Nơi sâu thẳm của Ngũ Hành Tinh Hải.
Cảm giác nóng rát trong lòng bàn tay Lục Dạ dần dần tan biến. Những hình ảnh cảm ứng được trong tâm trí cũng mờ dần rồi mất hút. Thế nhưng Lục Dạ vẫn chưa thể ngay lập tức định thần lại.
Trận đại chiến diễn ra bên bờ dòng sông thời không kia là cuộc đối đầu ở đẳng cấp cao nhất mà Lục Dạ từng được chứng kiến cho đến tận bây giờ. Sức mạnh mà vị thần bí đạo hữu cùng những vị chúa tể tiên đạo kia sử dụng hoàn toàn vượt xa sự hiểu biết của hắn.
Tuy nhiên, tâm trí hắn không hề bị ảnh hưởng. Khi khoảng cách quá đỗi xa vời chênh lệch quá đỗi to lớn ngược lại lại khiến con người ta nảy sinh một loại cảm giác "kẻ không biết thì không sợ".
Điều thực sự khiến Lục Dạ bận tâm lúc này chính là Cuộc chiến phi thăng mà vị thần bí đạo hữu đã nhắc tới. Muộn nhất trong vòng một năm hắn bắt buộc phải đặt chân đến các đại thế giới trên con đường phi thăng vì một cơ duyên đại đạo có liên quan mật thiết đến con đường tu hành của chính mình. Với tầm nhìn của vị thần bí đạo hữu kia một khi đã cất công tính toán như vậy chắc chắn cơ duyên đại đạo này phải vô cùng đặc thù!
"Trong tay ta có một đồng tiền đồng do nữ tử mặc áo gai tên 'Thần' kia để lại. Dựa vào vật này hoàn toàn có thể đi đến các vị diện thế giới trên con đường phi thăng cho nên cũng không cần phải quá vội vàng." Lục Dạ thầm nghĩ.
Đáng tiếc là Lục Dạ không biết ván cược kia rốt cuộc ẩn chứa huyền cơ gì. Hắn thậm chí còn không biết bốn vị chúa tể tiên đạo kia rốt cuộc sẽ phải trả cái giá như thế nào cho ván cược đó. Tất cả những bí mật này chỉ khi hắn có đủ tư cách xông pha Tiên Phàm Bích Lũy mới có thể tiếp xúc được.
"Lục đạo hữu, Nguyên Tùy Phong cùng với tên tiên nhân bên cạnh gã biến mất rồi." Nhận thấy Lục Dạ đã hồi thần Trác Linh Quân lập tức lên tiếng.
Lục Dạ gật đầu: "Bọn họ đi rồi." Nguyên Tùy Phong và Đằng Hồng chắc chắn sẽ không sao điều này hắn hoàn toàn có thể lường trước.
Đi rồi?
Trác Linh Quân cảm thán: "Cũng không biết bao giờ mới có cơ hội gặp lại những nhân vật tiên đạo như vậy nữa."
Lục Dạ mỉm cười: "Chỉ cần tiếp tục vững bước trên con đường đại đạo sớm muộn gì cũng có lúc được liệt vào hàng ngũ tiên ban."
Trác Linh Quân như được truyền lửa mỉm cười gật đầu. Sau đó nàng lấy ra một chiếc túi trữ vật đưa cho Lục Dạ: "Đây là chiến lợi phẩm ta vừa thu thập được tiếc là phần lớn di vật của mấy vị tiên nhân kia đều đã chìm xuống đáy biển mất rồi."
Những di vật mà Trác Linh Quân nhắc đến chính là đồ vật của bọn Liễu Như Vân, Tùng Cương...
Lục Dạ nhận lấy túi trữ vật quét mắt nhìn qua một lượt nhận thấy chiến lợi phẩm ít ỏi đến đáng thương cũng chẳng có món trọng bảo nào đáng để lưu tâm.
Tiếp đó đoàn người khởi hành men theo đường cũ trở về. Đối với Lục Dạ hai mục đích của chuyến đi này đều đã hoàn thành viên mãn.
Thứ nhất, cứu được Tuyết Diễm Yêu Hoàng và Cửu Thiên Tuế.
Thứ hai, tu vi thuận lợi đột phá đặt chân lên Thần Du Cảnh.
Như vậy là quá đủ rồi. Tất nhiên cũng có những niềm vui bất ngờ ngoài dự tính ví như việc thu phục được Luyện Tiên Hồ Lô chẳng hạn.
...
Ba ngày sau.
Lục Dạ cùng Trác Linh Quân, Tuyết Diễm Yêu Hoàng rời khỏi Ngũ Hành Tinh Hải. Sau khi dừng chân nghỉ ngơi ở Hắc Dương Thành một ngày Lục Dạ một mình rời đi quay trở lại Mậu Thổ Trung Châu.
Lúc chia tay Trác Linh Quân có phần buồn bã nhưng nàng cẩn thận che giấu tâm tư ấy đi không hề biểu lộ ra ngoài. Lục Dạ sẽ nhanh chóng rời khỏi Linh Thương Giới lần sau gặp lại chẳng biết đã là năm tháng nào.
"Cửu Thiên Tuế nói không sai đại đạo ở Linh Thương Giới này quá chật hẹp không thể chứa nổi con giao long như Lục Dạ. Đối với hắn mà nói chỉ có rời đi mới có thể cầu tác được con đường đạo đồ cao xa hơn." Tuyết Diễm Yêu Hoàng nhẹ giọng nói.
Trác Linh Quân gật đầu phụ họa: "Dù nói thế nào đi nữa nhìn lại những năm tháng từ cổ chí kim của Linh Thương Giới Lục đạo hữu tuyệt đối xứng danh là một truyền kỳ chưa từng có trong lịch sử. Chỉ mong... trên con đường đạo đồ sau này hắn có thể diều gặp gió cất cánh bay cao viết tiếp những trang truyền kỳ huy hoàng."
...
Huyền Hồ Thư Viện.
Khi Lục Dạ quay về mới hay biết Tào Võ đã rời đi từ hôm kia nói là phải về tông tộc để chúc thọ lão tổ tông Tào Bộc.
"Chúc thọ?" Lục Dạ hơi ngạc nhiên: "Tào Bộc mừng đại thọ sao?"
Đứng bên cạnh Lão viện trưởng Giản Thanh Phong gật đầu: "Tính từ lúc Tào Bộc bước vào Thiên Cực Cảnh đến nay đã tròn tám trăm năm lại đúng vào dịp sinh thần chín trăm tuổi của lão đương nhiên phải tổ chức linh đình một phen."
"Bao giờ thọ yến bắt đầu?"
"Ba ngày nữa." Vừa nói Giản Thanh Phong vừa lấy ra một tấm thiệp mời đưa cho Lục Dạ: "Đây là thiệp mời Tào Bộc đặc biệt chuẩn bị cho cậu. Nhưng lão cũng có dặn nếu cậu bận rộn không có thời gian tới dự thì cũng không cần bận tâm sau này ắt có ngày gặp lại."
Lục Dạ cầm lấy tấm thiệp trầm ngâm nói: "Thời gian quả thực có chút gấp gáp để ta suy nghĩ thêm đã."
Giản Thanh Phong gật đầu.
"Lục Ngu dạo này thế nào rồi?" Lục Dạ hỏi thăm.
"Con bé tu hành rất chăm chỉ hiện tại đang bế quan đánh sâu vào cảnh giới." Giản Thanh Phong đáp lời: "Có cần ta gọi con bé ra không?"
Lục Dạ lắc đầu. Lục Ngu vốn là một cỗ đại đạo pháp thân của Linh Ngu Nữ Đế chỉ cần an tâm tu hành tại Huyền Hồ Thư Viện sớm muộn gì cũng có thể khôi phục ký ức lấy lại phong độ đỉnh cao.
"Đúng rồi, đại sự xảy ra ở Huyết Khung Hải cậu đã nghe nói chưa?" Giản Thanh Phong chợt chuyển chủ đề.
Lục Dạ ngẩn ra: "Chuyện gì vậy?"
Theo lời kể của Giản Thanh Phong năm ngoái tại sâu thẳm Huyết Khung Hải nằm ở vùng Tứ Hải Bát Hoang đã xuất hiện một tòa di tích tiên nhân thu hút sự chú ý của toàn thiên hạ. Không biết bao nhiêu cường giả đã đổ xô tới thám hiểm. Thế nhưng không có ngoại lệ tất cả đều bị chặn lại bên ngoài không thể bước vào trong.
Nguyên nhân là do xung quanh "di tích tiên nhân" kia bị bao phủ bởi một tầng lực lượng quy tắc cấm kỵ thần bí. Cho dù là đại năng Thiên Cực Cảnh cũng không thể dùng sức mạnh cưỡng ép xông vào.
Vậy mà chỉ vài ngày trước "di tích tiên nhân" này lại xảy ra biến cố lớn. Tầng quy tắc cấm kỵ thần bí bao bọc xung quanh bỗng nhiên biến mất lại một lần nữa khuấy động sự chú ý của toàn thiên hạ.
Mấy ngày nay không biết bao nhiêu tu đạo giả đã ùn ùn kéo đến. Thế nhưng điều kỳ lạ là bất cứ cường giả nào tiến vào tòa mộ tiên nhân kia không một ai sống sót trở ra tất cả đều chết thảm bên trong. Chẳng ai hay biết họ đã phải đối mặt với chuyện kinh khủng gì trong đó.
"Theo tin tức ta dò la được đã có hơn mười lão quái vật Thiên Cực Cảnh đi vào đó tất cả đều bỏ mạng không một ai quay trở lại." Giản Thanh Phong nhíu mày: "Ta dám chắc tòa di tích tiên nhân kia chắc chắn có vấn đề lớn tuyệt đối không phải là vùng đất cơ duyên gì cả."
Lục Dạ chỉ khẽ gật đầu. Hắn hoàn toàn không có chút hứng thú nào với cái gọi là "di tích tiên nhân" này.
"Lão viện trưởng, dạo gần đây thư viện chúng ta có xảy ra chuyện gì bất thường không?" Lục Dạ dò hỏi.
Giản Thanh Phong ngớ người suy nghĩ hồi lâu rồi lắc đầu: "Không có chẳng lẽ tiểu hữu phát hiện ra điều gì sao?"
Lục Dạ nói: "Có người nhắc nhở ta khi ta nắm giữ năng lực đủ sức ảnh hưởng đến thiên hạ bọn tàn dư của Mạt Pháp Thần Điện tuyệt đối sẽ không ngồi yên chờ chết."
"Có thể bọn chúng không dám ra tay với ta nhưng rất có khả năng sẽ nhắm vào những người có liên quan đến ta để trả thù."
Nhắc tới Mạt Pháp Thần Điện giữa hai hàng lông mày của Lão viện trưởng thoáng hiện lên vẻ lạnh lùng sắc bén. Lão không thể nào quên Bạch Vân Trung kẻ từng giữ chức Phó viện trưởng Huyền Hồ Thư Viện thân phận thực sự lại chính là Điện chủ của Mạt Pháp Thần Điện! Càng không thể quên việc Bạch Vân Trung đã cài cắm vô số nội gián của Mạt Pháp Thần Điện vào sâu bên trong thư viện. Nếu không có Lục Dạ ra tay vào thời khắc sinh tử e rằng Huyền Hồ Thư Viện đã phải hứng chịu một đòn đả kích tàn khốc đủ sức làm lung lay cả nền móng đạo thống!
"Tiểu hữu không cần lo lắng ta có thể đảm bảo hiện tại cả trong lẫn ngoài thư viện tuyệt đối không còn bất cứ tên nội gián nào của Mạt Pháp Thần Điện nữa." Giản Thanh Phong trầm giọng đáp.
Lục Dạ thầm thở phào nhẹ nhõm: "Như vậy ta có thể yên tâm đi chúc thọ Tào Bộc rồi."
Nói xong Lục Dạ gọi Giản Thanh Phong ra một góc bàn bạc thêm một vài chuyện khác.
...
Thanh Mộc Châu.
Dạo gần đây Tào Thị nhất tộc vô cùng náo nhiệt mọi người đang tất bật chuẩn bị cho tiệc mừng thọ của lão tổ tông Tào Bộc. Và hôm nay chính là ngày mừng đại thọ của Tào Bộc.
Khắp trong ngoài Tào Thị nhất tộc bầu không khí tràn ngập hân hoan tiếng cười nói rộn rã không ngớt.
"Ai mà ngờ được chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi Tào gia đã một bước vươn lên thành Trường sinh cổ tộc đệ nhất ở Thanh Mộc Châu?"
Thọ yến còn chưa chính thức bắt đầu các vị khách quý tới chúc thọ đã xôn xao bàn tán.
"Một người đắc đạo gà chó lên tiên. Lục Dạ nay đã trở thành chúa tể Thiên Tôn được vạn người tôn kính danh tiếng của Tào Thị nhất tộc đương nhiên cũng theo đó mà nước lên thì thuyền lên!" Có người cảm khái.
"Thấy chưa, khách khứa tới dự tiệc thọ lần này không chỉ có những bậc tai to mặt lớn ở Thanh Mộc Châu mà còn có vô số danh túc đến từ bốn đại châu khác nữa!"
Một người khác không giấu nổi vẻ hâm mộ: "Đừng nói là người thường ngay cả một vài nhân vật có máu mặt trong đương thế cũng chưa đủ tư cách bước qua cửa Tào gia để chúc thọ đâu!"
Tào Thị nhất tộc ngày nay vang danh thiên hạ vinh quang tột đỉnh. Khách khứa ra vào tùy tiện điểm mặt chỉ tên một người cũng đều là danh túc quý tộc khét tiếng một phương. Thậm chí không ít lão tiền bối Thiên Cực Cảnh vốn được xưng tụng là bí ẩn hiếm khi xuất hiện cũng phá lệ đích thân giá lâm tự tay mang lễ vật tới chúc thọ. Cảnh tượng hoành tráng ấy khiến không biết bao nhiêu người đỏ mắt ghen tị.
"Cũng không biết lần này Lục Thiên Tôn có hạ mình tới dự hay không." Có người tràn trề kỳ vọng nói.
Từ sau khi trận chiến trên Vân Thê Phong kết thúc Lục Dạ dường như đã bốc hơi khỏi thế gian không còn xuất hiện dấu vết nào trên giang hồ nữa.
"Chư vị hẳn cũng đã nhận ra phần lớn khách quý tới đây hôm nay đều ôm hy vọng Lục Thiên Tôn sẽ giá lâm nên mới không quản ngại đường xá xa xôi từ bốn phương tám hướng đổ về." Có người ánh mắt lóe sáng: "Riêng mặt mũi của Tào Bộc thì làm gì có cửa đó."
Rất nhiều người gật gù tán thành. Tào Thị nhất tộc đúng là Trường sinh cổ tộc thật gốc rác cũng thâm hậu nhưng chỉ dựa vào uy vọng của riêng họ thì tuyệt đối không thể nào thu hút được ngần ấy tồn tại đỉnh cao của đương thế đích thân tới chúc thọ. Phần lớn mọi người tới đây đều là muốn mượn cơ hội này xem thử Lục Thiên Tôn liệu có xuất hiện hay không.
Có người hạ giọng nói nhỏ: "Lần này nếu Lục Thiên Tôn không xuất hiện thanh danh của Tào Thị nhất tộc chắc chắn sẽ bị giáng một đòn mạnh. Suy cho cùng đối với Tào gia mà nói trong một ngày trọng đại như vậy mà Lục Thiên Tôn lại vắng mặt rõ ràng là không coi trọng họ rồi."
Câu nói này vừa dứt sắc mặt của không ít người trở nên vi diệu.
Thực tế luôn phũ phàng như vậy. Lục Dạ hiện tại đã là chúa tể Thiên Tôn được toàn thiên hạ tôn sùng. Do đó trong mắt thế nhân việc Lục Dạ coi trọng Tào Thị nhất tộc đến mức nào sẽ ảnh hưởng mang tính quyết định đến thanh thế của gia tộc này. Và việc Lục Dạ có xuất hiện tại thọ yến của Tào Bộc lần này hay không sẽ là minh chứng rõ nét nhất cho mức độ coi trọng của hắn đối với Tào Thị nhất tộc!
Trong một tòa đại điện của Tào gia.
"Lão tổ, Huyền Hồ Thư Viện vẫn chưa có hồi âm sao?" Tào Văn thở dài: "Haizz, cũng không biết Lục Thiên Tôn liệu có đến nhà chúng ta không." Hắn tỏ ra bồn chồn không yên cứ đi qua đi lại mãi một chỗ.
Tào Bộc "ừm" một tiếng liếc nhìn Tào Văn nhạt nói: "Đừng để những lời đàm tiếu của kẻ ngoài ảnh hưởng. Cây to đón gió lớn Tào gia chúng ta nhờ có Lục Thiên Tôn mà hưng thịnh tột bậc khó tránh khỏi bị kẻ khác ghen ghét đố kỵ. Lúc này chúng ta cứ làm tốt bổn phận của mình là được."
Tào Văn trầm ngâm: "Tôn nhi chỉ có cảm giác một khi Lục Thiên Tôn không đến chắc chắn sẽ dấy lên rất nhiều lời dị nghị bất lợi cho Tào Thị nhất tộc chúng ta đối với uy vọng của lão tổ ngài cũng vô cùng không tốt."
Phịch!
Tào Bộc bất ngờ vỗ mạnh một chưởng xuống bàn: "Uy vọng chó má gì chứ chỉ là cái hư danh mà thôi! Lão tử thèm vào mà để tâm! Thiên hạ nhìn nhận Tào Thị nhất tộc ra sao thì liên quan cái rắm gì đến chúng ta?"
Tào Văn giật thót mình cứng đờ người cúi đầu tạ lỗi: "Lão tổ, tôn nhi biết sai rồi."
Tào Bộc thở dài: "Cháu đó... giá như năm xưa cũng giống như đệ đệ Tào Võ của cháu lựa chọn đi theo phò tá Lục Thiên Tôn thì tốt biết mấy!" Trong lời nói ẩn chứa sự nuối tiếc sâu sắc.
Tào Văn im thiêng liếp như ve sầu mùa đông trong lòng cuộn trào một nỗi chua xót và hụt hẫng không lời nào tả xiết.