Vạn Dặm Hồi Xuân

Chương 2



Ta khẽ cười: “Chuyện của bọn trẻ, muội muội cứ tự mình nghĩ cho rõ ràng là được.”

 

Nói xong, ta đứng dậy hành lễ cáo lui.

 

Sau lưng vẫn còn vang lên tiếng khóc thút thít của Bạch Niệm Hàn, xen lẫn lời lão phu nhân dịu giọng an ủi.

 

Ngày hôm sau, trời mới vừa hửng sáng.

 

Bạch Niệm Hàn đã dẫn theo hai đứa trẻ đứng trong viện.

 

Đường Yên ba tuổi rụt rè nép sau lưng nàng ta, còn Đường Nhạc mới một tuổi được nhũ mẫu bế trong tay, vẫn đang ngủ rất say.

 

Trên mặt Bạch Niệm Hàn có điểm phấn son nhàn nhạt, nhưng vẫn không che nổi quầng thâm dưới mắt.

 

Nàng ta cúi người thật sâu trước mặt ta.

 

“Phu nhân, từ hôm nay trở đi, hai đứa trẻ này xin giao phó cho người.”

 

Ta bước lên đỡ nàng ta dậy: “Muội muội cứ yên tâm, chỉ cần ta còn ở đây một ngày, nhất định sẽ không để chúng chịu nửa phần ấm ức.”

 

Bạch Niệm Hàn ngẩng đầu lên, nỗi bất cam trong mắt gần như muốn trào ra ngoài.

 

Nàng ta chậm rãi đặt bàn tay nhỏ bé của Đường Yên vào lòng bàn tay ta.

 

Đường Yên ngây ngô nhìn nàng ta, chiếc miệng nhỏ xụ xuống, như muốn khóc mà lại chưa dám khóc.

 

Bạch Niệm Hàn xoay người rời đi, sống lưng căng cứng đến thẳng tắp.

 

Lệ ma ma dẫn hai đứa trẻ lui xuống.

 

Ta đứng dưới mái hiên, lặng lẽ nhìn bóng lưng Bạch Niệm Hàn khuất dần sau cổng trăng, ý cười trên môi cũng từng chút từng chút phai đi.

 

Ba ngày sau, ma ma quản sự của Khôn Ninh cung đích thân đưa Quý Phù vào Hầu phủ.

 

Đi cùng còn có tám kiệu ban thưởng, vàng bạc lụa là, châu ngọc trang sức, món nào cũng tinh xảo đến ch.ói mắt.

 

Quý Phù đứng bên cạnh, từ đầu đến cuối đều cúi thấp đầu.

 

Thỉnh thoảng nàng ấy mới ngẩng mắt nhìn ta, trong ánh mắt có điều gì đó kỳ lạ khó nói thành lời.

 

Ta sắp xếp cho nàng ấy ở Phương Hoa trai.

 

Viện ấy thanh u, tao nhã, rất hợp để tĩnh dưỡng.

 

Quý Phù đứng giữa sân, nhìn quanh bốn phía, thần sắc có chút phức tạp.

 

Qua hồi lâu, nàng ấy mới cúi người hành lễ với ta để tạ ơn.

 

Ta mỉm cười: “Từ nay về sau đều là người một nhà, muội muội không cần đa lễ. Nếu thiếu thứ gì, cứ sai người đến nói với ta.”

 

Môi nàng ấy khẽ mấp máy, nhưng cuối cùng vẫn không nói thêm lời nào.

 

Chiều tối, ta mở gia yến ở hoa sảnh, xem như tẩy trần cho Quý Phù.

 

Đường Cảnh Nghiêu ngồi ở vị trí trên, gương mặt lạnh nhạt không chút cảm xúc.

 

Lão phu nhân cáo bệnh không đến, ngược lại Bạch Niệm Hàn lại có mặt, lặng lẽ ngồi ở cuối tiệc.

 

Quý Phù là quý thiếp mới vào phủ, lại có quan hệ với Hoàng hậu, thân quyến trong nhà tất nhiên không ai dám chậm trễ, từng người lần lượt tiến lên kính rượu, nói lời may mắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Đúng lúc ấy, Tôn ma ma bên cạnh lão phu nhân bưng một chén canh bước vào, hành lễ rồi bẩm rõ ý đến.

 

Lão phu nhân nói, Quý di nương từ trong cung ra, e rằng không quen dùng cơm canh thanh đạm trong phủ, nên đặc biệt sai bà ta đưa đến một chén canh sâm.

 

Hoa sảnh trong nháy mắt lặng ngắt như tờ.

 

Ta đặt đũa xuống, mỉm cười nhìn bà ta: “Tôn ma ma, lão phu nhân thương tiếc hậu bối, đó là phúc khí của Quý di nương. Chỉ là nàng ấy đã là người của Hầu phủ, tất nhiên cũng sẽ ăn quen cơm canh trong phủ. Lời này của ma ma nếu để người ngoài nghe thấy, không chừng còn tưởng bà đang chê bai dụng độ của Hầu phủ chúng ta.”

 

Sắc mặt Tôn ma ma lập tức biến đổi, vội vàng khom người: “Phu nhân nói đùa rồi, lão nô nào dám có ý ấy.”

 

Ta nâng chén trà lên nhấp một ngụm: “Ma ma thay ta bẩm lại với lão phu nhân, từ nay về sau phần lệ trong viện của Quý di nương cứ chiếu theo bình thê mà cấp. Nếu Hầu phủ này ngay cả một di nương cũng nuôi không t.ử tế, truyền ra ngoài, mất mặt chính là thể diện của triều đình.”

 

Tôn ma ma ngượng ngùng lui xuống.

 

Quý Phù ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt tràn đầy kinh ngạc và cảm kích.

 

Ta khẽ gật đầu với nàng ấy.

 

Yến tiệc vừa đến giữa chừng, Bạch Niệm Hàn bỗng khẽ kêu một tiếng, thân thể lảo đảo rồi ngã nghiêng sang bên cạnh.

 

Ta còn chưa kịp đứng dậy, Đường Cảnh Nghiêu đã sải bước tiến lên, bế ngang nàng ta lên, sau đó xoay người rời khỏi hoa sảnh.

 

Đêm ấy, Đường Cảnh Nghiêu không đến Phương Hoa trai.

 

Nghe nói Bạch Niệm Hàn “phát bệnh tim hồi hộp”, Hầu gia đã canh ở Trường Thọ đường suốt một đêm.

 

Sáng sớm hôm sau, Quý Phù đến chính viện kính trà.

 

Khi chén trà được dâng đến tay ta, nàng ấy bỗng xin ta cho lui hết tả hữu.

 

Ta mỉm cười, làm theo lời nàng ấy.

 

Khoảnh khắc cửa phòng vừa khép lại, hốc mắt Quý Phù liền đỏ lên.

 

Nàng ấy quỳ thẳng xuống đất, phát ra một tiếng nặng nề.

 

Ta cau mày, đưa tay muốn đỡ nàng ấy dậy.

 

Nhưng nàng ấy không đứng lên, trên mặt hiện rõ vẻ quyết tuyệt gần như cấp thiết.

 

“Những lời thiếp thân sắp nói sau đây, câu nào cũng là thật. Nếu có nửa lời giả dối, xin trời giáng sấm sét trừng phạt.”

 

Ta khựng lại.

 

Nàng ấy hít sâu một hơi, hạ thấp giọng nói với ta.

 

Lưu bà t.ử quét dọn trong phủ, Thái tẩu t.ử ở phòng bếp, Khánh Thư hầu b.út mực trong thư phòng, tất cả đều là tai mắt Hoàng đế Lý Hằng cài vào Hầu phủ.

 

Ta nhìn thẳng vào mắt nàng ấy.

 

Nàng ấy không né tránh, chỉ tự giễu cười một tiếng: “Thiếp thân vào phủ vốn không phải do mình tự nguyện. Thiếp thân cũng không muốn làm quân cờ của hoàng gia, chỉ cầu phu nhân che chở!”

 

Nói xong, nàng ấy lại phủ phục dập đầu.

 

Ta nâng chén trà lên, khẽ nhấp một ngụm.