Cũng là bóng đêm như vậy.
Thư viện Huyền Hồ.
Hãn Thanh Phong.
Nơi đây là cấm địa của Thư viện Huyền Hồ, những lão cổ đổng của thư viện phần lớn đều tu hành tại đây.
Mà lúc trước dưới sự sắp xếp của lão viện trưởng Giản Thanh Phong, Lục Tiêu đang hôn mê được an trí trong một động phủ ở lưng chừng Hãn Thanh Phong, có người chuyên trách trông coi.
"Dư Ôn, thời gian qua có ai đến thăm Lục Tiêu không?"
Tại lưng chừng núi, Giản Thanh Phong hỏi.
Vừa mới trở lại thư viện ông đã dẫn theo nhóm lão nhân thư viện đi thẳng đến Hãn Thanh Phong.
Tuy nhiên trong nhóm người của họ lại xuất hiện thêm một thiếu nữ tóc trắng như tuyết mặc váy nhuốm máu.
"Lão viện trưởng, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?"
Người được gọi là Dư Ôn là một lão giả uy mãnh, vẫn luôn trấn thủ bên ngoài động phủ của Lục Tiêu.
"Ngươi trả lời câu hỏi của ta trước."
Giản Thanh Phong nói.
Dư Ôn suy nghĩ một chút rồi nói: "Kể từ khi ta trấn thủ nơi này chỉ có phó viện trưởng Bạch Vân Trung đến một lần."
Bạch Vân Trung!
Giản Thanh Phong, Lý Hi Sinh và những người khác nhìn nhau, sắc mặt đều trầm xuống không ít.
"Ta chẳng phải đã nói không có lệnh của ta, không cho phép bất cứ ai vào động phủ sao?"
Lý Hi Sinh ngữ khí lạnh lùng.
Dư Ôn vội vàng nói: "Bạch Vân Trung chỉ đến đưa thuốc cũng không vào động phủ, là ta đích thân vào động phủ luyện hóa thuốc trị thương cho Lục Tiêu."
"Thuốc gì?"
Lý Hi Sinh hỏi, không cần nghĩ cũng biết trong linh dược kia chắc chắn có vấn đề!
"Là 'Huyền Ất Thiên Lộc Đan' của thư viện chúng ta!"
"Chuyện này xảy ra khi nào?"
"Ngay ngày thứ năm sau khi Lục Tiêu được an trí vào động phủ."
... Nghe đến đây, đám người Giản Thanh Phong, Lý Hi Sinh đều giật mình kinh hãi.
Hóa ra từ lúc đó Bạch Vân Trung đã ra tay với Lục Tiêu?
"Đạo hữu, xem ra chỉ có thể nhờ ngươi ra tay đích thân vào xem thử."
Giản Thanh Phong nhìn về phía thiếu nữ váy huyết tóc trắng, khi nói chuyện ánh mắt có chút vi diệu.
Thân phận của thiếu nữ này nếu truyền ra ngoài e rằng sẽ khiến thiên hạ Linh Thương Giới chấn động.
Bởi vì nàng đến từ Thần Ma nhất mạch vực ngoại, là một vị Ma Chủ bước ra từ "Diêm Phù Thánh Tộc" - một trong tứ đại "Thánh Tộc" của Thần Ma vực ngoại!
Tại Thần Ma nhất mạch vực ngoại thực lực đạt tới cấp Ma Chủ đều là tồn tại có thể so sánh với Chúa Tể.
Nhưng chắc chắn không ai ngờ được tàn hồn của một tồn tại cấp Ma Chủ như vậy lại là tù nhân dưới tay Lục Dạ!
Tin tức như vậy truyền ra e rằng sẽ khiến người trong thiên hạ rớt cằm.
"Không vội."
Ngọc Sa Ma Chủ giọng nói hờ hững, giữa đôi mày toát lên vẻ cô độc lạnh lẽo, dù dung mạo như thiếu nữ nhưng tự có một cỗ đại uy nghi yêu dị thần bí!
Nàng ngước mắt nhìn Giản Thanh Phong, yêu cầu: "Trước tiên hãy mở cấm trận của ngọn núi này lên, cách tuyệt với bên ngoài."
Lời lẽ bình thản nhưng lại giống như Chúa Tể cao cao tại thượng ban thánh chỉ lộ ra ý vị không thể nghi ngờ.
Điều này khiến những lão bối có mặt tại trường đều cảm thấy có chút khó chịu.
Giản Thanh Phong lại không để ý, làm theo lời nàng.
Ông phất tay áo một cái, cấm trận trên dưới Hãn Thanh Phong đã lặng lẽ vận chuyển cách tuyệt với bên ngoài.
"Lão viện trưởng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì khiến ngài phải làm như vậy?"
Dư Ôn rất kinh ngạc, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Giản Thanh Phong nói: "Ngươi cứ nhìn là được."
Nói rồi ông nhìn về phía Ngọc Sa Ma Chủ: "Tiếp theo làm gì?"
Ngọc Sa Ma Chủ nói: "Ngươi hạ lệnh triệu tập tất cả mọi người trên ngọn núi này lại đây."
"Được!"
Giản Thanh Phong đáp ứng.
Rất nhanh, những cường giả đang bế quan tu hành trên Hãn Thanh Phong cùng những nô bộc, tùy tùng trông coi các khu vực toàn bộ đều được triệu tập tới.
Có đến hơn trăm người.
"Tiếp theo, bảo bọn họ không được chống cự để ta thi triển bí thuật tra xét một phen là được."
Ngọc Sa Ma Chủ lại ra lệnh.
Yêu cầu như vậy không nghi ngờ gì là quá vô lễ, đặc biệt là trong số đó có một vài lão bối vai vế cực cao, nay lại bị đối xử như nghi phạm tự nhiên khiến người ta không vui.
Tuy nhiên Giản Thanh Phong vẫn làm theo.
"Nhớ kỹ, không được chống cự! Nếu không ta là người đầu tiên không tha cho kẻ đó!"
Giản Thanh Phong nghiêm giọng quát.
Hơn trăm người kia đều biến sắc ý thức được sự tình nghiêm trọng.
Nhưng lúc này Dư Ôn nhịn không được nói: "Lão viện trưởng, ngài làm như vậy rốt cuộc là vì nguyên nhân gì, ít nhất cũng phải để chúng ta hiểu rõ chứ?"
"Đúng vậy, nguyên nhân gì cũng không biết bắt chúng ta bị đối xử như tội phạm cũng quá đáng lắm!"
Một lão giả mặc áo bào tím vạm vỡ sắc mặt xanh mét.
Lập tức một số người cũng hùa theo đều rất bất mãn.
Giản Thanh Phong quét mắt nhìn đám người này, bỗng nhiên hạ lệnh: "Ra tay, bắt những kẻ chống đối này lại trước!"
Cái gì?
Trong sân một trận xôn xao, không biết bao nhiêu người kinh ngạc.
Nhưng Lý Hi Sinh và những lão bối khác thì không nghĩ ngợi gì lập tức ra tay.
Đối mặt với cảnh tượng này nhiều người đã từ bỏ chống cự. Nhưng ngoài dự đoán là cũng có một số người trực tiếp ra tay chống trả kịch liệt!
Những người này có tổng cộng hơn mười người trong đó có Dư Ôn và lão giả áo bào tím kia!
Chỉ là đối mặt với những đại năng Thiên Cực Cảnh như Giản Thanh Phong, Lý Hi Sinh sự chống cự của bọn họ rất yếu ớt, chỉ trong vài cái búng tay đã bị trấn áp.
"Kháng mệnh không tuân thì thôi lại còn dám động thủ chống cự, đám người các ngươi rõ ràng có vấn đề!"
Giản Thanh Phong sắc mặt âm trầm.
"Cần gì phải nói nhảm với bọn chúng, có vấn đề hay không để ta tra xét là biết ngay."
Ngọc Sa Ma Chủ mở miệng.
Nàng giơ tay kết ấn, từng luồng lưu quang đỏ tươi như lửa giống như tơ lụa lao vào trong cơ thể hơn mười người kia.
Rất nhanh hơn mười người này đều phát ra tiếng kêu gào như dã thú, mặt đầy vẻ đau đớn, nơi mi tâm hiện lên một ấn ký màu đen quỷ dị.
Ngọc Sa Ma Chủ khẽ nói: "Trong cơ thể bọn chúng đều bị gieo 'Thánh Huyết Tỏa Nguyên Phù', rõ ràng đã sớm phản bội chứ không phải kẻ vô tội."
Giản Thanh Phong sắc mặt khó coi: "Đạo hữu nói là bọn chúng đều là gian tế của Mạt Pháp Thần Điện?"
Lý Hi Sinh và những lão quái vật khác cũng giận dữ ra mặt, vạn lần không ngờ tới chỉ riêng trên Hãn Thanh Phong này lại phân bố nhiều kẻ phản bội như vậy!
"Có phải là kẻ phản bội hay không, đợi giải quyết xong chuyện tối nay các ngươi hãy đi thẩm vấn từng đứa một."
Ngọc Sa Ma Chủ giọng điệu hờ hững: "Ta không muốn lãng phí thời gian vào những việc này."
Giản Thanh Phong gật đầu: "Nên làm vậy!"
Tiếp theo, Ngọc Sa Ma Chủ lại ra tay lần lượt kiểm tra những người còn lại.
Cuối cùng vậy mà lại lôi ra thêm năm người!
Chỉ là năm người này thần sắc lại mờ mịt, căn bản không hiểu đã xảy ra chuyện gì.
"Trong cơ thể bọn chúng bị gieo 'Nhiếp Hồn Linh Khôi' cổ."
Ngọc Sa Ma Chủ nói: "Đây là một loại cổ thuật thao túng tâm trí con người, ẩn nơi tâm phách, đừng nói người ngoài ngay cả người trúng cổ cũng không thể phát giác."
"Mà khi cần lợi dụng bọn chúng làm việc chỉ cần vận dụng cổ thuật này là có thể giống như thao túng con rối điều khiển năm người này."
Đám người Giản Thanh Phong nhìn nhau càng thêm kinh sợ và giận dữ.
Lần này nếu không phải Lục Dạ vạch trần chuyện của Bạch Vân Trung cho bọn họ, ai có thể ngờ được tại Hãn Thanh Phong - loại cấm địa của thư viện này lại đã sớm bị thẩm thấu đến mức này?
Quả thực xúc mục kinh tâm!
Nghĩ đến thôi đã khiến người ta cảm thấy sợ hãi.
"Nhớ kỹ, khoan hãy giết những người này nếu không tất sẽ bị Bạch Vân Trung phát giác."
Ngọc Sa Ma Chủ nói.
Giản Thanh Phong gật đầu.
Đến lúc này ngay cả Lý Hi Sinh và những nhân vật lão bối cũng đã tin phục thủ đoạn của Ngọc Sa Ma Chủ, chút bất mãn trong lòng sớm đã tan thành mây khói.
"Đi thôi, đưa ta đi gặp Lục Tiêu công tử."
Ngọc Sa Ma Chủ nói.
Vở kịch chính thật sự của tối nay là Lục Tiêu.
Và trong mắt Ngọc Sa Ma Chủ cũng chỉ có Lục Tiêu mới là người đáng để nàng coi trọng nhất.
"Khoan đã!"
Bất chợt, Dư Ôn đang bị trấn áp dưới đất kêu lên: "Lão viện trưởng, ta có chuyện quan trọng bẩm báo, chỉ mong có thể lấy công chuộc tội!"