Oanh!
Một bàn tay khổng lồ lưu chuyển kim mang chói mắt lăng không xuất hiện trên đỉnh đầu Cửu Thiên Tuế hung hăng chộp xuống.
Một kích này vô cùng nhanh chóng cũng rất đột ngột.
Tuyết Diễm Yêu Hoàng đứng một bên Cửu Thiên Tuế đều chịu ảnh hưởng khí tức một thân bị uy năng phóng thích ra từ một kích này áp chế sắc mặt thay đổi ngay lập tức.
Không ổn!
Cửu Thiên Tuế đứng mũi chịu sào chỉ cảm thấy toàn thân bị một luồng sức mạnh bá đạo vô biên giam cầm thi triển không ra một tia sức lực.
Bất kỳ ai cũng có thể nhìn ra bé gái hắc bào này đã chắp cánh khó thoát tất nhiên sẽ trở thành con mồi của Cảnh Trường Từ.
Nhưng đúng lúc này một tia kiếm khí đột ngột chợt hiện lóe lên rồi biến mất.
Bùm!!
Bàn tay khổng lồ màu vàng chói lọi rực rỡ do Cảnh Trường Từ thi triển ra nổ tung hóa thành đầy trời quang mang màu vàng bay lả tả.
Biến cố này khiến mọi người ở đây đều không kịp trở tay.
"Tào Võ!? Ngươi dám hỏng đại sự của ta!!"
Cảnh Trường Từ mạnh mẽ quay đầu nhìn về phía Lục Dạ cách đó không xa trên khuôn mặt như hài đồng đều là vẻ tức giận.
Tào Võ?
Bọn người Ngọc Thanh Khuyết, Hàn Tuyết Ảnh và cường giả bốn đại trận doanh kia đều kinh ngạc người trẻ tuổi Bão Chân Cảnh này vậy mà có thể đỡ được một kích của Cảnh Trường Từ?
Nhất thời, ánh mắt mọi người nhìn về phía Lục Dạ đều xảy ra biến hóa.
"Quả nhiên, Lục Dạ này đích xác giống như trong truyền thuyết sở hữu chiến lực vô cùng nghịch thiên."
Nguyên Tùy Phong thầm nghĩ.
Ngoại trừ Trác Linh Quân cũng chỉ có Nguyên Tùy Phong là bình tĩnh nhất sớm liệu đến sẽ như vậy.
"Bọn họ là bằng hữu của ta ta tự nhiên không thể trơ mắt nhìn bọn họ xảy ra chuyện."
Lục Dạ mở miệng.
Bằng hữu?
Phía xa Cửu Thiên Tuế vừa mới thoát được một kiếp kinh nghi mà Tuyết Diễm Yêu Hoàng thì rõ ràng ý thức được điều gì đó đôi mắt sáng lên dị thải.
"Bằng hữu? Ha ha, mẹ nó ngươi một nhân vật Bão Chân Cảnh từ khi nào có thêm hai người bằng hữu như vậy?"
Cảnh Trường Từ giận quá hóa cười: "Trong hành động lần này ngươi cũng chưa từng nói qua hai người bằng hữu này của ngươi bị vây khốn ở đây!"
Lục Dạ thuận miệng nói: "Tại sao ta phải nói cho ngươi biết?"
"Ngươi!"
Trong con ngươi Cảnh Trường Từ lóe lên sát cơ: "Thật sự cho rằng có Trác Linh Quân cô nương ở đây ta liền không dám giết ngươi?"
Cùng lúc đó, Tử Âm Yêu Tôn quát mắng: "Tào Võ, không được làm càn nếu làm hỏng chuyện tốt của Cảnh đại nhân Linh Quân cô nương cũng không cứu được ngươi!"
Ứng Thiên Bá nhíu mày nói: "Linh Quân cô nương, cô mau khuyên hắn đi nếu không hắn chính là đang tự tìm đường chết!"
Trác Linh Quân nói: "Hắn muốn làm gì ta chỉ có đồng ý chứ sẽ không phản đối."
Mọi người: "???"
Không ai ngờ tới đều đã đến lúc này rồi Trác Linh Quân vậy mà sẽ nói ra những lời như vậy.
Sắc mặt Cảnh Trường Từ càng thêm âm trầm.
"Đại nhân bớt giận hãy để bản tọa tới giáo huấn tiểu tử này một chút!"
Ứng Thiên Bá nghiêm nghị nói.
Nói xong, hắn ngước mắt nhìn về phía Lục Dạ: "Quỳ xuống! Xin lỗi Cảnh đại nhân nếu không..."
Lục Dạ giơ tay ấn xuống.
Bùm!!
Ứng Thiên Bá hai gối quỳ xuống đất đầu gối nổ tung chảy máu đầu đập xuống đất tạo thành một cái hố sau khi phát ra một tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết liền ngất xỉu.
Mọi người đều khiếp sợ khó tin.
Một người trẻ tuổi Bão Chân Cảnh vậy mà trong lúc lật tay liền dễ dàng trấn áp một vị đại năng Thiên Cực Cảnh!
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy ai dám tin?
Ngay cả Cảnh Trường Từ cũng bị kinh hãi lập tức mạnh mẽ cười lạnh nói: "Được a, trách không được tiểu súc sinh ngươi càn rỡ như vậy hóa ra che giấu sâu như thế!"
"Ở Linh Thương Giới này có thể lấy tu vi Bão Chân Cảnh trấn áp Thiên Cực Cảnh hình như chỉ có một người..."
Hàn Tuyết Ảnh bỗng nhiên nói: "Ngươi... nên không phải là Lục Dạ kia chứ?"
Lục Dạ!?
Những đại năng Thiên Cực Cảnh của bốn đại trận doanh kia đều biến sắc.
Ở Linh Thương Giới hiện nay ai có thể không biết Lục Dạ đã là tồn tại tựa như chúa tể Thiên Tôn?
Chiến tích hiển hách của trận chiến Vân Thê Phong đến nay vẫn còn lưu truyền trong thiên hạ.
"Lục Dạ?"
Cửu Thiên Tuế rốt cuộc phản ứng lại: "Tên này vậy mà đã đến rồi!"
Ngọc Thanh Khuyết hả hê khi người gặp họa nói: "Không ngờ tới a trận doanh Kim Lân Tiên Thổ các ngươi vậy mà giấu một tên nội gian đầu mọc phản cốt!"
Lục Dạ danh dương thiên hạ được coi là Lục Thiên Tôn của Linh Thương Giới những môn đồ tiên gia này tự nhiên cũng có nghe thấy.
Tuy nhiên, trong mắt Ngọc Thanh Khuyết một nhân vật xưng tôn ở nơi phàm tục như vậy còn không đáng để bọn họ quá mức coi trọng.
"Không sai, ta chính là Lục Dạ."
Lục Dạ gật đầu.
Đều đã đến lúc này rồi cũng không cần thiết phải che giấu điều gì nữa.
Cho nên, khi giọng nói của hắn vang lên bộ dạng đã lặng lẽ xảy ra biến hóa khôi phục chân dung.
Trong sân một trận xôn xao ánh mắt mọi người nhìn về phía Lục Dạ đều xảy ra biến hóa.
Những người khác còn coi như trấn định chỉ có Lăng Thiên Hầu giống như chịu sự kích thích lớn lao sắc mặt đều thay đổi.
"Đệch! Vậy mà là tên này!"
Lăng Thiên Hầu triệt để sụp đổ cả người đều không ổn rồi.
Vừa nghĩ tới những hành động đối với Lục Dạ trên đường đi này hắn chỉ cảm thấy mình giống như một thằng hề vừa xấu hổ vừa quẫn bách vừa sợ hãi.
Càng khiến trong lòng Lăng Thiên Hầu bất an là hắn đã không dám xác định mình có thể thao túng sinh tử của Lục Dạ nữa hay không!
"Ngươi là Lục Dạ thì sao?"
Cảnh Trường Từ lạnh lùng nói: "Trong mắt bản tọa ngươi vẫn chỉ là một tiểu bá thái chướng mắt!"
"Không sai, to gan dám đối đầu với Cảnh đại nhân cho dù ngươi là chúa tể Linh Thương Giới cũng định sẵn con đường chết!"
Ánh mắt Tử Âm Yêu Tôn lạnh như băng.
Mấy ngày qua hắn cũng từng đắc tội Lục Dạ tuy nhiên so với Lăng Thiên Hầu hắn vô cùng tin chắc trước mặt những tiên gia môn đồ này Lục Dạ hoàn toàn không có bất kỳ phần thắng nào!
Lại thấy Lục Dạ cười nhạo một tiếng vung tay áo lớn.
Oanh!!
Cổng lớn tòa cung điện này đóng lại.
Mí mắt mọi người giật một cái.
Cảnh Trường Từ lại cười lạnh nói: "Có ý gì chẳng lẽ ngươi còn định giữ tất cả chúng ta lại?"
Bọn người Ngọc Thanh Khuyết, Hàn Tuyết Ảnh cũng nhíu mày không thôi bọn họ luôn cảm thấy hành động lúc này của Lục Dạ này rất không bình thường cũng không biết hắn lấy tự tin từ đâu dám làm như vậy.
Lục Dạ thần sắc bình thản không hoảng không bận nói: "Vậy thì phải xem biểu hiện của các vị rồi."
"Ha ha ha!"
Cảnh Trường Từ ngửa mặt lên trời cười to: "Quên nói cho tiểu bá thái ngươi biết lúc lần đầu tiên nhìn thấy ngươi ta đã nảy sinh sát cơ đã là ngươi không biết sống chết như vậy ta bây giờ liền giết ngươi!"
Oanh!
Một thân y bào hắn phồng lên quả thực giống như phong lôi nổ vang tay phải năm ngón tay kết ấn bỗng nhiên vỗ một cái.
Một đạo chưởng ấn rực rỡ chói mắt lăng không xuất hiện trấn sát về phía Lục Dạ.
Chưởng ấn này vô cùng kinh khủng quấn quanh thần mang hiện ra hoành đại dị tượng kim lân lướt không lôi đình đan xen uy năng phóng thích ra mạnh mẽ cũng vượt xa phạm trù Thiên Cực Cảnh!
Mọi người đều nín thở ngưng thần nhìn ra Cảnh Trường Từ muốn hạ tử thủ với Lục Dạ.
Lại thấy Lục Dạ không tránh không né mạnh mẽ phất tay áo.
Bùm!!!
Chưởng ấn nổ tung.
Thân hình đĩnh bạt kia của Lục Dạ vẻn vẹn chỉ lắc lư một cái.
"Cái này..."
Đồng tử ba vị tiên gia môn đồ ngưng lại trong lòng chấn động.
Tiên phàm hữu biệt cũng có nghĩa là dưới cùng một cảnh giới khoảng cách giữa tu sĩ phàm tục và tiên gia môn đồ cũng phân biệt rõ ràng như mây và bùn một trên trời một dưới đất.
Phải biết rằng với tư cách là tu sĩ phàm tục Lục Dạ chỉ là tu vi Bão Chân Cảnh!
Ngược lại Cảnh Trường Từ là môn đồ của thế lực bá chủ tiên đạo trong Thiên Cực Cảnh sớm đã độ qua phi thăng chi kiếp bất cứ lúc nào cũng có thể bước lên con đường phi thăng.
Ngoài ra, Cảnh Trường Từ là Huyền Thai Ma Chủng bẩm sinh trong cùng cảnh giới ở Kim Lân Tiên Thổ cũng là tồn tại đỉnh tiêm nhất có thể xưng là nhân vật lĩnh quân trong cùng cảnh giới nội tại nghịch thiên có thể nghĩ mà biết.
Nếu không, cũng không có khả năng được chọn tham gia vào hành động lần này.
Nhưng bây giờ một kích hàm phẫn của Cảnh Trường Từ vậy mà bị một tu sĩ Bão Chân Cảnh như Lục Dạ ngạnh sinh sinh hóa giải bảo ai có thể không khiếp sợ?
"Đặt ở Thanh Minh Đạo Vực ta đều chưa từng nghe nói qua có Bão Chân Cảnh nào có thể làm được bước này..."
Hàn Tuyết Ảnh khẽ nói trong lời nói đều là sự kinh nghi: "Ta rất nghi ngờ trên người hắn có vấn đề lớn!"
Ngọc Thanh Khuyết gật đầu đích xác quá bất thường cũng quá không thể tin nổi.
Mà sự tình khác thường tất có yêu!
"Cái này còn cần phải nghĩ sao?"
Sắc mặt Cảnh Trường Từ âm trầm: "Tiếp theo ta tới nghiệm bài cho các ngươi! Vạch trần bộ mặt thật của hắn!"
"Vậy sao, nếu không làm được ngươi lau giày da cho ta thế nào?"
Lục Dạ cười hỏi.
"Chết đi cho lão tử!!"
Cảnh Trường Từ bạo hát một kích không thể đánh chết Lục Dạ vốn đã khiến hắn thẹn quá hóa giận cho nên giọng nói vừa vang lên hắn lần nữa ra tay.
Oanh!
Hắn thả mình cất bước toàn thân lôi vân khuấy động quang diễm bắn ra trên người hiển hiện ra sát phạt khí ngập trời mạnh mẽ đến mức đủ để khiến bất kỳ tồn tại Thiên Cực Cảnh nào của Linh Thương Giới tuyệt vọng.
Theo hắn vung quyền quyền ấn bá đạo vô song đục xuyên trời cao hung hăng oanh sát về phía Lục Dạ.
Lục Dạ cười khẽ một tiếng chụm ngón tay như kiếm vạch một cái vào không trung.
Một vệt kiếm khí gào thét lao ra.
Bùm!!
Hư không nứt vỡ.
Quyền ấn và kiếm khí tranh phong va chạm dư ba khuếch tán ra khiến cả tòa đại điện rung động.
Tuy nhiên, đại điện này vô cùng kiên cố chưa từng bị phá hủy không nói ngược lại trào ra một luồng sức mạnh kết giới vô hình ngăn cản khí tức phóng thích ra từ một kích này.
Mà dưới sự chứng kiến bằng ánh mắt kinh ngạc của mọi người một kích này của Cảnh Trường Từ lần nữa bị hóa giải!!
Sắc mặt Cảnh Trường Từ âm trầm lần nữa ra tay một hơi đánh ra hơn trăm quyền.
Mỗi một quyền đều bá đạo đến mức kinh thế hãi tục.
Lục Dạ không lùi mà tiến tới xung quanh thân hình đĩnh bạt có kiếm ý tối nghĩa như vực sâu lưu chuyển ngạnh hãn với hắn.
Ầm ầm!!
Quyền ấn như tuyết lở kiếm khí như sóng trào khiến cho trận đối quyết này thoáng cái trở nên vô cùng kịch liệt.
Mọi người đều nhìn thấy Lục Dạ chẳng những không bị đánh chết ngược lại từng bước ép sát đánh tan mọi thế công của Cảnh Trường Từ!
"Lục Dạ này... sao có thể đáng sợ như vậy?"
Những đại năng Thiên Cực Cảnh của Linh Thương Giới như Lăng Thiên Hầu, Tử Âm Yêu Tôn không ai không chấn hãi thất thần.
Lục Dạ trong truyền thuyết lấy tu vi Bão Chân Cảnh giết Thiên Cực Cảnh như giết gà điều này vốn dĩ đã khiến người ta vô cùng chấn động.
Nhưng ai dám tưởng tượng đối mặt với tiên gia môn đồ Lục Dạ vẫn có thể cường hoành đến mức độ này?
"Không ngờ tới biến số lớn nhất trong hành động lần này lại xuất hiện ở trên người Lục Dạ này."
Hàn Tuyết Ảnh nhíu mày.
Đánh giá vừa rồi của nàng tịnh không phải là nói suông ở tầng thứ Bão Chân Cảnh có thể sở hữu chiến tích nghịch thiên như vậy cả Thanh Minh Đạo Vực đều rất khó nhìn thấy.
Không, là nghe còn chưa từng nghe nói qua!
Đến mức, trong lòng Hàn Tuyết Ảnh cũng không thể bình tĩnh.
"Biến số? Chưa chắc."
Ánh mắt Ngọc Thanh Khuyết nghiền ngẫm: "Thủ đoạn của Cảnh Trường Từ cũng không chỉ có những thứ này Lục Dạ này định sẵn phải chết liền xem Trác Linh Quân có bất chấp tất cả bảo vệ hắn hay không rồi."
Theo hắn thấy chiến lực của Lục Dạ có nghịch thiên hơn nữa lần này muốn giữ mạng hy vọng chỉ có thể gửi gắm vào Trác Linh Quân.
"Tên ngốc Ngọc Thanh Khuyết này đến bây giờ vẫn chưa nhìn ra dọc đường đi này nhiều lần ra tay hóa giải nguy cơ không phải Trác Linh Quân mà là Lục Dạ."
Nguyên Tùy Phong âm thầm lắc đầu.
Tuy nhiên, hắn cũng không ngờ tới bỏ qua những thủ đoạn không thể tin nổi đó sang một bên chỉ nhìn vào thực lực bản thân Lục Dạ vậy mà lại nghịch thiên như thế thực sự là hết nói nổi.
Oanh!!!
Đột nhiên, một tiếng vang lớn kinh thiên truyền ra.
Kiếm quang và quyền ấn va chạm quang diễm tàn phá bừa bãi.
Mà cả người Cảnh Trường Từ bị đánh lui ra ngoài một cách tàn nhẫn phát ra tiếng hừ muộn đau đớn khóe môi chảy ra một tia máu.
Lại là bị Lục Dạ một kiếm chấn thương!