Anh mặc một chiếc áo khoác dài màu xám, trên người mang theo khí lạnh của gió tuyết.
Tôi chưa từng gặp chàng trai nào đẹp như vậy, ngũ quan sắc nét, khóe môi luôn vương nụ cười nhẹ.
Trong phong thái chững chạc, lại ẩn chứa nét thanh xuân.
Lúc thanh toán, tôi nghe quản lý gọi anh là “Cậu Hứa”.
Sau đó, anh thường xuyên đến đây ăn cơm.
Anh nói mình là tài xế của ông chủ.
Anh thường ra ngoài giữa chừng, nhân lúc không ai để ý, mang ra đủ thứ:
“Chưa ăn gì phải không? Tôi lén lấy ra đấy.”
Có khi là bánh ngọt nhỏ, có khi là thức uống ngọt ngào.
Khi ấy tôi chưa từng nghĩ, sao trên bàn cơm của đàn ông lại có những món con gái thích ăn.
Anh cùng tôi đọc sách, đưa tôi một bên tai nghe, chúng tôi cùng nghe nhạc.
Tôi mãi mãi không quên buổi chiều hôm đó, chúng tôi nghe bài 《Vịnh Alaska》
【Trời cao ơi, có phải đang lén cười chúng tôi.
Biết rõ tôi chưa đủ năng lực để bảo vệ cô ấy.
Vậy mà vẫn để chúng tôi gặp nhau.】
Cuối bài hát, anh bỗng hỏi tôi:
“Cầm Ngộ, mai cùng đi xem phim nhé?”
Hôm đó, tôi lục tung tủ quần áo cũng không tìm được bộ nào ra hồn.
Cuối cùng, c.ắ.n răng bỏ 299 tệ mua một chiếc áo khoác dạ ở cửa trường.
Tôi đứng trước gương thử đi thử lại, trong lòng vừa hồi hộp vừa háo hức.
Nhưng hôm đó khi đi làm, lại nghe quản lý tán gẫu với người khác:
“Hôm nay cậu chủ Hứa không đến à? Dạo này thấy cậu ta đến thường xuyên.”
“Đẹp trai lại có tiền, không biết cô gái nào may mắn có được người đàn ông như vậy.”
“Chắc là thiên kim tiểu thư nhà tài phiệt nào đó.”
Lúc ấy tôi mới biết, chữ Hứa của anh, là Hứa của gia tộc họ Hứa ở Kinh thị.
Hôm đó, tôi đã không đến buổi hẹn.
Anh đuổi theo tới trường tôi, hỏi tôi tại sao.
“Anh vốn không phải tài xế, anh lừa tôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Anh có chút ấm ức giải thích:
“Anh không lừa em, thật sự là tài xế cho ba anh mà.”
Tôi siết c.h.ặ.t ngón tay:
“Hứa Cẩn Niên, tôi… chúng ta không cùng một thế giới.”
Anh lại bước lên một bước, bao phủ tôi trong bóng dáng của anh:
“Cầm Ngộ, giờ khoảng cách của chúng ta chỉ khoảng hai mươi centimet. Chúng ta không cùng thế giới sao?”
“Thật ra anh chẳng có gì cả, những hào quang em thấy đều là gia đình ban cho. Chúng ta không có gì khác biệt.”
“Cầm Ngộ, em có thể từ chối anh, nhưng lý do chỉ có thể là, em không thích anh.”
Hôm đó anh nói rất nhiều.
Tôi thậm chí chưa kịp phản ứng, chỉ biết lặp đi lặp lại câu:
“Chúng ta… không hợp nhau.”
Một người là học sinh nghèo đến cơm còn ăn không nổi, một người là thiên chi kiêu t.ử đứng trên đỉnh kim tự tháp.
Làm sao có thể?
Anh bỗng nhẹ giọng hỏi tôi:
“Cầm Ngộ, em đoán tối nay có tuyết không?”
“Cược một ván đi, nếu có tuyết, thì cùng đi xem phim nhé.”
Tôi quay người lên lầu.
Kiểm tra dự báo thời tiết, không có tuyết.
Bạn cùng phòng đang xem chương trình giao thừa.
Không biết qua bao lâu, bỗng có người hét lên:
“Woa, có tuyết rồi!”
Tôi khựng lại.
Chạy đến bên cửa sổ, phát hiện Hứa Cẩn Niên vẫn đứng dưới đèn đường.
Tuyết rơi lên người anh. Anh vẫn mặc chiếc áo khoác dài màu xám đó, ánh đèn vàng nhạt bao phủ lấy anh trong một vầng sáng mờ ảo.
Tôi chợt nghĩ đến một từ:
Một ánh mắt, nghìn năm.
Tôi vội vàng chạy xuống lầu.