“Ngẩn người ra làm gì? Tiếp tục luyện quyền đi chứ!” Lâm Lão giây trước còn cười vui vẻ, giây sau đã bực bội quát lớn.
Trung Dương thấy lão già này tính khí thất thường như vậy cũng hơi giật mình trong lòng. Hắn tuy không hiểu ý đồ của lão sư là gì, nhưng vẫn chọn nghe theo.
Ngay lúc hắn chuẩn bị hạ tấn, ngưng khí chuẩn bị tung quyền, thì lão già liền nhanh như chớp phi đến trước mặt hắn, lấy một mảnh vải đen lớn bịt kín đôi mắt hắn lại.
Tiếp đến, Lâm Lão liền điểm thêm năm, sáu chỉ huyệt vào cơ thể Trung Dương, sau đó lấy tay vỗ thật mạnh vào sau lưng hắn ba cái.
“Hừ hừ, xong rồi đấy. Con hãy bắt đầu đi Trung Dương. Ta dặn này, dù có thế nào đi nữa, con tuyệt đối cũng không được dừng lại, cho đến khi nào ta cho phép thì mới được ngưng luyện quyền. Rõ chưa?”
Trung Dương nghe thấy sự dịu dàng cùng lo lắng đột ngột của lão già, trong lòng cũng vô cùng bất ngờ.
Nhưng hắn cũng không quan tâm lắm, vì dù có bịt mắt thì thần thức của hắn, và cả Mộc Linh Quyết của hắn vẫn có thể cảm nhận rõ ràng được môi trường xung quanh mà thôi.
“Vút, vút, vút!” Âm thanh xé gió từ những lần vung quyền vang lên bên tai. Nhờ sự gia trì của từng giọt tinh huyết Chân Long, Trung Dương đánh quyền càng thêm mạnh mẽ, càng thêm mượt mà, độ lĩnh ngộ quyền pháp Thanh Long so với lúc ban đầu cũng cao hơn rất nhiều. Bằng chứng chính là những lớp Long Lân ngưng thực từ quyền pháp của hắn đã ngưng thực hơn, cứng cáp hơn, dẻo dai hơn, rực rỡ hơn.
“Phù, Phù, Phù. Không đúng, có gì đó rất không đúng. Tại sao ta lại xuống sức nhanh đến thế này? Tại sao tay chân ta, cơ thể ta lại nặng nề đến vậy? Quái lạ! Tại sao, ta không thể cảm nhận được bất kỳ điều gì ở xung quan...”
Trung Dương còn chưa kịp suy nghĩ xong, một tiếng “Cốp” giòn giã vang lên. Hắn cảm giác có một thứ gì đó như thanh sắt, đập thẳng vào khuỷu tay hắn, khiến hắn đau điếng.
“Ui da, đau! Ủa? Sao mà Mộc Linh Quyết lại không vận dụng được vậy? Sao mà ta không thể cảm thấy bất kỳ điều gì xung quanh vậy? Cứ như thể lúc ta còn là phàm nhân mò mẫm trong đêm tối vậy!!!”
“Cốp!” Lần này, đến lượt cổ tay của hắn bị một cây sắt đập trúng, cảm giác như xương cổ tay như nát vụn.
Tâm trí Trung Dương lúc này vô cùng hoang mang, bối rối, choáng ngợp. Vết thương trước đó hắn còn chưa hiểu vì sao bản thân không thể hồi phục, bây giờ lại thêm cơn đau của vết thương này hành hạ nữa, từng cơn đau nhói truyền thẳng đến não bộ Trung Dương.
“Tiếp tục, đừng ngừng lại!” Lâm Lão hờ hững nói, tiếp sau đó lại là một tiếng “Cốp” giòn giã vang lên. Lần này, lão ra sức còn mạnh hơn ban nãy, cây gậy sắt đập thật mạnh vào đùi bên trái của Trung Dương, thậm chí có thể nghe rõ mồn một tiếng xương nứt vang lên rợn người.
“Aaaaaaaaaaa!!!” Cơn đau đớn như thủy triều ập đến, khiến hắn không nhịn được mà hét lên từng tiếng thảm thiết.
“Tiếp tục! Cốp!” Lâm Lão vừa nói, vừa phang thẳng một gậy vào phía sau lưng Trung Dương, khiến hắn bị đánh văng ra xa, cơ thể bị đánh bay đập thẳng vào vách đá phía sau.
“Không được dừng lại. Tiếp tục. Ta đã phong ấn toàn bộ linh lực và thần thức của ngươi rồi, đừng hòng dùng Mộc Linh Quyết hay Thai Tức Thần Thuật để chữa trị vết thương.
Đứng lên! Ta đếm đến mười, nếu còn chưa đứng lên, thì ngươi cứ mãi mãi nằm lại tại đây luôn đi!” Từng câu từng chữ phát ra từ miệng của Lâm
Lão lúc này lạnh như hàn băng, khiến Trung Dương sợ đến run cầm cập, hai hàm răng va vào nhau.
Hắn cố gắng nén cơn đau, từ từ tựa vào vách đá mà đứng dậy, tiếp tục chậm rãi vung đấm ra quyền. Dù không nhìn thấy, nhưng Trung Dương có thể nghe được rõ ràng sát ý trong lời nói của Lâm Thanh. Hắn chắc chắn, nếu mình không tiếp tục, Lâm Lão sẽ thật sự vặn đầu hắn xuống.
“Ưa, A, Ha, Ha, A...” Trung Dương cố gắng lê lết cơ thể chồng chất vết thương vung quyền. Cổ tay trái của hắn đã bị đánh nát, bàn tay không còn liên kết với cánh tay, khi vung đấm, bàn tay trái theo đà chuyển động, đung đưa lủng lẳng trông vô cùng ghê sợ.
Lâm Thanh nhíu mày, lại tiến đến đập một gậy thẳng vào vai phải của Trung Dương. Lần này quá đột ngột và đau đớn, khiến hắn không nhịn được mà gào khóc trong sự đau đớn và sợ hãi.
“Tiếp tục!!!!”
“Vù, Vù, Vù, Xoạt, Xoạt, Cốp, Cốp, Vù, Vù...”
Một canh giờ đã trôi qua, trong thời gian này, những tiếng vung quyền xé gió, tiếng quần áo ma sát của Trung Dương, và cả tiếng đánh đập của Lâm Thanh liên tục vang lên trong hang động.
Thân thể hắn lúc này đã bị đánh đến bầm dập tan nát. Nhiều chỗ bị đánh đến mức bầm đen bầm đỏ, một số vết thương bị đánh nhiều lần thậm chí chảy ra rất nhiều máu, lộ cả những mảnh xương trắng đã nứt vỡ bên trong.
“Chết tiệt! Cái quái gì đang xảy ra vậy? Đau quá. Lâm Lão đang làm cái gì vậy, tại sao vẫn chưa bảo ta ngừng lại? Cứ cái đà này, ta sẽ chết ở đây mất. Chết mất!!!”
“Cốp! Tiếp tục!!” Giọng nói Lâm Thanh lúc này lãnh khốc vô cùng, không khác gì tiếng thì thầm của tử vong.
Nơi vết thương bị đánh ban nãy đã đủ nát, bây giờ lại thêm một gậy giáng xuống chuẩn xác tại vết thương cũ, khiến xương bả vai bên phải Trung Dương cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, gãy nát. Cánh tay phải của hắn không còn có thể cử động được nữa, buông thõng xụi lơ, như cành cây đung đưa vô lực trong gió.
Tâm trí Trung Dương lúc này đã bị nhấn chìm trong sự sợ hãi và thống khổ tận cùng. Sự sợ hãi cái chết, sợ hãi tử vong thúc đẩy hắn, khiến hắn dù đã bị đánh nát hết toàn thân, nhưng vẫn không dám ngơi nghỉ dù chỉ phút giây, chỉ có thể vung cánh tay trái cùng cổ tay lủng lẳng mà ra quyền.
“Cốp, Rắc!” Âm thanh xương gãy rợn người lại lần nữa vang lên. Xương đùi bên trái của hắn đã bị đánh nát ra thành từng mảnh. Một mảnh xương nhỏ, theo từng lần cử động xóc nảy của Trung Dương, đã theo miệng hở vết thương mà rơi xuống đất.
Ngay lập tức, cơ thể hắn khuỵu xuống, mất trọng tâm mà ngã nhào xuống đất.
“Đứng lên. Một, hai, ba, bốn, năm, sáu...”
Từng tiếng đếm lạnh lùng của Lâm Lão lúc này như là tiếng đếm ngược của tử vong, từ từ bóp nghẹt lấy trái tim đang run sợ đến tuyệt vọng của Trung Dương.
“Mẹ nó, chân trái không thể cử động được nữa rồi. Chết tiệt, đứng lên! Mày phải đứng lên, Trung Dương! Hay là mày muốn chết ở đây sao? Mày cam tâm chết ở cái nơi khỉ ho cò gáy đéo ai thèm tới này sao? Đứng lên!!!”
Trung Dương đau đớn đến nghiến răng nghiến lợi, bàn tay trái lủng lẳng cố gắng chống xuống đất, rồi lại ngã xuống. Hắn chỉ có thể dùng vai trái của mình, cùng chân phải còn tri giác, lăn lê bò trườn, mò mẫm trong bóng tối.
“... Bảy, tám, chín...”
Ngay lúc tiếng đếm chuẩn bị sang số mười, thì Trung Dương liền hét lớn một tiếng, đạp mạnh chân phải mà gian nan đứng dậy thành công.
“Tiếp tục!”
Đôi mắt của Lâm Thanh lúc này đã ngấn lệ, hai hàm răng cắn chặt vào nhau, nhưng ông vẫn cố gắng giữ cho giọng nói của mình lạnh lùng nhất có thể, hướng về phía Trung Dương mà giục.
“Hự, a, a, aha, Ưa...”
Trung Dương vừa vung quyền, vừa khó nhọc hít thở từng hơi. Miếng khăn bịt mắt màu đen lúc này đã bị nhuộm đến ướt đẫm, không biết là bị nhuộm đỏ bởi máu hay là bị nhuộm bởi nước mắt.
“Cốp!” Âm thanh giòn vang, lạnh lùng và chính xác đến cực điểm, đập thẳng vào trục xương chân phải còn tương đối ổn của Trung Dương, khiến hắn lảo đảo như sắp ngã tới nơi.
“Chết tiệt, cái chân cuối cùng của ta, chân trụ của ta! Thằng già này thật sự muốn giết chết mình tại đây. Có lẽ mình phải chôn xác nơi đây rồi.
Mục đích thật sự của lão già này là gì khi tiếp cận mình vậy? Một vị Kim Đan Chân Nhân như hắn, chẳng lẽ có thâm thù đại hận gì với ta, đến mức phải bỏ công bỏ sức, mưu tính biết bao lâu tiếp cận ta, chỉ để đánh đập hành hạ ta thế này thôi ư?”
Trung Dương lúc này miên man suy nghĩ, tâm lạnh như tro tàn.
Lại thêm một canh giờ nữa trôi qua.
Hai canh giờ này tuyệt đối có thể là hai canh giờ đau đớn và thống khổ nhất của Trung Dương trong hai kiếp người. Lúc này, toàn thân hắn không còn chỗ nào da thịt lành lặn cả, tứ chi tay chân đã bị đập đến nát bét cả rồi.
Hắn có thể cảm nhận rõ ràng từng mảnh xương trong người đã bị đập vụn ra, y hệt như là túi đập đá kiếp trước hắn hay dùng. Tay chân tứ chi đã bị đập đến bẹp dí, be bét máu đến biến dạng. Từng vệt máu từ ngực bụng cũng từ từ rỉ ra, thấm đẫm cả mặt đất.
“Tiếp tục!!!” Giọng nói ấy lại lần nữa lạnh lùng vang lên.
“Tiếp, tiếp cái con mã mẹ nhà ông! Tay chân ta đã bị đập nát dầm như bột mịn cả rồi, dùng mắt vung quyền à? Hay là dùng đầu vung quyền hả?
Ta còn mỗi cái đầu này, có giỏi thì ông đập cho nát luôn đi! Lão tử chịu đủ lắm rồi, thằng già khốn nạn! Ông dù gì cũng là Kim Đan Chân Nhân, muốn chém muốn giết ta, ông muốn làm lúc nào chả được, tại sao cứ phải dùng cái biện pháp này hành hạ ta đến như vậy chứ? Giết ta đi! Ngươi giết ta đi a!!!”
Trung Dương lúc này toàn thân vô lực, phòng hộ tâm lý lại càng không còn gì để nói nữa. Lòng hắn lúc này đã sớm tuyệt vọng, phẫn uất bất lực. Dù gì cũng chết, chi bằng trước khi chết liền vui vẻ mắng chửi vài câu, xả đi cục tức này.
“Ha, haha, hahaha, hahahaha! Hay, hay lắm! Mắng hay lắm! Mắng tốt lắm Mộc Vĩnh! Nhưng mà ngươi bỏ cuộc sớm như vậy sao nhóc con? Ta nghe lời mắng của ngươi chỉ là tai này lọt qua tai kia thôi, dù sao thì lời nói của người chết làm gì có giá trị đâu cơ chứ!!!”
Trái ngược với sự mong đợi của Trung Dương, Lâm Thanh ngược lại vậy mà cười vô cùng vui vẻ, thẳng thắn tán thưởng, xen lẫn cả mỉa mai hắn. Nếu hắn có thể nhìn thấy, chắc chắn sẽ vô cùng khó hiểu về người đàn ông trước mặt này.
Lâm Thanh lúc này cười rất to, rất thống khoái, cười đến ra cả nước mắt. Có thể là lão cười đến ra cả nước mắt, cũng có lẽ là lão đau lòng, khóc đến mức phát cười!!!
“Đạo tâm của ngươi chẳng lẽ yếu kém vậy sao? Ngươi không muốn tiếp tục sống, tiếp tục tu hành sao? Ngươi không muốn có một ngày bản thân có thể tìm thấy Đạo của mình, mục đích sống của mình, và không mong muốn thực hiện nó sao?
Liệu ngươi không muốn có tu vi thông thiên, thần thông quảng đại để bảo hộ người thân xung quanh ngươi sao? Ví dụ như, cô nhóc Tiểu Quả kia?”
Lâm Lão vẫn giữ giọng nói lạnh lùng, nhưng trong sự lạnh lùng đó lại có pha trộn thêm một chút giễu cợt, khinh thường, và cả ý uy hiếp ngầm bên trong. Còn về lý do vì sao lão biết đến sự tồn tại của Tiểu Quả, chính là do Lâm Hạo, cháu nội của lão tiết lộ.
Lâm Thanh muốn dùng cô gái này để triệt để châm ngòi lửa giận và cảm xúc của Trung Dương.
Quả nhiên, vừa nghe đến cái tên Tiểu Quả, Trung Dương gần như ngay lập tức gầm lên:
“Con mẹ nó lão già chết tiệt, khốn nạn, vô sỉ, hèn hạ kia! Ngươi dám, ngươi dám sao?! Aaaa, địt con mẹ nhà ngươi, ta phải băm vằm ngươi ra, aaaaaaa!!!”
Nhưng mà, dù hắn có điên cuồng gào thét hay thịnh nộ thế nào, thì tay chân hắn lúc này cũng đã bị đánh đến nát bét, triệt để là phế nhân rồi. Gào thét thì đã sao, tức giận thì đã sao? Trung Dương hiện tại, thực lực bây giờ đến cả con chó trong tông môn cũng không bằng!!!