Dược bước tới đứng bên cửa sổ quan sát tình hình y quán.
Họ đã có thể chắc chắn chuyện của Tiểu sư muội có liên quan đến cô nương tên Lục Sinh này.
“Ta đã nghe ngóng rồi, nàng là năm năm trước được người ta nhặt về, lúc đó bị trọng thương, sau khi tỉnh lại thì không có chút ký ức nào cả.”
Ôn Như Ngọc nói tới đây liền thấy ánh mắt rực cháy hy vọng của những người còn lại nhìn sang, hắn gõ gõ xuống bàn, dập tắt hy vọng của mọi người.
“Bạch Dược sư huynh hẳn là đã đi xem qua rồi, nên biết rõ cốt linh của nàng và ngoại hình giống hệt nhau, đều là mười sáu mười bảy tuổi, mà năm năm trước khi đối phương xuất hiện ở đây vẫn còn là một đứa trẻ chừng mười tuổi đầu.”
Tu sĩ mà, là sự hiện diện thanh xuân vĩnh trú, rất nhiều người cho đến khi ch-ết vẫn giữ được dung mạo trẻ trung.
Đôi khi họ nhìn tuổi tác của một người là dựa vào cốt linh, nhưng Lục Sinh kia quả thực là một thiếu nữ mười mấy tuổi hàng thật giá thật.
Tuổi tác... không khớp.
“Dù không phải Tiểu sư muội thì chắc chắn cũng có liên quan gì đó đến Tiểu sư muội.”
Kỷ Hồng Khe không tin trên đời lại có chuyện trùng hợp đến thế.
“Ừm, huynh cũng cảm thấy vậy, nhưng cứ quan sát thêm một thời gian nữa đã, đúng rồi, mọi người đừng có tùy tiện đến làm phiền nàng.”
Lời này của Bạch Dược vừa thốt ra liền thu hút ánh mắt ghen tị của những người còn lại.
Hắn cười khổ nói:
“Không phải huynh không cho mọi người đi, mà là nàng vô cùng cảnh giác, chỉ một mình huynh thôi đã khiến nàng nảy sinh nghi ngờ rồi, nếu mọi người cứ lần lượt tới lộ diện thì nói không chừng sẽ dọa nàng chạy mất đấy.”
Chẳng còn cách nào khác, những người còn lại đành phải đồng ý.
……
Tiểu Sinh cứ cảm thấy kể từ ngày gặp người đó xong không khí xung quanh nàng bỗng trở nên quái lạ.
Dường như luôn có ai đó đang nhìn nàng, nhưng mỗi lần nàng định tìm kiếm thì lại chẳng thấy một bóng người nào cả.
Cái cảm giác bị theo dõi đó khiến nàng luôn sống trong lo sợ.
Nàng chẳng còn cách nào khác bèn đem chuyện kể cho Lục gia gia nghe.
“Nha đầu, muốn rời khỏi đây không?”
Lục gia gia im lặng hồi lâu rồi mỉm cười xoa đầu Tiểu Sinh.
Tiểu Sinh sững người, sau đó lắc đầu.
“Không ạ, ở đây tốt lắm.”
Nàng nhìn ánh mắt phức tạp của Lục gia gia, rủ mắt xuống che giấu cảm xúc hỗn loạn nơi đáy mắt.
“Lục gia gia, có phải muội nên rời đi rồi không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nàng không có ký ức trước đây, năm năm qua nàng vẫn luôn sống ở nơi này, nhưng nàng nghe những người khác nói khi nàng xuất hiện ở đây thì toàn thân đầy vết thương.
Nếu không nhờ mạng nàng lớn thì Lục gia gia cũng chẳng cứu nổi nàng.
Nàng đã nghĩ rất nhiều lần liệu có phải mình đã đắc tội với ai không, hay trên người có bí mật gì đó mà giờ kẻ thù tìm tới tận nơi rồi.
Người nàng nghi ngờ nhất chính là vị thanh niên ca ca đẹp trai nhưng nụ cười có vẻ thâm hiểm kia.
“Tiểu Sinh, con không thuộc về nơi này.”
Câu nói này Tiểu Sinh không phải lần đầu nghe thấy.
Từ mấy năm trước khi thiên phú của nàng được Lục gia gia kiểm tra ra, Lục gia gia đã khuyên nàng rời khỏi đây để đến những nơi rộng lớn hơn.
Trong mắt Lục gia gia, tuy nàng không học được y thuật nhưng trên con đường tu hành biết đâu lại là một thiên tài.
Thiên tài ư?
Vô cớ, nàng không thích từ này cho lắm.
Cuộc trò chuyện kết thúc không đi đến đâu.
Đêm hôm đó Tiểu Sinh đã mơ một giấc mơ, trong mơ nàng cũng lớn chừng này, xung quanh có rất nhiều người vây quanh, những người đó dường như rất quan tâm đến nàng.
Còn nàng thì sao, cầm một thanh kiếm, không, là rất nhiều thanh kiếm, trông vô cùng oai phong.
Nàng dường như đã làm rất nhiều chuyện, phía sau có rất nhiều người đi theo, đến khi nàng giật mình tỉnh giấc thì những ký ức đó đã tan biến như mây khói.
Nàng chỉ nhớ rõ nhất là những người đó đang gọi mình, xưng hô rất nhiều.
“Lục sư tỷ.”
“Tiểu sư muội!”
Và cả...
Lục Vận.
Tiểu Sinh ôm ng-ực thở dốc.
Nàng vô cùng hoang mang.
Lục Vận là ai chứ, tại sao khi nghe thấy cái tên này cứ cảm thấy như những người đó đang gọi chính mình vậy.
(Hết chương)
Chương 413 Là Lục Vận à
Tiểu Sinh dậy thật sớm, hôm nay nàng phải cùng Lục gia gia lên núi hái một ít d.ư.ợ.c liệu.
Vừa mới ra đến sân đã thấy Lục gia gia đang chờ sẵn mình.
“Gia gia, sao ông còn dậy sớm hơn cả cháu thế ạ?”
“Ha ha, không ngủ được nên đi sớm một chút.”
Lục gia gia nhìn Tiểu Sinh, vẫy vẫy tay rồi đi ra ngoài.
“Ơ kìa, chờ một chút ạ, gùi thồ vẫn chưa lấy đâu.”
Tiểu Sinh gọi với theo, chạy sang gian nhà khác lấy gùi thồ rồi đuổi theo.
“Chao ôi, Lục gia gia già rồi nên trí nhớ kém quá.”
Lục gia gia tự trào, Tiểu Sinh cười tươi rói, đôi mắt nhìn thẳng vào Lục gia gia, ánh mắt rất sáng.
“Không sao đâu ạ, cháu sẽ luôn ở bên cạnh gia gia mà.”
“Chà, vẫn là Tiểu Sinh nhà ta ngoan nhất.”
Lúc này trời vẫn còn mờ hơi sương, vào đông nên phủ một lớp sương mù, cả thị trấn bị bao trùm trong vẻ m-ông lung ảo diệu, đến khi tới ngọn núi hái thu-ốc tầm nhìn không cao.
“Gia gia, chúng ta đi chậm một chút ạ.”
Tiểu Sinh đi phía trước mở đường cho Lục gia gia, Lục gia gia già rồi nên chân tay không còn lanh lẹ nữa, nàng phải cẩn thận một chút.