Vạn Kiếp Chẳng Quay Đầu

Chương 2



Ông ta trước nay vốn luôn chướng mắt Chu Đình Ngọc, hẳn còn mong hắn c.h.ế.t đi cho nhẹ nợ.

 

Ta nhếch môi.

 

“Sau này, người sẽ phải cảm tạ ta.”

 

Nói xong, không đợi ông ta lên tiếng, ta đứng dậy trở về phòng.

 

Chu Đình Ngọc đã đợi sẵn bên giường từ lâu.

 

Trong tay hắn còn cầm một chiếc khăn trắng.

 

Chiếc khăn ấy vốn rất tầm thường, nhưng ta chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra hình con bướm thêu nơi góc khăn chính là đường kim quen thuộc của Tô Linh Nhu.

 

Hắn đặt khăn sang một bên, đưa tay định cởi y phục của ta.

 

Cứ mỗi mùng một và mười lăm, hắn đều phải cách một lớp khăn trắng dùng tay “hầu hạ” ta.

 

Việc ấy đã kéo dài suốt năm năm, lâu đến mức trở thành thói quen.

 

Không cần ta gọi, hắn cũng tự khắc đến.

 

Ta nhớ lại từng lời hắn nói nơi hậu viện.

 

Nhớ lại bao đêm, nam nhân này hệt như một khối ngọc lạnh, từ trên cao rũ mắt nhìn ta c.h.ế.t đi sống lại dưới bàn tay hắn.

 

Nhưng mỗi lần ta muốn tiến gần thêm một chút, hắn lại hắt một gáo nước lạnh, khiến ta tỉnh khỏi mộng xuân.

 

Rồi lại nghĩ đến đêm nay, hắn định dùng khăn tay của Tô Linh Nhu lau đi những vết dơ bẩn mà hắn cho rằng vấy từ ta.

 

Trái tim ta như bị ai xoắn c.h.ặ.t, đau đến nghẹt thở.

 

Ta không thể chịu đựng thêm những ngày tháng ở bên cạnh Chu Đình Ngọc nữa.

 

Nửa tháng sau, ta là hậu phi.

 

Còn hắn là Cửu Thiên Tuế quyền khuynh triều dã.

 

Ta lấy tư cách gì mang hắn vào cung?

 

Mà hắn nào đến lượt ta mang vào cung.

 

Ta đè tay Chu Đình Ngọc lại, vung tay tát hắn một cái thật mạnh, khiến má hắn đỏ rát.

 

“Cút ra ngoài cửa đứng cho ta.”

 

“Từ nay về sau, ta không cần ngươi bước vào phòng ta nữa.”

 

Đồng t.ử Chu Đình Ngọc khẽ co lại.

 

Nhưng hắn rốt cuộc vẫn là kẻ quen đứng trên cao, đã sớm luyện được bản lĩnh hỉ nộ không lộ ra mặt.

 

Hắn chỉ khẽ gật đầu với ta, rồi xoay người ra ngoài cửa đứng.

 

Ta nhìn bóng hắn in mờ trên giấy cửa sổ, chỉ cảm thấy đêm nay lạnh đến lạ.

 

Lạnh đến mức dù ta đã quấn chăn bông thật dày, thân thể vẫn run lên không cách nào khống chế.

 

Trong đám thị vệ năm ấy, ban đầu ta vốn không hề để mắt đến Chu Đình Ngọc.

 

Nam nhân ấy dung mạo tuấn mỹ, thân hình cao lớn, khí độ hơn người, nhưng ánh mắt lại cao ngạo, như thể không xem ai vào mắt.

 

Mà thứ ta muốn, chỉ là một con ch.ó trung thành.

 

Cho dù hắn vì cứu ta mà cánh tay trái bị c.h.é.m ba nhát, ta cũng chỉ định cho chút bạc rồi tống cổ hắn đi.

 

Nhưng ta không ngờ, nam nhân ấy lại quỳ rạp dưới chân ta.

 

Hắn nói, vì muốn ở bên cạnh ta mọi lúc mọi nơi, hắn đã tự mình tịnh thân.

 

Chỉ mong nhận được chút thương xót của ta.

 

Khoảnh khắc ấy, trong lòng ta nổi lên sóng lớn.

 

Ta cứ tưởng, rốt cuộc trên đời này cũng có một người hoàn toàn thuộc về ta, vì ta mà việc gì cũng dám làm.

 

Năm ta sáu tuổi, trong phủ có một gã thầy bói đến.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Gã nói thứ muội của ta có thiên mệnh, mang “Thiên sinh mị thể”, đã định sẵn sẽ nắm trong tay quyền thế khiến nữ nhân khắp thiên hạ ghen tị.

 

Còn bát tự của ta lại khắc mệnh muội muội.

 

Có ta ở đó, Tô Linh Nhu sẽ không thể bình an trưởng thành.

 

Vì vậy, vị phụ thân tàn nhẫn của ta đã ném đứa bé sáu tuổi là ta về một vùng nông thôn hẻo lánh.

 

Mặc cho ta bị người ta tùy ý bắt nạt, hành hạ.

 

Khi khốn cùng nhất, ta thậm chí phải đi ăn xin để sống qua ngày.

 

Nương ta bị chọc tức đến lâm bệnh không dậy nổi, chỉ có thể lay lắt qua ngày nhờ t.h.u.ố.c thang.

 

Đến khi ta được đón về phủ, hậu viện đã hoàn toàn trở thành thiên hạ của Tô Linh Nhu.

 

Nàng ta cướp y phục, trang sức của ta.

 

Cướp cả con thú cưng ta nuôi.

 

Thậm chí tỳ nữ của ta, vì Tô Linh Nhu, mà dám bỏ độc vào cơm của ta, suýt nữa lấy mạng ta.

 

Bởi vậy, khi có một nam nhân vì ta mà tình nguyện tịnh thân xuất hiện, ta đã động lòng.

 

Động lòng rồi hóa thành bận tâm.

 

Bận tâm rồi hóa thành tán thưởng.

 

Tán thưởng lâu ngày, lại biến thành ái mộ.

 

Để đến hôm nay, ái mộ ấy hóa ra chỉ là một mình ta đa tình.

 

Mấy năm nay, ta giữ Chu Đình Ngọc bên cạnh, nghĩ đủ mọi cách dụ hắn động tâm.

 

Vừa là vì chính ta, vừa là để chữa khỏi thân thể tàn khuyết của hắn, để có thể quang minh chính đại ở bên hắn.

 

Từ khi còn ở dưới quê, ta đã phát hiện ra người thật sự mang “Thiên sinh mị thể” duy nhất trên đời chính là ta.

 

Sau thắt lưng ta có một đóa hoa sen.

 

Chỉ khi cùng nam nhân ân ái, đóa hoa ấy mới hiện lên lần nữa.

 

Nhưng Chu Đình Ngọc vẫn luôn không biết bí mật này.

 

Bởi hắn chưa từng chịu cùng ta trầm luân.

 

Ban đầu, ta không hiểu vì sao hắn đã vì ta tịnh thân, lại không chịu chạm vào ta.

 

Bây giờ thì ta hiểu rồi.

 

Hắn chê ta hạ tiện.

 

Chê ta lẳng lơ.

 

Trong lòng hắn chỉ có thứ muội của ta, nâng niu nàng ta như châu như ngọc.

 

Ta nhớ lại lời hắn từng nói về Tô Linh Nhu.

 

“Linh Nhu nhát gan, nếu ta dùng thân phận Cửu Thiên Tuế cưới nàng ấy, nàng ấy ắt sẽ sợ hãi, không dám thân cận ta nữa.”

 

“Nhưng nếu nàng ấy biết, ta đã dùng một thân phận khác bầu bạn bên nàng ấy suốt năm năm, chắc chắn sẽ hiểu chân tình của ta.”

 

Lại nhớ đến cách hắn nói về ta.

 

“Còn Tô Chỉ, ả ta khắp nơi làm khó Linh Nhu, ỷ vào thân phận đích nữ mà chèn ép nàng.”

 

“Nếu không phải ả quá si tình với ta, khiến ta có chút cảm động, e rằng ta đã sớm g.i.ế.c ả rồi.”

 

Nhẹ tựa lông hồng.

 

Sinh t.ử của ta, hóa ra vẫn luôn bị hắn đùa bỡn trong lòng bàn tay.

 

Hắn từng nói chữ “Chỉ” trong tên ta giống tên một loài hương thảo thanh nhã.

 

Nhưng bây giờ ta mới hiểu.