Bầu trời mênh mông tĩnh lặng không một tiếng động.
Lực lượng chu hư quy tắc của Linh Thương Giới từ lâu đã khuất lấp.
Thế nhưng trong tâm trí Lục Dạ lại hiện lên một cảnh tượng diễn ra bên ngoài thời không vô tận. Đó là một rào cản thời không mờ mịt như cõi hỗn độn hệt như một hố sâu ngăn cách nằm vắt ngang giữa đất trời.
Nếu Tiên Giới trong truyền thuyết thực sự tồn tại thì rào cản thời không kia chính là cánh cửa dẫn tới Tiên Giới! Chỉ là cánh cửa này lớn đến vô ngần to lớn đến mức tựa như một bức tường thành khổng lồ chia cắt rạch ròi giữa tiên và phàm.
Trong mắt tu đạo giả ở các đại thế giới trên con đường phi thăng rào cản thời không ấy chính là "Tiên Phàm Bích Chướng" là trở ngại mà vô số người khao khát phi thăng nằm mơ cũng muốn phá vỡ. Còn trong mắt tu đạo giả ở Thanh Minh Đạo Vực "Tiên Phàm Bích Chướng" này chính là lằn ranh phân định tiên và phàm chia cắt rạch ròi Tiên Giới và phàm tục.
Ngay tại Tiên Phàm Bích Chướng này bên bờ một dòng sông thời không cuồn cuộn chảy một đám bóng người mang khí thế chúa tể tiên đạo đang kẻ ngồi người đứng. Phía bên kia dòng sông chỉ có một thân ảnh đứng trơ trọi. Dòng sông thời không ngăn cách ở giữa vô hình trung tạo nên một thế đối đầu giữa hai bên.
"Đạo hữu, ván cược này bất luận kết quả ra sao kỳ thực ngươi đã thua rồi." Một nữ tử khoác áo lông chim màu xanh thanh thúy lên tiếng.
Nàng có dung mạo của một thiếu nữ xinh đẹp thoát tục thanh linh tú lệ. Nàng duyên dáng ngồi bên bờ sông thời không thả đôi bàn chân ngọc ngà trắng muốt xuống dòng nước dáng vẻ nhàn nhã thong dong tự tại. Giọng nói của nàng trong trẻo êm tai vang vọng sang tận bờ bên kia.
"Thắng thua không quan trọng quan trọng là kết quả."
Bên bờ kia người đứng trơ trọi là một nam tử áo trắng hơn tuyết thân hình được bao bọc trong những màn mưa ánh sáng hỗn độn mờ ảo hư ảo. Lơ lửng trên đỉnh đầu hắn là một chiếc đạo chung thần bí tỏa ra sương mù hỗn độn.
"Hóa ra là vị thần bí đạo hữu kia!" Khoảnh khắc này Lục Dạ bừng tỉnh.
Nam tử áo trắng hơn tuyết kia bề ngoài rõ ràng là "Lý Huyền Tẫn". Nhưng Lục Dạ thừa hiểu đó chỉ là một cái xác không hồn kẻ thực sự mượn dùng cỗ thân xác này chính là vị thần bí đạo hữu nọ!
Lần trước, sau khi rời khỏi Thoát Phàm Đệ Bát Giới mượn nhờ lực lượng của Xích Tùng Tử Lục Dạ đã được chứng kiến một trận đại chiến kinh thiên động địa xảy ra tại Vân Chiếu Giới. Trong trận chiến đó vị thần bí đạo hữu chính là lấy thân phận Lý Huyền Tẫn xuất hiện giết cho tiên thần đầy trời vẫn lạc như mưa! Sao Lục Dạ có thể quên được cảnh tượng ấy?
Hơn nữa, Lục Dạ còn chú ý tới chiếc đạo chung thần bí treo cao trên đỉnh đầu vị thần bí đạo hữu. Không cần suy nghĩ cũng biết bảo vật đó chắc chắn là "Thiên Mệnh Chung". Tiếng chuông này đã không chỉ một lần vang lên trong Thanh Minh Chi Khư cũng chính vì vậy mà Xích Tùng Tử mới gọi vị thần bí đạo hữu kia là "Người gõ chuông".
"Kỳ lạ thật, sao ta lại nhìn thấy cảnh tượng này chẳng lẽ là do vị thần bí đạo hữu cố ý cho ta xem?" Lục Dạ thầm nghĩ.
"Kết quả quan trọng nhất sao? Hừ!" Bên này dòng sông thời không một lão giả đã bước vào tuổi thất thập cổ lai hy mỉm cười lắc đầu.
"Đạo hữu, trong ván cược này ngươi đã chẳng còn chút phần thắng nào kết cục định sẵn là thua vậy thì kết quả như thế nào còn quan trọng gì nữa?"
Lão giả tóc tai xõa xượi mặc một bộ áo vải cũ sờn ngồi khoanh chân thần sắc nghiêm nghị không chút cẩu thả. Điểm kỳ dị nhất là trên vai trái lão hiện lên một vầng mặt trời đỏ rực rỡ vai phải lại lơ lửng một vầng trăng sáng vằng vặc. Nhật nguyệt giao thoa rọi bóng tôn lên khí thế chúa tể của lão giả tiên huy trên người tỏa rạng chín tầng trời mười tầng đất.
"Ngươi không hiểu." Vị thần bí đạo hữu khẽ lắc đầu. Giọng điệu của hắn vẫn là sự bình thản quen thuộc đối với Lục Dạ tựa hồ như dù cho trời sập đất lở trước mặt âm thanh ấy cũng chẳng mảy may thay đổi.
"Vậy thì chờ xem kết quả đi." Lão giả nói xong liền ngồi yên tĩnh tọa nhắm mắt dưỡng thần.
"Xin mạn phép nói một câu không xuôi tai." Một gã trung niên gầy gò đang ngồi xổm bên bờ sông thời không uống rượu bỗng cất tiếng: "Từ khi Đạo Cung Chi Chủ biến mất khỏi thế gian đã định sẵn không còn ai có thể cản bước chúng ta!"
"Ngươi không được Tế Đạo Chiến Vực cũng không xong!" Lời lẽ của gã trung niên gầy gò sắc bén như kiếm: "Dù cho Đạo Cung Chi Chủ có tái hiện cũng khó lòng xoay chuyển đại thế thiên hạ!"
Râu tóc gã tua tủa như kích trên lưng mang một chiếc vỏ kiếm màu đen chuôi kiếm lại mang màu đỏ như máu. Kiếm ý trên người không ngừng lưu chuyển đẩy lui dòng thời không hỗn loạn xung quanh.
Thần bí đạo hữu bình thản đáp: "Chỉ dựa vào mấy kẻ các ngươi tốt nhất đừng mở miệng bàn chuyện đại thế thiên hạ trước mặt ta. Nếu không chỉ khiến ta càng thêm khinh thường các ngươi mà thôi."
"Hừ!" Một gã trung niên mặc áo gấm viền vàng hừ lạnh: "Cuồng vọng! Đợi khi kết quả ván cược ngã ngũ để xem ngươi có còn dám ngông cuồng như vậy không!"
Gã trung niên áo gấm viền vàng này đầu đội kim quan hàng râu liễu bay lất phất đôi mắt rực sáng như ngọn lửa vàng. Cả người gã đứng đó hệt như một cột lửa vàng chói lọi chiếu rọi xuống dòng sông thời không một màu vàng óng ánh lấp lánh.
Nhìn thấy cảnh tượng này trong lòng Lục Dạ dâng lên muôn vàn nghi hoặc. Hắn chỉ có thể lờ mờ nhận ra vị thần bí đạo hữu đang cá cược điều gì đó với đám tồn tại mang đẳng cấp chúa tể kia. Còn rốt cuộc cá cược chuyện gì thì hoàn toàn mù tịt.
Bên cạnh đó, hai bên rõ ràng đang lấy dòng sông thời không làm ranh giới để đối đầu. Có lẽ vì kiêng dè lẫn nhau hoặc có một nguyên do sâu xa nào khác mà hai bên vẫn chưa thực sự động thủ chỉ đang chờ đợi kết quả của ván cược.
Tuy nhiên, trong lòng Lục Dạ đã lờ mờ phỏng đoán được đôi phần. Chỉ cần dựa vào khí tức tỏa ra từ mỗi người Lục Dạ có thể suy đoán: thiếu nữ mặc áo lông chim đang rửa chân bên bờ sông kia rất có thể đến từ Thê Hà Tiên Sơn. Lão giả gánh vác nhật nguyệt trên vai khả năng cao là người của Kim Lân Tiên Thổ. Gã trung niên gầy gò mang kiếm sau lưng có lẽ xuất thân từ Huyền Đẩu Tiên Tông. Còn gã trung niên áo gấm viền vàng tỏa ánh lửa vàng rực rỡ ngập trời kia thì đến từ Phù Tang Tiên Đình.
Bởi vì khí tức trên người bốn người này quá mức đặc trưng và rõ ràng hoàn toàn cùng một nhịp thở với khí tức trên người bọn Cảnh Trường Từ, Hàn Tuyết Ảnh, Nguyên Tùy Phong, Ngọc Thanh Khuyết.
"Lẽ nào ván cược này liên quan đến hành động tiến vào Nghiệt Long Hải Mộ lần này?" Lục Dạ thầm cân nhắc. Nếu đúng là vậy rốt cuộc bọn họ đang cá cược điều gì?
Đúng lúc hắn đang suy tư vị thần bí đạo hữu bỗng lên tiếng:
"Bây giờ các ngươi nhận thua vẫn còn kịp. Nếu không theo như giao ước trăm năm tiếp theo bốn người các ngươi chỉ có thể tự giam mình tự giam cầm tại đây chẳng khác nào thân phận tù nhân!"
Giọng nói bình thản ấy vang dội lan tỏa đi rất xa.
"Ha ha!"
"Ngươi nên tự lo cho bản thân chuẩn bị gánh chịu cái giá khi thua cược thì hơn!"
"Thua? Có khả năng đó sao?"
...Nhóm chúa tể nhân vật gồm thiếu nữ áo lông chim, lão giả... lục tục cất tiếng trong từng câu chữ đều tràn ngập vẻ khinh thường.
Thần bí đạo hữu đáp: "Vậy các ngươi không ngại tự mình mở to mắt ra mà xem kết quả lần này đi."
Nói xong, hắn vung tay áo lên.
Ầm!!
Dòng sông thời không đang cuồn cuộn chảy xiết bỗng chốc đứng khựng lại.
"Để xem nào." Thiếu nữ áo lông chim khẽ búng ngón tay một dải hào quang rực rỡ lưu chuyển. Ngay sau đó ánh mắt nàng đờ đẫn lẩm bẩm thất thanh: "Ngũ Diễm Thiến của ta... lại bị luyện hóa rồi..."
"Khí tức Thôn Tinh Quán của phái ta cũng biến mất rồi!" Sắc mặt lão giả tối sầm lại.
"Chuyện này không thể nào! Thang Cốc Luyện Nhật Đồ của phái ta đủ sức sánh ngang với Luyện Tiên Hồ Lô làm sao có thể biến mất được?" Gã trung niên áo gấm viền vàng râu liễu lập tức biến sắc.
Chứng kiến cảnh này Lục Dạ thầm nghĩ: Quả nhiên là thế ván cược này thực sự liên quan đến Luyện Tiên Hồ Lô.
"Cửu U Xích của phái ta vẫn còn!" Gã trung niên gầy gò mang kiếm sau lưng thốt lên như trút được gánh nặng.
Thiếu nữ áo lông chim, lão giả, và gã trung niên áo gấm viền vàng thấy vậy đều khẽ cau mày.
"Đạo hữu, ngươi thua rồi!" Gã trung niên gầy mang kiếm hướng ánh mắt nhìn sang vị thần bí đạo hữu ở bờ bên kia.
"Vậy để ta mời môn đồ Huyền Đẩu Tiên Tông các ngươi ra đây xem thử kết quả nhé." Thần bí đạo hữu vừa nói vừa vung tay.
Một cánh cửa thời không hiện ra hắn thò tay vào trong chộp một cái hai bóng người lập tức bị lôi tuột ra ngoài. Đó chính là một lão giả và một thanh niên thình lình là Đằng Hồng và Nguyên Tùy Phong.
Lục Dạ giật mình kinh hãi. Linh Thương Giới cách Tiên Phàm Bích Chướng này xa xôi đến mức nào ai mà dám tưởng tượng được vị thần bí đạo hữu chỉ cần vung tay một cái đã lôi cổ được hai người kia tới đây?
"Chuyện này là..."
Nguyên Tùy Phong và Đằng Hồng đều vô cùng chấn động. Vừa rồi còn đang ở Linh Thương Giới chớp mắt đã bị lôi đến chỗ này khiến cả hai hoang mang tột độ.
"Ngươi thử hỏi bọn chúng xem đã giành được Luyện Tiên Hồ Lô chưa." Thần bí đạo hữu phất ống tay áo Nguyên Tùy Phong và Đằng Hồng lập tức bị ném sang bờ bên kia của dòng sông thời không.
Gã trung niên gầy mang kiếm nhanh tay lẹ mắt lập tức đỡ lấy hai người. Khi nhìn thấy gã Nguyên Tùy Phong và Đằng Hồng lộ vẻ vui mừng vừa đáp chân xuống đất liền chắp tay thi lễ.
"Đệ tử Đằng Hồng, bái kiến tổ sư!"
"Đệ tử Nguyên Tùy Phong, bái kiến tổ sư!"
Gã trung niên gầy hỏi: "Đã đoạt được Luyện Tiên Hồ Lô chưa?"
Nguyên Tùy Phong lắc đầu.
Trong lòng gã trung niên gầy chùng xuống lại hỏi: "Môn đồ của ba trận doanh kia có còn sống không?"
Nguyên Tùy Phong lại lắc đầu.
Ngay lập tức, sắc mặt của lão giả, thiếu nữ áo lông chim và gã trung niên áo gấm viền vàng lại thay đổi.
"Thả lỏng thần hồn để ta cảm thụ ký ức của các ngươi tự nhiên sẽ rõ trắng đen." Gã trung niên gầy nói xong liền động thủ.
Nguyên Tùy Phong và Đằng Hồng tự nhiên không dám phản kháng.
Sau khi sưu hồn gã trung niên gầy không khỏi sững sờ thần sắc biến ảo liên tục. Một hồi lâu sau gã nhìn sang vị thần bí đạo hữu cất giọng hỏi: "Người thanh niên tên Lục Dạ kia chẳng lẽ là hậu chiêu mà Đạo Cung Chi Chủ cố tình để lại trong Nghiệt Long Hải Mộ?"
Thần bí đạo hữu lắc đầu đáp: "Cũng không hẳn. Ngươi hẳn cũng đã nhìn thấy bọn chúng không phải thua Lục Dạ mà là thua Luyện Tiên Hồ Lô và tấm Tế Đạo Bi kia."
Gã trung niên gầy lập tức trầm mặc thở dài nói: "Ván cược lần này ta... nhận thua! Từ nay về sau trong vòng trăm năm ta sẽ tuân theo giao ước tự giam mình tại nơi này!"
Giọng nói của gã cũng không có quá nhiều sự mất mát hay chán nản. Dù sao cũng chỉ là trăm năm thời gian đối với một tồn tại ở đẳng cấp chúa tể tiên đạo như gã căn bản chẳng bõ bèn gì.
"Ba vị, kết quả này đã vừa ý chưa?" Thần bí đạo hữu nhìn về phía lão giả, thiếu nữ áo lông chim và gã trung niên áo gấm viền vàng.
"Ta phải tự mình nghiệm chứng chân tướng đã!" Lão giả lên tiếng.
Sau đó, lão cùng với thiếu nữ áo lông chim và gã trung niên áo gấm viền vàng trao đổi với gã trung niên gầy gạn hỏi ngọn nguồn sự việc. Khi thấu tỏ toàn bộ sự thật ba vị chúa tể tiên đạo này cũng không khỏi trầm mặc sắc mặt thay đổi liên tục.
Thua rồi?
Ai mà ngờ được một tên thanh niên lúc đầu chỉ có tu vi Bão Chân Cảnh lại có thể phá hỏng đại sự của bọn họ!
"Trên người tên Lục Dạ này nhất định có vấn đề!" Lão giả lạnh lùng nói: "Ngươi có dám bắt hắn tới đây để chúng ta sưu hồn không?"
"Đúng vậy, nếu có thể chứng minh tên Lục Dạ này không có vấn đề gì chúng ta tự nhiên nguyện ý chơi cược chịu thua." Thiếu nữ áo lông chim cũng tiếp lời: "Nếu không chúng ta tuyệt đối không chấp nhận kết quả này!"
Ánh mắt thần bí đạo hữu chuyển hướng nhìn sang gã trung niên áo gấm viền vàng: "Ngươi cũng nghĩ như vậy?"
"Đương nhiên!" Gã trung niên áo gấm viền vàng không chút do dự đáp.
Thần bí đạo hữu dùng giọng điệu bình thản nói:
"Ta đã sớm biết các ngươi không dễ dàng cúi đầu như vậy. Cho nên ta đã đặc biệt chuẩn bị một chút tâm ý dành cho các vị."