"Đây chính là Thánh Huyết Phệ Hồn Cổ của Thiên Chiếu Thánh Tộc ta." Trong bầu không khí đè nén tĩnh lặng như tờ ấy Mạnh Tam Đông mỉm cười lên tiếng: "Chỉ cần ta khẽ động ý niệm thần hồn và sinh cơ của toàn bộ tộc nhân Tào Thị nhất tộc sẽ bị cắn nuốt sạch sẽ."
Tộc nhân Tào gia ai nấy đều kinh hãi sắc mặt trắng bệch. Một buổi thọ yến thu hút sự chú ý của cả thiên hạ sự hiện diện của Lục Thiên Tôn càng đẩy không khí thọ yến lên đỉnh điểm. Đây vốn dĩ là thời khắc huy hoàng chói lọi nhất của Tào gia. Nào ai dám ngờ sự xuất hiện của một tên dư nghiệt Mạt Pháp Thần Điện lại có thể dễ dàng nắm giữ tính mạng của toàn bộ Tào gia trong lòng bàn tay?
"Ngươi suy nghĩ quá nhiều rồi!" Tào Bộc hít một hơi thật sâu ánh mắt kiên quyết nói: "Hôm nay cho dù Tào gia ta có diệt vong ngươi cũng đừng hòng lấy chúng ta ra uy hiếp Lục huynh đệ!" Giọng nói như đinh đóng cột dứt khoát vô cùng.
Mạnh Tam Đông cười lắc đầu: "Ta căn bản không có ý định uy hiếp chỉ là muốn xả cục tức này đòi lại chút nợ máu mà thôi!"
Vừa nói hắn vừa nhìn chằm chằm Lục Dạ: "Ngươi có thể ban cho Tào gia vinh quang vô tận thì tương tự ta cũng có thể hủy diệt Tào gia. Để cho cả Linh Thương Giới này biết đắc tội với Vực Ngoại Thần Ma nhất mạch ta thì chính Lục Dạ ngươi cũng phải trả cái giá bằng máu!"
Giọng điệu tùy ý không gợn chút gợn sóng nhưng lại toát lên sự tự tin tuyệt đối hệt như người nắm chắc phần thắng trong tay.
Thế nhưng nằm ngoài dự đoán của Mạnh Tam Đông vẻ mặt Lục Dạ vẫn bình thản như không tỏ vẻ hoàn toàn chẳng quan tâm. Điều này khiến trong lòng Mạnh Tam Đông có phần không vui hắn nói: "Trong mắt ngươi mạng sống của cả Tào gia hoàn toàn không đáng để ngươi bận tâm sao?"
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Lục Dạ. Đối mặt với cục diện này Lục Dạ với tư cách là chúa tể thiên hạ rốt cuộc sẽ ứng phó ra sao?
"Không phải là không quan tâm." Lục Dạ nhấc chén rượu lên nhấp một ngụm: "Mà là ngươi căn bản không làm được."
Mạnh Tam Đông nhịn không được bật cười: "Thử xem?"
Lục Dạ tự tay rót cho mình một ly rượu: "Cứ việc thử."
Giờ khắc này nhìn dáng vẻ ung dung của Lục Dạ mọi người cũng vô cùng khó hiểu. Lục Thiên Tôn lấy đâu ra tự tin mà có thể bình tĩnh đến thế? Tuy nhiên, sự bình tĩnh ấy cũng khiến những người đang hoang mang lo sợ trong lòng bỗng chốc vững tâm hơn phần nào.
"Vậy thì thử xem." Mạnh Tam Đông hừ lạnh tay phải giơ lên bắt ấn quyết trong miệng phát ra một đạo âm khó hiểu.
"Đốt!"
Âm thanh vang như sấm sét chấn động mây xanh. Mọi người tim đập chân run.
Thế nhưng kỳ lạ thay viễn cảnh chết chóc máu chảy thành sông như dự đoán lại không hề xảy ra. Tộc nhân Tào gia, truyền nhân Cửu Ngự Kiếm Tông và Đại La Kiếm Trai... tất cả đều bình an vô sự. Điều khác biệt duy nhất so với trước đó là tại vị trí mi tâm của bọn họ một tầng ánh sáng bàng bạc u ám lạnh lẽo lặng lẽ hiện ra triệt để trấn áp con cổ trùng đang tắm mình trong ngọn lửa màu máu kia!
"Cái này là?" Đồng tử Mạnh Tam Đông co rụt lại sắc mặt đột ngột thay đổi: "Thánh Linh Ngân Diễm Thuật của Diêm Phù Thánh Tộc!!"
"Cũng coi như có chút nhãn lực đấy." Trong tĩnh lặng một giọng nữ thánh thót êm tai vang lên.
Cùng với giọng nói ấy tàn hồn của Ngọc Sa Thánh Tôn hiện ra bên cạnh Lục Dạ. Nàng khoác y phục đỏ thẫm màu máu mái tóc trắng muốt như tuyết dáng người thon thả yêu kiều. Đôi chân trần trắng ngần như ngọc lộ ra ngoài tựa như một thiếu nữ toát lên một vẻ đẹp độc đáo yêu dị và tinh xảo.
"Ngài... ngài là Ngọc Sa Thánh Tôn!?" Mạnh Tam Đông như bị sét đánh ngang tai hai mắt trợn trừng như ốc nhồi: "Ngài... sao ngài lại ở đây?"
"Sao ta lại không thể ở đây?" Ngọc Sa Thánh Tôn liếc nhìn Mạnh Tam Đông hơi khom người kề tai Lục Dạ nói nhỏ: "Đại nhân, tên này thuộc mạch Thiên Chiếu Thánh Tộc cũng chẳng phải cá lớn gì. Nhưng có thể lẩn trốn ở Linh Thương Giới đến tận bây giờ quả thực cũng là chuyện hiếm có."
Lục Dạ nói: "Ngươi có thể cạy miệng hắn moi ra danh sách đám dư nghiệt Mạt Pháp Thần Điện không?" Nhổ cỏ không nhổ tận gốc gió xuân thổi tới cỏ lại mọc. Nếu có được danh sách bọn dư nghiệt Mạt Pháp Thần Điện hoàn toàn có thể nhổ cỏ tận gốc tiêu diệt toàn bộ bọn chúng.
"Để ta thử xem." Ngọc Sa Thánh Tôn gật đầu.
"Đại nhân! Một tồn tại cao quý như ngài vậy mà lại đi phản bội!?" Mạnh Tam Đông kinh nộ khó tin hỏi: "Ngài có biết cái giá phải trả cho việc này nghiêm trọng đến nhường nào không?"
Ngọc Sa Thánh Tôn bước lên một bước đã đứng ngay trước mặt Mạnh Tam Đông. Đưa tay điểm một cái.
Bùm!
Thân xác Mạnh Tam Đông nổ tung. Còn thần hồn của hắn thì bị Ngọc Sa Thánh Tôn túm chặt. Ngay sau đó Ngọc Sa Thánh Tôn nhíu mày nói: "Đạo hữu, trên người tên này có thiết lập Huyết Ẩn Thánh Chú. Một khi bị sưu hồn thần hồn của hắn sẽ tự hủy."
Lập tức, Ngọc Sa Thánh Tôn lại mỉm cười: "Tuy nhiên, chuyện này không làm khó được ta..."
Nàng vừa định động thủ thần hồn Mạnh Tam Đông bỗng khản giọng gào lên: "Ngọc Sa Thánh Tôn, ngài có biết Vực Ngoại Thần Ma nhất mạch chúng ta đã sớm mở ra một đường hầm không gian dưới đáy Huyết Khung Hải không?"
Ngọc Sa Thánh Tôn cảm thấy bất ngờ: "Thật sao?"
Mạnh Tam Đông đáp: "Cả thiên hạ Linh Thương Giới đều biết một tòa di tích tiên nhân dưới đáy Huyết Khung Hải dạo gần đây xảy ra dị biến kinh hoàng. Nhưng điều bọn họ không biết là đó căn bản không phải di tích tiên nhân gì sất mà chính là đường hầm không gian do Vực Ngoại Thần Ma nhất mạch chúng ta mở ra!"
Câu nói này vang lên khiến tất cả những người có mặt đều chấn động tột độ. Chuyện liên quan đến di tích tiên nhân ở Huyết Khung Hải thời gian gần đây đã rùm beng khắp thiên hạ. Nghe đồn một nhóm tồn tại Thiên Cực Cảnh đã bỏ mạng trong đó không một ai sống sót trở về. Nhưng ai dám ngờ đó lại không phải là di tích tiên nhân?
Tin tức này quá đỗi chấn động ngay cả Lục Dạ cũng không khỏi nhướn mày cảm thấy vô cùng bất ngờ. Vực Ngoại Thần Ma nhất mạch vậy mà đã mở ra đường hầm không gian thông tới Linh Thương Giới rồi sao? Nói cách khác đại quân Thần Ma có thể xâm lược Linh Thương Giới bất cứ lúc nào!
"Đường hầm không gian kia kết nối Vực Ngoại Chiến Trường và Linh Thương Giới. Và theo như ta được biết Thần Ma nhất mạch chúng ta đã điều động trăm vạn đại quân! Hiện tại tất cả đều đang đồn trú tại Vực Ngoại Chiến Trường tùy thời có thể tiến đánh Linh Thương Giới!" Mạnh Tam Đông tiếp tục nói: "Ngọc Sa Thánh Tôn, bây giờ ngài lạc lối biết quay đầu vẫn còn kịp nếu không... ngài nhất định sẽ bị khép vào tội phản nghịch mà xử tử. Thậm chí Diêm Phù Thánh Tộc đứng sau lưng ngài cũng sẽ bị liên lụy!"
Trong nội bộ Vực Ngoại Thần Ma nhất mạch hình phạt dành cho kẻ phản bội cực kỳ tàn bạo đẫm máu hở ra là sẽ bị diệt tộc. Mặc dù Diêm Phù Thánh Tộc của Ngọc Sa Thánh Tôn là một trong tứ đại thánh tộc của Thần Ma nhất mạch nhưng một khi phát hiện nàng phản bội Diêm Phù Thánh Tộc cũng sẽ phải hứng chịu đòn trừng phạt nghiêm trọng.
Những điều này bản thân Ngọc Sa Thánh Tôn đương nhiên hiểu rõ. Tuy nhiên... Hiện tại nàng chỉ là một tàn hồn đã sớm cắt đứt liên hệ với bản tôn hơi đâu mà bận tâm đến những chuyện đó.
Ngọc Sa Thánh Tôn hỏi vặn lại: "Còn lời trăn trối nào không?"
Mạnh Tam Đông khó tin hỏi: "Ngài... ngài thực sự quyết tâm phản bội chết không hối cải sao?"
Bụp!
Lòng bàn tay Ngọc Sa Thánh Tôn phát lực thần hồn Mạnh Tam Đông vỡ nát hóa thành vô số mảnh vụn. Ngọc Sa Thánh Tôn phất tay ngân diễm trong lòng bàn tay lưu chuyển thu thập lại những mảnh vỡ thần hồn kia.
Rất nhanh, thông qua bí thuật nàng đã lấy được danh sách đám dư nghiệt Mạt Pháp Thần Điện giao cho Lục Dạ.
"Đa tạ." Lục Dạ khẽ gật đầu.
"Đạo hữu quá khách sáo rồi đây vốn là việc ta nên làm." Ngọc Sa Thánh Tôn cười dịu dàng rạng rỡ. Vừa nói nàng vừa búng tay một cái bóng dáng lặng lẽ biến mất không tăm tích.
Còn con Thánh Huyết Phệ Hồn Cổ nằm ở mi tâm của tộc nhân Tào gia, truyền nhân Cửu Ngự Kiếm Tông và Đại La Kiếm Trai cũng tan biến sạch sẽ.
Một trận kinh biến xảy ra đe dọa đến tính mạng của toàn bộ Tào gia. Ấy vậy mà Lục Dạ vẫn vững như Thái Sơn chẳng cần động tay động chân sự việc đã được hóa giải êm xuôi!
Chứng kiến toàn bộ sự việc đám đông có mặt đều chấn động không thôi tâm thần cuộn trào.
"Thủ đoạn của Lục Thiên Tôn thật cao minh! Quả thực khiến chúng ta được mở mang tầm mắt!"
"Đúng là trở bàn tay thành mây lật bàn tay thành mưa. Chắc chỉ có Lục Thiên Tôn mới có bản lĩnh thế này!"
"Cũng may là hôm nay Lục Thiên Tôn giá lâm nếu không thì kiếp nạn hôm nay Tào gia e là khó lòng qua khỏi."
...Mọi người xôn xao bàn tán ánh mắt nhìn Lục Dạ ngập tràn sự kính sợ. Một người trẻ tuổi như vậy cảnh giới tu vi còn lâu mới tới mức Thiên Cực Cảnh nhưng đã xứng danh là chúa tể trẻ tuổi nhất từ cổ chí kim không một ai có thể sánh bằng!
"Lục Thiên Tôn, ngài nhìn nhận chuyện di tích tiên nhân này như thế nào?" Có người bỗng lên tiếng hỏi. Nhắc tới chuyện này rất nhiều người không giấu nổi vẻ lo âu.
Ân oán giữa Linh Thương Giới và Vực Ngoại Thần Ma nhất mạch có thể nói là thâm cừu đại hận. Nhớ lại trận đại chiến kéo dài hàng trăm năm tại Vực Ngoại Chiến Trường Linh Thương Giới đã có tới tám trăm vạn tu sĩ tử trận! Phải gian nan lắm mới có thể chặn đứng đại quân Thần Ma nhất mạch ở bên ngoài Vực Ngoại Chiến Trường. Vậy mà giờ đây ai dám ngờ đại quân Thần Ma nhất mạch ấy lại có thể ngóc đầu trở lại bất cứ lúc nào?
"Chuyện này liên quan đến an nguy của muôn dân thiên hạ Linh Thương Giới mong Lục Thiên Tôn lên tiếng chỉ cho chúng ta một con đường sáng!" Có người cầu xin: "Và chúng ta nhất định sẽ dốc toàn lực phối hợp với Lục Thiên Tôn!"
Ngay lập tức rất nhiều đại năng Thiên Cực Cảnh có mặt cũng nhao nhao hưởng ứng. Thiên hạ ngày nay người thực sự có khả năng triệu tập toàn bộ các thế lực đỉnh cấp lại với nhau cũng chỉ có một mình Lục Thiên Tôn mà thôi. Lẽ hiển nhiên mọi người đều hy vọng được lắng nghe quan điểm của Lục Dạ.
Lục Dạ đưa mắt nhìn quanh dõng dạc nói: "Cái gọi là thiên hạ hưng vong thất phu hữu trách. Nếu Linh Thương Giới bị đại quân Vực Ngoại Thần Ma xâm lược Lục Dạ ta đương nhiên sẽ không khoanh tay đứng nhìn."
Dừng một chút hắn nói tiếp: "Ngoài ra ta cũng có thể lấy danh nghĩa cá nhân triệu tập các đồng đạo trong thiên hạ cùng chung sức ứng phó với cơn nguy nan này."
Thấy Lục Dạ bày tỏ thái độ rõ ràng như vậy mọi người đều gật đầu liên tục. Nếu gặp phải Thần Ma ngoại vực xâm lược toàn bộ giới tu hành Linh Thương Giới đều sẽ bị liên lụy. Trong tình cảnh đó các thế lực lớn trong thiên hạ sẽ trở thành một khối thống nhất cùng vinh cùng nhục. Nếu có Lục Dạ đích thân tọa trấn đứng ra triệu tập đồng đạo thiên hạ cùng hành động thì có ai phản đối?
Tuy nhiên, điều mọi người không biết là từ sâu thẳm trong thâm tâm Lục Dạ căn bản không coi mình là chúa tể thiên hạ. Sở dĩ hắn đồng ý làm như vậy nguyên nhân rất đơn giản: Trả thù cho những huynh đệ đã tử trận nơi Vực Ngoại Chiến Trường!
"Xem ra phải tìm cơ hội đến Huyết Khung Hải một chuyến mới được." Lục Dạ thầm nghĩ.
"Lục huynh đệ, chúng ta tiếp tục uống rượu nhé?" Tào Bộc cười hỏi. Hôm nay là thọ yến của lão cho dù xảy ra không ít sóng gió biến cố nhưng tất cả đều đã được hóa giải. Còn chuyện Vực Ngoại Thiên Ma đợi thọ yến kết thúc rồi bàn bạc tiếp cũng chưa muộn.
Lục Dạ gật đầu.
"Nào, tiếp tục tấu nhạc tiếp tục nhảy múa!" Tào Bộc cười sảng khoái ra lệnh.
Sau khi thọ yến kết thúc Lục Dạ ở lại Tào gia thêm một ngày cùng hàn huyên tâm sự với những người bạn cũ. Muộn nhất là một năm nữa Lục Dạ sẽ rời khỏi Linh Thương Giới tiến bước trên con đường phi thăng tu hành. Đối với hắn đây có lẽ là lần cuối cùng tụ tập cùng bạn cũ trước lúc chia xa. Đương nhiên trước khi rời khỏi Linh Thương Giới Lục Dạ chắc chắn sẽ nghĩ cách nhổ cỏ tận gốc hiểm họa do Vực Ngoại Thần Ma nhất mạch mang tới!
Trên đường Lục Dạ rời Tào gia quay về Huyền Hồ Thư Viện tin tức Vực Ngoại Thần Ma có thể xâm lược bất cứ lúc nào đã lan truyền khắp Linh Thương Giới. Chớp mắt cả thiên hạ xôn xao chấn động dữ dội.
Thế nhưng không ai ngờ rằng chỉ đúng ba ngày sau khi thọ yến của Tào Bộc kết thúc lại có một tin tức động trời được truyền ra.
Sâu trong Huyết Khung Hải xảy ra dị biến kinh hoàng. Tại chính nơi được mệnh danh là di tích tiên nhân kia một đại quân Vực Ngoại Thần Ma đã đổ bộ!