Chuyện nên đến, rốt cuộc vẫn đến.
Trước Thần Võ môn, bá quan đã xếp hàng ngay ngắn.
Lý Hằng đứng ở phía trước nhất.
Lý Linh Vi vừa tung người xuống ngựa.
Giọng nói uy nghiêm của hắn đã truyền đến, từng chữ đều lạnh lẽo rõ ràng.
“Trường công chúa Lý Linh Vi cấu kết Đột Quyết, thông địch bán nước, chứng cứ xác thực. Tước bỏ tước vị, bắt lại!”
Cung nỏ thủ trên thành lâu đồng loạt kéo dây.
Lý Linh Vi nhìn Lý Hằng, rồi cười.
Nàng lấy từ trong tay áo ra một xấp thư, giơ tay rải lên không trung.
Giấy thư bị gió cuốn bay, rơi xuống dưới chân bá quan.
Lý Linh Vi lạnh lùng hừ một tiếng: “Hoàng đệ chi bằng xem trước xem Hoàng hậu nương nương và Vĩnh An vương đã thông thư với khả hãn Đột Quyết như thế nào.”
Cả triều xôn xao.
Sắc mặt Lý Hằng lập tức trắng bệch.
Mấy hơi thở sau, hắn nghiêm giọng quát: “Bắn tên!”
Không ai động.
Khóe môi Lý Linh Vi nhếch lên, nàng vỗ tay hai tiếng.
Cung nỏ thủ trên thành lâu đồng loạt đổi hướng, mũi tên nhắm thẳng vào Lý Hằng và văn võ bá quan.
Đồng t.ử Lý Hằng co lại, cả người cứng đờ tại chỗ.
Một lát sau, hắn tức đến thất thố, quay sang ra lệnh cho Thôi Văn Khánh phía sau châm hỏa d.ư.ợ.c.
Thôi Văn Khánh nhìn Lý Hằng một cái, bỗng tiến lên mấy bước, rồi quỳ xuống trước mặt Lý Linh Vi.
“Thần, Thôi Văn Khánh, tấu thỉnh Trường công chúa đăng cơ!”
Lý Hằng lảo đảo lùi về sau một bước.
Đúng lúc này, xa xa vang lên tiếng vó ngựa dồn dập.
Diệp Huy áp giải Vĩnh An vương xuyên qua phố dài, dừng lại trước Thần Võ môn.
Ánh mắt Lý Linh Vi vượt qua biển người đen nghịt, nhìn về phía ta.
Ta bước ra khỏi bóng tối.
Quý Phù theo sau ta, trong tay nâng một chiếc hộp gỗ.
Trong hộp gỗ là một phần di chiếu khác của Tiên hoàng.
Trên đó viết rằng, nếu đế vương bất nhân, giang sơn không yên, thì Trường công chúa đăng cơ.
Phần di chiếu này mới là nguyên nhân khiến Lý Hằng đêm đêm không ngủ yên.
Cũng vì nó, dù hắn có phải cấu kết Đột Quyết, nhượng đất nước nhà, hắn cũng nhất định phải đẩy Lý Linh Vi vào chỗ c.h.ế.t.
Ta dâng di chiếu lên cho Lương lão thái sư, bậc nguyên lão hai triều.
Sau khi xem xong, ông run rẩy quỳ xuống.
Bá quan thấy vậy, cũng lần lượt quỳ theo.
Lý Hằng phun ra một ngụm m.á.u, rồi ngất c.h.ế.t đi.
Ngày tân đế đăng cơ, cả thành treo đèn kết hoa.
Lý Linh Vi mặc long bào, từng bước từng bước đi lên chín bậc thềm ngọc của Thái Cực điện.
Văn võ bá quan phủ phục dập đầu, tung hô vạn tuế.
Ta đứng trong hàng mệnh phụ, từ xa nhìn bờ vai gầy gò của nàng, cuối cùng cũng có thể chống đỡ cả non sông vạn dặm này.
Lễ thành.
Ta quay người rời đi, không đến lĩnh ân điển mệnh phụ của tân đế.
Trở về Hầu phủ, Lệ ma ma nghênh đón rồi bẩm báo.
Bạch Niệm Hàn đang thu dọn tiền bạc châu báu.
Bước chân ta khựng lại, rồi bật cười.
Cửa Thính Đào uyển bị đẩy ra, cả người Bạch Niệm Hàn cứng đờ, sau đó đầu gối mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất.
Ta ngồi xổm xuống, nắm cằm nàng ta nhìn một lượt.
Một lát sau, ta buông tay.
Ta sai người đi mời Đường Cảnh Nghiêu đến.
Đường Cảnh Nghiêu được tiểu tư dìu vào.
Nhìn thấy Bạch Niệm Hàn quỳ dưới đất và những tay nải châu báu vương vãi khắp nơi, sắc mặt hắn lập tức trầm xuống.
Ta nhướng mày: “Bạch di nương muốn đi, ta không làm chủ được. Còn chuyện bố phòng đồ kia, chắc hẳn Hầu gia cũng đã biết… Hầu gia tự mình xem mà xử trí đi.”
Sắc mặt Đường Cảnh Nghiêu xanh mét, hắn không nói một lời.
Bạch Niệm Hàn quỳ lết đến, túm lấy vạt áo hắn, nước mắt từng giọt lớn rơi xuống, không ngừng cầu xin tha thứ.
Đường Cảnh Nghiêu không hề lay động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nàng ta đột ngột quay đầu, hung tợn nhìn chằm chằm vào ta.
“Ngươi hận ta! Ngươi hận ta đã cướp mất trái tim Hầu gia! Ngươi hận ta đã sinh con cho Hầu gia!”
Ta khẽ bật cười: “Ngươi không đáng để ta hận.”
Bạch Niệm Hàn ngẩn ra.
Ta ngồi xổm trước mặt nàng ta, thay nàng ta chỉnh lại b.úi tóc rối: “Bạch Niệm Hàn, ngươi vẫn chưa từng sống cho thông suốt.”
Cằm Đường Cảnh Nghiêu căng c.h.ặ.t.
Qua một lúc lâu, hắn mới mở miệng: “Kéo xuống, đ.á.n.h c.h.ế.t!”
Bạch Niệm Hàn hoàn toàn xụi lơ trên đất, mặc cho tiểu tư kéo đi.
Đúng lúc ấy, lão phu nhân chống gậy, loạng choạng chạy tới.
“A Nghiêu! Con muốn g.i.ế.c Niệm Hàn sao?! Nàng đã sinh cho con một trai một gái, con sao có thể…”
Đường Cảnh Nghiêu quay người nhìn bà.
Bước chân lão phu nhân lập tức dừng lại.
Đường Cảnh Nghiêu hít vào một hơi: “Năm năm trước, con đã muốn nạp nàng làm thiếp, là mẫu thân ngăn cản. Người nói đợi con lập được quân công, mới có thể cho nàng thể diện. Nhưng mẫu thân, Ngâm Chi gả vào Hầu phủ những năm qua… là chúng ta bạc đãi nàng.”
Sắc mặt lão phu nhân trắng bệch.
“Niệm Hàn hạ độc Ngâm Chi, còn những chuyện nàng ta đã làm… mẫu thân có biết không?” Giọng Đường Cảnh Nghiêu khàn đi.
Lão phu nhân lảo đảo lùi lại, rồi ngã ngồi xuống đất.
Ngày hôm sau, lão phu nhân bị đưa về quê cũ Dực Châu.
Sau khi vào đêm, Đường Cảnh Nghiêu đến chính viện.
Ta đang ngồi dưới đèn xem vở tập viết đỏ của Yên tỷ nhi.
Hắn ngồi đối diện ta, trầm mặc rất lâu rồi mới mở miệng: “Ngâm Chi, những năm qua… xin lỗi nàng.”
Ta cười cười, không nói gì.
“Ta biết, giờ nói những lời này đã muộn. Nhưng Ngâm Chi, từ hôm nay trở đi, ta muốn đối xử tốt với nàng. Cho ta một cơ hội, được không?”
Hắn đi đến trước mặt ta, ngồi xổm xuống, ngẩng đầu nhìn ta.
“Hầu gia.” Ta vỗ nhẹ lên mu bàn tay hắn. “Trời đã không còn sớm, ngài về nghỉ ngơi sớm đi.”
Nói xong, ta xoay người bước vào nội thất.
Đường Cảnh Nghiêu vẫn ngồi xổm tại chỗ.
Khi rèm cửa buông xuống, ta nghe thấy giọng hắn truyền đến từ phía sau.
“Ngâm Chi, ta đợi nàng.”
Lý Hằng vẫn bị giam trong Tĩnh Tâm uyển.
Một tháng sau, Lý Linh Vi đến gặp hắn.
Không ai biết hai huynh muội họ đã nói những gì.
Chỉ biết sau đó, Lý Hằng xin một chén rượu độc, đêm ấy liền băng hà.
Hoàng hậu họ Thôi cũng bị ban c.h.ế.t trong lãnh cung.
Mấy ngày sau, thánh chỉ ban xuống.
Thôi Văn Khánh cả nhà bị phát phối đến Lĩnh Nam.
Vĩnh An vương thông địch phản quốc, cả nhà bị c.h.é.m.
Đường Cảnh Nghiêu chủ động giao binh quyền, nhận một chức quan hư danh.
Tháng ba năm sau, hoa đào nở khắp kinh thành.
Ngoài thành, cảnh xuân tươi sáng dịu dàng.
Con diều của Yên tỷ nhi bay rất cao, Nhạc ca nhi bước đôi chân ngắn ngủn chạy theo sau tỷ tỷ, giọng sữa non nớt gọi: “Tỷ tỷ chờ đệ với.”
Quý Phù ngồi bên cạnh ta.
Nay nàng ấy đã là nữ quan chính ngũ phẩm trong cung, giữa mày mắt không còn vẻ hoảng hốt bất an của ngày trước.
Khoảnh khắc dây diều đứt, Yên tỷ nhi ngẩng đầu khóc òa lên.
Đường Cảnh Nghiêu đi tới, bế tiểu nha đầu lên, chỉ vào con diều đang bay càng lúc càng xa trên bầu trời.
“Đứt dây rồi, nó mới có thể bay cao hơn.”
Tiểu nha đầu như hiểu như không chớp chớp mắt, rồi lại nín khóc mỉm cười.
Lý Linh Vi từ sau lưng ta bước ra, nhìn bóng dáng một lớn hai nhỏ kia.
“Ngươi vẫn chưa đồng ý với hắn?”
Ta cong khóe môi: “Không còn quan trọng nữa.”
Lý Linh Vi không hỏi thêm, chỉ một tay kéo ta, một tay kéo Quý Phù.
Ba người chúng ta nhìn nhau mỉm cười, chẳng ai nói thêm lời nào.
Gió tháng ba mềm như tơ lụa.
Trên bầu trời xanh rộng, con diều én mới vừa bay lên kia càng bay càng cao.
HẾT.