Lão phu nhân thì sai Tôn ma ma đến Thính Đào uyển, vừa đ.á.n.h vừa mắng, cảnh cáo Bạch Niệm Hàn một phen.
Chiều hôm ấy, ta dẫn Yên tỷ nhi đến hoa viên hái hoa quế, định làm bánh quế hoa cho con bé.
Yên tỷ nhi nhón chân với cành hoa.
Không với tới, nó sốt ruột nhảy lên nhảy xuống.
Ta bật cười, rồi bế nó lên.
Tiểu nha đầu vui vẻ hái được một bó lớn, lập tức nhét vào tay ta.
“Mẫu thân, cho người… con muốn hôn hôn.”
Ta ôm nó, hôn đi hôn lại mấy lần.
Tiểu nha đầu thỏa mãn cười khanh khách trong lòng ta.
Bạch Niệm Hàn đứng dưới hành lang cách đó không xa, nhìn chằm chằm vào ta và Yên tỷ nhi.
Trong ánh tà dương đỏ nhạt, ta thấy rất rõ hận ý nơi đáy mắt nàng ta.
Ngày nhận được tin Thẩm Hạc c.h.ế.t, kinh thành vừa đổ xuống trận tuyết đầu tiên của mùa đông năm ấy.
Đường Cảnh Nghiêu ngồi trong thư phòng suốt cả buổi chiều.
Ta bưng trà sâm bước vào, thấy hắn đang thất thần nhìn tờ quân báo.
“Thẩm tiên sinh gặp nạn rồi.” Giọng hắn khàn xuống. “Lưu khấu nơi biên quan hoành hành đến mức này, là ta sơ suất.”
Ta đặt chén trà xuống, khẽ thở dài: “Hầu gia nén bi thương. Chắc hẳn Thẩm tiên sinh ở dưới suối vàng cũng không muốn thấy Hầu gia tự trách mình như vậy.”
Lời này được ta nói ra vô cùng chân thành tha thiết.
Đường Cảnh Nghiêu bỗng đưa tay nắm lấy tay ta.
Một lúc lâu sau, ta mới nhẹ nhàng rút tay ra, rót trà cho hắn.
Ra khỏi thư phòng, ta đi thẳng đến Phương Hoa trai.
Quý Phù đang ngồi bên cửa sổ thêu hoa, thấy ta đội tuyết mà đến, liền vội vàng đứng dậy nghênh đón.
Ta cho lui hết tả hữu, rồi khép cửa phòng lại.
Ta nói với nàng ấy rằng Thẩm Hạc đã c.h.ế.t.
Tấm khăn trong tay Quý Phù rơi xuống đất.
Rất lâu sau.
Nàng ấy run môi hỏi: “Là người sao?!”
Ta ngồi xuống đối diện nàng ấy.
Tự rót cho mình một chén trà, nhấp một ngụm.
Sau đó mới chậm rãi nói cho nàng ấy biết.
Một tháng trước, ta đã gửi cho huynh trưởng một phong thư.
Phong thư ấy đi theo trạm dịch quan của Binh bộ, được kẹp trong một bức gia thư bình thường.
Trên thư viết rất rõ ràng rằng Thẩm Hạc là ám tuyến do dư nghiệt phản quân Nam Cương cài vào Hầu phủ, dặn huynh ấy nhất định phải ra tay trước khi Thẩm Hạc đặt chân đến biên quan.
Vừa hay nơi biên cảnh có một toán lưu phỉ chuyên cướp quan đạo, căm hận triều đình đến tận xương tủy.
Huynh trưởng chỉ cần “bán” tin tức của Thẩm Hạc cho tuyến nhân của đám lưu phỉ ấy.
Những chuyện còn lại, không cần tự làm bẩn tay mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Vậy sao phu nhân biết đám lưu khấu kia nhất định sẽ g.i.ế.c Thẩm Hạc?” Quý Phù hạ giọng hỏi.
Ta đặt chén trà xuống, khẽ cười.
Trong áo lót sát người của Thẩm Hạc, từ sớm đã được người của Lệ ma ma lặng lẽ may vào một chiếc ấn tín quan phòng.
Thẩm Hạc nhất định phải c.h.ế.t.
Nghe đến đây, Quý Phù bật đứng dậy, đi qua đi lại trong phòng mấy bước, vẻ kinh hãi trên mặt dần dần hóa thành kích động.
“Phu nhân, trước đây thiếp thân chỉ biết người thông minh, đến nay mới thật sự hiểu…”
Ta cong mày cười: “Chuyện sau này, cứ thong thả mà tính toán.”
Quý Phù khẽ “ừm” một tiếng, đáy mắt có nước mắt, cũng có cả niềm may mắn sau khi thoát khỏi kiếp nạn.
Trở về chính viện, ta ngồi bên cửa sổ rất lâu.
Thẩm Hạc rốt cuộc cũng đã c.h.ế.t.
Kiếp trước, hắn nhân lúc cuối năm, khi các chưởng quầy điền trang vào phủ giao sổ sách, đã tháo rời trọng nỏ và binh khí, giấu trong bao lương thực vận chuyển vào Hầu phủ.
Người của Vĩnh An vương lập tức dẫn binh vây phủ, rồi lục soát được lô binh khí ấy ở hậu viện.
Uy Viễn Hầu phủ bị định tội “tư tàng quân giới, mưu đồ bất chính”.
Trọng tội mưu nghịch, cả nhà bị c.h.é.m.
Khi ấy, ta đã nằm liệt trên giường bệnh hơn nửa năm.
Mãi đến khi lão phu nhân trong ngục khóc lóc lỡ miệng nói ra.
Ta mới biết thì ra Bạch Niệm Hàn đã sớm từng chút từng chút bỏ độc mạn tính vào đồ ăn của ta.
Sau đó lại có tin truyền đến, phụ thân và ca ca vì bị liên lụy mà bị cách chức, cả nhà lưu đày đến Lĩnh Nam.
Đêm trước khi ta bước lên pháp trường, phụ thân đã c.h.ế.t giữa chướng khí nơi Lĩnh Nam.
Qua hồi lâu.
Ta đi đến trước án, bắt đầu viết thư.
Nàng cũng nên trở về rồi.
Ngày xuân săn, trời trong gió nhẹ.
Bãi săn hoàng gia cờ xí tung bay rực rỡ.
Vãn yến được bày trong hành cung.
Hoàng đế và Hoàng hậu ngồi ngay ngắn ở vị trí trên.
Yến tiệc vừa qua hơn nửa, Vĩnh An vương phi bỗng nâng chén rượu.
“Nghe nói Uy Viễn Hầu phu nhân cưỡi ngựa b.ắ.n cung đều rất giỏi, Diệp tướng từ nhỏ đã nuôi dạy phu nhân chẳng khác nào nam nhi. Cuộc săn của nữ quyến ngày mai, phu nhân có xuống trường không?”
Ta đặt đũa xuống, đang định mở miệng.
Đường Cảnh Nghiêu đã lên tiếng trước: “Nội t.ử gần đây thân thể không khỏe, e rằng…”
“Hầu gia đây là đang đau lòng phu nhân.” Vĩnh An vương phi cắt ngang lời hắn, nụ cười mang theo thâm ý. “Nhưng lúc còn ở khuê phòng, tài cưỡi b.ắ.n của phu nhân chính là tuyệt kỹ. Nay gả làm vợ người, chẳng lẽ lại muốn giấu hết bản lĩnh ấy đi sao?”
Hoàng hậu khẽ cười, tiếp lời: “Nếu đã như vậy, trường hợp này sao có thể từ chối. Bổn cung cũng rất tò mò, thuật b.ắ.n cung của Uy Viễn Hầu phu nhân rốt cuộc lợi hại đến đâu.”
Lời đã nói đến mức ấy, ta chỉ đành khom người nhận lời.
Đáy mắt Vĩnh An vương phi lóe lên vẻ đắc ý.
Sáng sớm hôm sau.