Phu nhân lắp bắp bổ sung: “Ta… ta không cố ý.”
Không cố ý.
Nhưng những lời ấy, rõ ràng chính là suy nghĩ thật sự trong lòng bà.
Ta không nhìn bọn họ nữa, chỉ bỏ lại một câu: “Ta lui xuống trước.”
Khi xoay người, phía sau truyền đến tiếng Thôi Chỉ nức nở khe khẽ, cùng giọng phu nhân nhỏ nhẹ dịu dàng dỗ dành nàng ta.
Ta nghe nói Thôi Chỉ làm loạn đòi dọn ra ngoài, nói rằng chỉ cần nàng ta còn ở đây, e là ta sẽ không thân cận với phu nhân và Hầu gia.
Khi ta chạy tới, tiền sảnh đã náo loạn thành một đoàn.
Hầu gia nhìn thấy ta, trong giọng nói toàn là thiếu kiên nhẫn: “Cẩm Ninh, con nhất định phải làm cả nhà không yên sao?”
Tạ Hoài Ngật cũng ở đó.
Hắn lạnh lùng nhìn ta: “A Chỉ rốt cuộc nợ ngươi điều gì? Vì sao ngươi cứ không dung nổi nàng ấy như vậy?”
Không dung nổi nàng ta?
Từ đầu đến cuối, ta còn chưa từng nói một câu.
Ánh mắt tất cả mọi người nhìn ta đều như đang nhìn một kẻ ngoài cuộc không hiểu chuyện.
Ta hít sâu một hơi, nuốt hết tủi thân xuống đáy lòng.
“Muội ấy không cần dọn ra ngoài, ta dọn.”
Hầu gia sửng sốt, sau đó trầm giọng: “Không cho phép.”
“Nếu ta không dọn ra ngoài, nhị muội e là phải dọn đi. So với để muội ấy dọn, chi bằng để ta dọn.”
Sắc mặt Tạ Hoài Ngật lập tức thay đổi.
“Ngươi đang ép phu nhân bọn họ chọn một trong hai? Lục Cẩm Ninh, ngươi thật độc ác.”
Ta chẳng làm gì, cũng là độc ác.
Ta thậm chí còn chưa từng tranh giành, cũng là độc ác.
Vừa rồi khi nghe ta nói muốn dọn ra ngoài, sắc mặt phu nhân còn mềm đi đôi chút, như có vài phần không đành lòng.
Nhưng lời của Tạ Hoài Ngật vừa thốt ra, vẻ mặt vừa dịu xuống của bà lại lạnh nhạt hẳn.
“Thôi vậy, nếu đã thế, con tạm dọn ra ngoài đi. Đợi A Chỉ xuất giá rồi hãy trở về.”
Đến lúc đó, trong cái nhà này liệu còn có vị trí nào cho ta sao?
Ta không nói thêm gì nữa, xoay người trở về thu dọn đồ đạc.
Ngày ta dọn ra ngoài, Hầu gia đích thân đến.
Ông đưa cho ta một túi tiền nặng trĩu.
“Đến Thanh Vân tự rồi, con cứ ở đó cho tốt. Qua mấy ngày, ta sẽ đón con về.”
Làm cha, ông không phải một người cha tốt.
Nhưng cho tiền thì quả thật rất hào phóng.
Ta cũng không khách sáo, nhận lấy túi tiền, nhét vào tay áo.
Đi đến cổng lớn, vừa khéo gặp Thôi Chỉ và Tạ Hoài Ngật đang định ra ngoài dạo phố.
Thôi Chỉ mặc một bộ y phục mới, trên b.úi tóc cài bộ diêu bằng vàng đỏ lấp lánh, cả người rạng rỡ tựa xuân quang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nàng ta vừa thấy ta, bước chân liền khựng lại, viền mắt lập tức đỏ lên: “Tỷ tỷ… ta thật sự không muốn cướp cha mẹ của tỷ. Đợi ta xuất giá rồi, ta sẽ trả cha mẹ lại cho tỷ…”
“Không cần.”
Ta xoay người lên xe ngựa.
Phía sau truyền đến giọng Thôi Chỉ, mang theo tiếng khóc: “Thế t.ử, có phải tỷ tỷ vẫn còn trách ta không?”
Tạ Hoài Ngật gọi ta lại: “Lục Cẩm Ninh, xin lỗi A Chỉ đi.”
“Nếu ta không thì sao?”
Hắn tức đến mặt xanh mét: “Ngươi!”
Ta cười lạnh một tiếng, vén rèm bước vào xe ngựa.
Khoảnh khắc rèm xe buông xuống, ta nghe Tạ Hoài Ngật thấp giọng an ủi Thôi Chỉ.
“Tính tình nàng ta như vậy, Hầu gia và phu nhân sẽ không thích nàng ta đâu. Đừng khóc nữa, ta đưa nàng đi ăn món sữa đông nàng thích nhất.”
Thanh Vân tự là nơi do chính ta chọn.
Trước khi đến, ta đã hỏi thăm qua. Ở hậu sơn có một vị Quốc công phu nhân đang tu thanh tịnh, thích yên tĩnh, không thích người khác quấy rầy, quanh năm ở trong chùa, rất ít khi xuống núi.
Ta chọn nơi này, vốn là muốn trốn khỏi những ồn ào kia, thuận tiện… thử vận may một lần.
Chiều hôm ấy, ta đi tản bộ ở hậu sơn, từ xa nhìn thấy một bóng người ngồi ngã bên đường nhỏ, ôm mắt cá chân, không thể nhúc nhích.
Đến gần nhìn kỹ, quả thật chính là vị Quốc công phu nhân kia.
Bà một mình ra ngoài ngắm hoa, không cẩn thận bị trẹo chân, bên cạnh ngay cả một nha hoàn cũng không mang theo.
Ta ngồi xuống xem mắt cá chân của bà, chỗ ấy đã sưng lên rất cao.
Xung quanh không có ai, ta liền cõng bà lên, từng bước từng bước đi về chùa.
Bà nằm trên lưng ta, nhẹ giọng hỏi ta là cô nương nhà nào.
Ta chỉ nói mình là đích nữ Tĩnh Nam Hầu phủ, từ nhỏ lưu lạc bên ngoài.
Quốc công phu nhân thở dài một tiếng, nói: “Đứa nhỏ đáng thương.”
Nửa tháng sau đó, ta ở trong điện chép kinh.
Bà ở viện bên cạnh, thỉnh thoảng sai người đưa chút trà bánh đến. Ta cảm tạ rồi nhận lấy, nhưng chưa từng chủ động đến trước mặt bà lấy lòng, cũng không dựa dẫm, không nịnh bợ, không cố ý làm ra dáng vẻ thân thiết.
Ta chỉ làm những chuyện mình nên làm.
Chép kinh, ăn cơm, ngủ nghỉ, ngày qua ngày trôi qua lặng lẽ.
Cho đến đêm hôm ấy, đạo tặc xông vào chùa.
Bên ngoài loạn thành một đoàn, tiếng thét ch.ói tai, tiếng khóc gọi, tiếng đao binh va chạm hòa lẫn vào nhau.
Khi ta xông vào thiền phòng của Quốc công phu nhân, bà đã được người hộ tống lùi về phía sau.
Nhưng một tên cướp che mặt xách đao đuổi tới, lưỡi đao c.h.é.m thẳng xuống người bà.
Ta không kịp nghĩ nhiều, lập tức lao tới chắn trước mặt bà.
Lưỡi đao c.h.é.m vào lưng ta, đau đến mức trước mắt tối sầm, suýt nữa ngất tại chỗ.
May mà thân vệ Quốc công phủ rất nhanh đã chạy tới.
Đạo tặc c.h.ế.t thì c.h.ế.t, chạy thì chạy.
Đại phu nói vết thương tuy sâu, nhưng may mắn không trúng chỗ hiểm, chỉ cần dưỡng thương cẩn thận thì mạng có thể giữ được.