Vạn Tiên Triều Bái [C]

Chương 1080:



"Người là do ta giết."

Khi giọng nói bình thản của Lục Dạ vang lên ba vị tiên nhân Liễu Như Vân, Sài Hùng, Tùng Cương đều sững sờ.

"Ngươi?" Liễu Như Vân lộ vẻ khinh miệt: "Một tên tiểu nhân vật vừa mới bước chân lên Thần Du Cảnh không gánh nổi cái nồi lớn như vậy đâu!"

"Khoan hẵng nói đến những tiên đạo trọng bảo và át chủ bài mà ba người Hàn Tuyết Ảnh, Ngọc Thanh Khuyết, Cảnh Trường Từ mang theo. Chỉ xét riêng về mặt tu vi muốn giết tên Tào Võ này cũng chẳng khác nào bóp chết một con kiến." Tùng Cương lạnh lùng nói: "Một con rệp nhãi nhép như vậy làm sao có thể làm được chuyện này?"

"Đẩy một tên nhãi ranh ra chịu trận các ngươi coi chúng ta là kẻ ngốc sao?" Ánh mắt Sài Hùng âm u lạnh lẽo quét qua đám người Nguyên Tùy Phong.

Đây chính là phản ứng của ba vị tiên nhân. Không một ai tin rằng một kẻ chỉ mới ở Thần Du Cảnh lại có thể làm được chuyện tày trời như vậy.

Nhóm người Nguyên Tùy Phong nhìn nhau. Lục Dạ đã chủ động thừa nhận ai mà ngờ được ba vị tiên nhân này ngược lại không tin? Thậm chí họ còn cho rằng Lục Dạ bị đẩy ra để "đổ vỏ"...

"Thiếu chủ, chuyện này có gì kỳ lạ chăng?" Đằng Hồng đứng cạnh Nguyên Tùy Phong truyền âm hỏi. Gã cũng có cảm giác người thanh niên tên Tào Võ này giống một kẻ đang gánh tội thay.

"Không có gì kỳ lạ cả." Nguyên Tùy Phong truyền âm đáp: "Người quả thực là do Lục huynh giết. Lát nữa chúng ta cứ việc xem kịch hay là được. Nếu Lục huynh thực sự chống đỡ không nổi Đằng lão lại ra tay tương trợ."

Lục huynh?

Đằng Hồng sửng sốt. Chưa kịp để gã phản ứng Lục Dạ đã bước tới thản nhiên nói: "Các vị không ngại thì cứ thử xem ta có gánh nổi cái nồi này hay không."

Giọng nói bình thản vang vọng khắp không gian.

"Thứ kiến hôi mà cũng dám hung hăng càn quấy như vậy bổn tọa sẽ giết ngươi trước sau đó từ từ xử lý đám còn lại!" Sài Hùng hừ lạnh nhấc cánh tay phải lên.

Một luồng tiên mang chói lọi rực rỡ ngưng tụ trên đầu ngón tay gã. Hư không sụp đổ nứt toác. Vùng biển xung quanh ầm ầm sôi trào vạn tượng vặn vẹo vỡ vụn. Chỉ dựa vào uy năng của một cường giả tiên đạo đã đủ khiến thiên địa biến sắc!

"Xem ra, tên này không phải là tồn tại cấp bậc cự phách tiên đạo..." Lục Dạ chú ý thấy Luyện Tiên Hồ Lô treo bên hông không hề có chút phản ứng nào. Phải biết rằng theo quy củ của Luyện Tiên Hồ Lô nó chỉ giết cự phách tiên đạo. Điều này đương nhiên có nghĩa là tên Sài Hùng đến từ Phù Tang Tiên Đình này không phải là cự phách tiên đạo.

Xoẹt!!

Đột nhiên, ngón tay Sài Hùng điểm một cái vào không trung. Đạo tiên mang chói lọi rực rỡ kia xé toạc hư không tựa như một vệt lưu quang chớp giật đâm thẳng vào mi tâm Lục Dạ.

Lục Dạ vẫn đứng im tại chỗ không nhúc nhích. Trên đỉnh đầu hắn bỗng dưng xuất hiện một chiếc ô bằng đồng xanh rỉ sét loang lổ. Tán ô bung mở tựa như một chiếc lá sen tròn trịa màu xám xanh rải xuống thứ khí tức tai kiếp quỷ dị đầy mùi máu tanh.

Ầm!!

Uy năng của đạo tiên mang kia khủng bố nhường nào thế nhưng lại bị chiếc ô đồng xanh đó chặn lại vỡ vụn và tiêu tán. Mà tán ô chỉ khẽ rung lên một cái.

"Bất tường chi vật?" Sài Hùng kinh ngạc: "Không ngờ một con rệp nhãi nhép như ngươi lại có thể khiến cho bất tường chi vật bị tiên nhân nghiệt hồn ký sinh phục vụ cho mình!"

Cùng lúc đó những người khác cũng nhận ra chiếc ô đồng xanh mà Lục Dạ sử dụng chính là một trong những món bất tường chi vật được thu thập tại Ngũ Hành Tinh Hải trước đó.

"Xem ra tất cả chúng ta đều nhìn lầm rồi. Người thực sự có khả năng hàng phục bất tường chi vật không phải là Trác Linh Quân mà là tên Tào Võ này!" Giọng điệu Liễu Như Vân lạnh lẽo.

"Cho dù có bất tường chi vật tương trợ cũng tuyệt đối không có cơ hội giết chết những tiên đạo thiên kiêu cỡ như Hàn Tuyết Ảnh, Ngọc Thanh Khuyết, Cảnh Trường Từ. Đừng quên trong tay bọn họ đều có tiên đạo trọng bảo!" Tùng Cương nhíu mày nói: "Trong chuyện này chắc chắn còn ẩn chứa nội tình mà chúng ta chưa biết!"

Vừa nói đến đây...

Ầm!

Nơi sâu thẳm trên vòm trời kiếp vân cuộn trào kiếp quang xám trắng tàn phá cuồng bạo. Một mảng lớn kiếp quang ầm ầm giáng xuống nhắm thẳng vào chiếc ô đồng xanh trước mặt Lục Dạ.

Ba vị tiên nhân nở nụ cười lạnh lẽo. Những món bất tường chi vật phân bố trong Ngũ Hành Tinh Hải đều bị khống chế bởi sức mạnh tai kiếp quỷ dị bao trùm trên vòm trời. Chỉ cần xuất hiện chắc chắn sẽ bị kiếp quang oanh tạc. Quãng thời gian vừa qua ba vị tiên nhân đã nắm rõ quy luật này.

Vì vậy, khi nhìn thấy kiếp quang giáng xuống họ không hề kinh ngạc ngược lại còn có chút hả hê. Cái thứ ranh con vừa mới bước chân lên Thần Du Cảnh này định sẵn là tự vác đá ghè chân mình!

Thế nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo ba vị tiên nhân đều ngây người hai mắt trừng lớn như ốc nhồi. Chỉ thấy Lục Dạ phất nhẹ ống tay áo luồng kiếp quang đang giáng xuống bỗng chốc biến mất không tăm tích.

Không chỉ vậy ngay cả một mảng lớn kiếp vân trên bầu trời cũng giống như bị cuồng phong quét qua chớp mắt đã tan biến!

"Cái này..."

"Sao lại như vậy?"

"Hắn làm thế nào vậy!?"

...Ba vị tiên nhân chấn động khó thể tin được. Đám người Nguyên Tùy Phong, Đằng Hồng, Trác Linh Quân cũng được mở mang tầm mắt. Còn có thể làm như vậy sao?

"Tên này giao cho ngươi." Lục Dạ khẽ nói.

Ong!

Chiếc ô đồng xanh rung lên đột ngột dấy lên ngọn lửa quang diễm màu máu ngập trời. Trong màn huyết quang sương mù thấp thoáng hiện ra hình bóng nghiệt hồn của một nữ tử. Nàng mặc hắc y một tay che ô sải bước xông về phía Sài Hùng.

Thiên địa chấn động hư không đều bị lực lượng tai kiếp đầy mùi máu tanh tỏa ra từ chiếc ô đồng xanh bao phủ. Tuy bóng dáng hắc y nữ tử che ô kia có phần mờ ảo hư huyễn nhưng khí thế khủng bố tỏa ra từ nàng lại khiến Sài Hùng phải cau mày.

"Thứ ma quỷ gì đây? Đã là nghiệt hồn cũng chỉ là một vệt oán niệm không ra người không ra ngợm mà thôi. Dám đụng đến bổn tọa hôm nay sẽ triệt để tiêu diệt ngươi!" Sài Hùng gầm lớn thân hình khôi ngô cao lớn vút một cái biến to vạn trượng.

Ầm!

Gã vung cánh tay phải to như dãy núi nắm đấm khổng lồ như một gian nhà ầm ầm đập xuống. Quả thực giống hệt như một vị viễn cổ man thần xuất thủ. Lực quyền cuồn cuộn vô số ngọn lửa tiên diễm màu vàng chói lọi trào dâng tựa như một dải ngân hà lửa cuồn cuộn đổ xuống nhân gian.

Đây chính là lực lượng của tiên đạo!

Khi Sài Hùng xuất thủ chu hư quy tắc của Linh Thương Giới cũng bị kinh động đánh xuống từng đạo quy tắc lôi đình đại diện cho thiên phạt. Nhưng Sài Hùng hoàn toàn bỏ qua những thứ này cũng không hề thu liễm lực quyền.

Đối mặt với đòn đánh này hắc y nữ tử dường như không hay biết gì chỉ lẳng lặng bước tới.

Phịch!!!

Trời đất rung chuyển dữ dội thập phương sụp đổ. Một vùng biển rộng lớn ầm ầm lún xuống nước biển bốc hơi nghi ngút.

Cú đấm của Sài Hùng giáng mạnh lên chiếc ô đồng xanh. So với lực quyền thông thiên triệt địa kia chiếc ô đồng xanh có vẻ vô cùng nhỏ bé. Thế nhưng, sau khi gánh chịu cú đấm khủng khiếp ấy chiếc ô đồng xanh chỉ khẽ lắc lư giống như một chiếc lá sen trong gió. Còn sức mạnh của cú đấm kia thì hoàn toàn sụp đổ và tan biến.

"Cái này..." Mắt Sài Hùng trợn tròn. Nếu không phải lực lượng chu hư quy tắc của Linh Thương Giới cực kỳ cổ quái và đặc thù chỉ riêng sức mạnh từ cú đấm của gã đã đủ sức đánh chìm một vùng rộng lớn của phàm tục giới này! Thế nhưng một cú đấm khủng bố như vậy lại bị hóa giải dễ dàng như thế làm sao Sài Hùng không khỏi chấn động?

Chưa kịp để gã nghĩ nhiều một đạo thiên phạt lôi đình do chu hư quy tắc hóa thành đã ầm ầm giáng xuống.

Bộp!

Sài Hùng bóp nát một khối bí phù. Một mảng tiên quang vàng rực lan tỏa miễn cưỡng cản lại được đạo thiên phạt này.

Cũng chính lúc này hắc y nữ tử ra tay. Bước lên một bước cổ tay xoay chuyển chiếc ô đồng xanh đột ngột khép lại hệt như một thanh trường mâu đẫm máu bất thần đâm tới.

"Phá!" Sài Hùng gầm lên vung quyền đáp trả. Thân hình đồ sộ vạn trượng của gã phát sáng rực rỡ tiên uy cuồn cuộn.

Một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra chiếc ô đồng xanh tựa như trường mâu kia với thế tồi khô lạp hủ dùng tư thái nghiền ép tuyệt đối để chọc thủng lực quyền của Sài Hùng. Lực quyền vỡ vụn tán loạn giống hệt như vô số pháo hoa rực rỡ đang bùng nổ chói lóa mắt người.

Tuy nhìn có vẻ chậm chạp nhưng thực chất chỉ trong nháy mắt chiếc ô đồng xanh trong tay hắc y nữ tử đã lao đến trước mặt.

Phụt!

Trên thân thể vạn trượng của Sài Hùng xuất hiện một lỗ máu. Lỗ thủng không lớn. Nhưng Sài Hùng lại phát ra một tiếng hét thảm thiết vang trời. Thân hình vạn trượng của gã giống như quả bóng xì hơi ầm ầm thu nhỏ vô số lần.

Hắc y nữ tử vẫn không dừng tay chiếc ô đồng xanh vung lên như ngọn huyết mâu xé gió đâm thẳng vào mi tâm Sài Hùng. Trong giây phút sinh tử Sài Hùng tế ra một cây trường côn vàng rực khó khăn lắm mới chặn được đòn đánh này. Dù vậy, cả người Sài Hùng vẫn bị đánh bay ra xa khí huyết toàn thân cuộn trào khạc ra một ngụm máu lớn.

Trên nét mặt gã lúc này đã ngập tràn vẻ kinh hãi. Hắc y nữ tử này rõ ràng chỉ là một vệt nghiệt hồn thế nhưng lại mạnh mẽ đến mức khó tin!

Cảnh tượng này cũng khiến sắc mặt Liễu Như Vân và Tùng Cương đại biến.

"Tùng Cương, ngươi đi giúp Sài Hùng ta sẽ giết chết con rệp đó!" Liễu Như Vân đạp không bay lên xiêm y xanh biếc tung bay quanh thân tỏa ra tiên huy ngập trời.

"Được!" Tùng Cương gật đầu chỉ một bước đã dịch chuyển trên không trung cùng Sài Hùng hợp sức đối phó với hắc y nữ tử.

Liễu Như Vân vươn tay phải ra cách không tóm thẳng về phía Lục Dạ.

Ầm!!!

Một bàn tay khổng lồ che khuất bầu trời ngưng tụ thành hình. Chỉ riêng sức mạnh tỏa ra từ nó đã khiến không gian quanh Lục Dạ đột ngột sụp đổ.

Lục Dạ vẫn đứng im tại chỗ không nhúc nhích. Một cỗ quan tài đá màu đen bỗng lăng không bay ra. Từ trên cỗ quan tài tỏa ra sức mạnh tai kiếp đẫm máu sền sệt như thủy triều cứng rắn đỡ lấy đòn tấn công này.

"Đáng chết!" Sắc mặt Liễu Như Vân trầm xuống. Lại là một món bất tường chi vật nữa.

"Ngươi đi giải quyết ả ta đi." Lục Dạ khẽ nói.

Ầm!

Quan tài đá màu đen vang rền. Trong ngọn lửa cuồn cuộn có thể lờ mờ nhìn thấy một nam tử khoác huyết y bước ra từ bên trong. Bóng dáng tuy mờ ảo nhưng vẫn là một tên tiên nhân nghiệt hồn. Vừa xuất hiện nam tử huyết y liền đưa tay điểm một cái.

Quan tài đá màu đen hóa thành một con dấu đạo ấn màu đen xé gió trấn sát về phía Liễu Như Vân.

Liễu Như Vân toàn thân tiên quang mờ mịt tế ra một thanh trường thương sáng rực có lôi đình quấn quanh ngạnh kháng lại đạo ấn. Trường thương và đạo ấn giao phong giống hệt như nhật nguyệt va chạm giải phóng ra dòng lũ hủy diệt cuốn quét thập phương.

Cả người Liễu Như Vân bị đánh bay ngược ra sau môi tươm máu sắc mặt tái nhợt. Lực lượng thật đáng sợ! Chỉ còn sót lại một vệt nghiệt hồn mà đã khủng khiếp như vậy nam tử huyết y này lúc còn sống rốt cuộc là tồn tại cỡ nào?

Ầm!

Nam tử huyết y một tay nâng đạo ấn màu đen tiếp tục xuất kích lực lượng tai kiếp trên người cuồn cuộn che trời lấp đất. Uy thế hung hãn bực này khiến đám người Nguyên Tùy Phong, Đằng Hồng phải kinh tâm táng đởm.

"Giết!" Khí cơ trên người Liễu Như Vân oanh minh cũng bắt đầu đánh trả.

Thế nhưng rất nhanh ả lại bị trọng thương đầu tóc rũ rượi cả người nhuốm máu. So ra, nam tử huyết y này hoàn toàn không hề yếu thế hơn hắc y nữ tử kia thậm chí còn mạnh hơn vài phần!

Phía bên kia, Tùng Cương và Sài Hùng liên thủ cũng không thể áp chế được hắc y nữ tử ngược lại còn bị đánh cho liên tiếp lùi bước. Thêm vào đó, lực lượng chu hư quy tắc của Linh Thương Giới không ngừng xuất hiện giáng xuống thiên phạt lôi đình mang đến mối đe dọa cực lớn cho ba vị tiên nhân Liễu Như Vân, Tùng Cương, Sài Hùng.

Chứng kiến mọi chuyện nhóm Trác Linh Quân, Tuyết Diễm Yêu Hoàng hoàn toàn hóa đá. Với tư cách là tu sĩ của Linh Thương Giới đây là lần đầu tiên họ được mục kích phong thái của tiên nhân lúc chém giết. Nhưng họ không ngờ tới những tiên nhân cao cao tại thượng kia lại bị đánh cho chật vật thê thảm đến nhường này!

Nguyên Tùy Phong và Đằng Hồng đều đến từ Thanh Minh Đạo Vực đương nhiên biết rõ sức chiến đấu và nội tình của bọn Liễu Như Vân cường đại ra sao. Nhưng giờ phút này hai người cũng trầm mặc cõi lòng sóng lộn. Chỉ nương tựa vào hai tên tiên nhân nghiệt hồn đã có thể đánh cho bọn người Liễu Như Vân sắp không chống đỡ nổi. Nếu chuyện này xảy ra ở Thanh Minh Đạo Vực e rằng đã sớm làm rung chuyển cả thiên hạ!