Trong điện vũ, ánh đèn chập chờn lay động.
Gương mặt nho nhã của Bạch Vân Trung lúc sáng lúc tối dưới ánh đèn.
Hắn liếc nhìn năm viên ngọc huyết sắc kia một cái, cười nói: "Đợi sau khi tiểu hữu phá giải được bí mật của những viên ngọc này, nhất định phải nói cho ta biết, ta chắc chắn sẽ cùng ngươi đi thu thập kẻ kia!"
Lục Dạ cười nói: "Nhất định!"
Bạch Vân Trung uống cạn chén rượu, bỗng nhiên nói: "Theo ta được biết, tiểu hữu đã nhiều lần phá hỏng đại sự của Mạt Pháp Thần Điện, hẳn là đã nắm giữ bí thuật chuyên khắc chế Mạt Pháp Thần Điện, đúng không?"
"Nghiêm túc mà nói, ta khá am hiểu việc đối phó với cường giả của Vực Ngoại Thần Ma nhất mạch."
Lục Dạ than nhẹ: "Đáng tiếc là người của Mạt Pháp Thần Điện đều là đám tay sai chó săn của Thần Ma nhất mạch, là phản đồ của Linh Thương Giới khiến cho những bí pháp đối phó Vực Ngoại Thần Ma mà ta nắm giữ cũng không có đất dụng võ."
Bạch Vân Trung nói: "Ta có dự cảm đại chiến ở vực ngoại chiến trường tuy đã kết thúc nhưng sớm muộn gì cũng có một ngày Vực Ngoại Thần Ma nhất mạch tất sẽ xâm lược Linh Thương Giới thêm lần nữa. Đến lúc đó thiên hạ này không biết sẽ loạn thành cái dạng gì."
Hắn cười cười: "Bất quá nếu thật sự có ngày đó, một thân sở học của tiểu hữu ngược lại sẽ có đất dụng võ."
Lục Dạ khẽ nói: "Tám trăm năm qua hàng triệu cường giả của phe Linh Thương Giới đã phải trả giá bằng máu và tính mạng mới đánh lui được đại quân Vực Ngoại Thần Ma, ta cũng không hy vọng ngày mà tiền bối nói sẽ đến."
Bạch Vân Trung gật đầu, chợt hỏi: "Sau khi tiểu hữu trở về đã từng đến Hãn Thanh Phong thăm huynh trưởng Lục Tiêu của ngươi chưa?"
Lục Dạ lắc đầu: "Vẫn chưa đi."
Bạch Vân Trung ngước mắt nhìn chằm chằm Lục Dạ, mỉm cười nói: "Nhưng ngay nửa khắc trước đám người lão viện trưởng đã cùng nhau đến Hãn Thanh Phong, hơn nữa còn dùng hộ sơn cấm trận phong tỏa Hãn Thanh Phong lại. Tiểu hữu có biết bọn họ định làm gì không?"
Rõ ràng Bạch Vân Trung đang mỉm cười nhưng khi giọng nói của hắn vang lên, bầu không khí hòa hợp ấm áp trong đại điện bỗng chốc trở nên trầm lắng, ngột ngạt.
Lục Dạ kinh ngạc nói: "Còn có chuyện này sao?"
Bạch Vân Trung cười than: "Đã đến lúc này rồi tiểu hữu còn muốn giả vờ hồ đồ sao?"
Vừa dứt lời, Hoàng Huyền Độ bỗng nhiên đưa tay bóp chặt yết hầu của con gái Hoàng Thải Y, tay trái cầm đao, mũi đao đâm rách vạt áo, gí sát vào da thịt trước ngực con gái mình.
Một dòng máu tươi lập tức chảy dọc theo thân đao.
Hoàng Thải Y kinh hoảng tột độ, hét lên: "Phụ thân, người..."
Tiếng kêu của cô bé im bặt, cổ bị siết chặt đến mức không thở nổi, không nói nên lời, khuôn mặt non nớt ngập tràn vẻ kinh hãi và đau đớn.
"Hoàng Huyền Độ, ngươi làm cái gì!?"
Tào Võ đập bàn đứng dậy nhưng đôi đũa trúc trong tay hắn lại hung hăng đâm thẳng vào mi tâm Lục Dạ đang ngồi bên cạnh.
Lục Dạ vẫn ngồi yên tại chỗ, chỉ khẽ phất tay áo.
Cả người Tào Võ bay ngược ra ngoài đập mạnh vào góc đại điện, miệng mũi phun máu, ngất lịm đi ngay tức khắc.
Lục Dạ liếc nhìn Hoàng Huyền Độ, lại nhìn cô bé Thải Y đang bị cha mình khống chế, lúc này mới quay sang nhìn Bạch Vân Trung.
"Tiền bối, ta có lòng tốt chiêu đãi người, người làm vậy là có ý gì?"
Lục Dạ hỏi.
Hắn rất bình tĩnh, giữa đôi lông mày không hề thấy một chút hoảng loạn nào.
Bạch Vân Trung cầm lấy bầu rượu rót cho Lục Dạ và chính mình mỗi người một chén, lúc này mới cười nói: "Lời khó nghe ta sẽ không nói, ta chỉ là nghĩ mãi không ra ngươi làm thế nào nhìn thấu thân phận của ta?"
Lục Dạ nói: "Vừa rồi ta chẳng phải đã nói sao, ta nắm giữ một số thủ đoạn có thể đối phó với Thần Ma nhất mạch."
Bạch Vân Trung cười nhạo một tiếng: "Đừng lừa ta, ai lại ngu đến mức cho rằng một người trẻ tuổi Ngũ Uẩn Cảnh như ngươi, chỉ dựa vào mấy cái 'Thánh Huyết Tỏa Nguyên Phù' kia mà nhìn thấu được thân phận của ta?"
Lục Dạ cảm thán: "Đúng vậy, ai lại ngu đến mức cho rằng Bạch Vân Trung ngươi thực chất lại là điện chủ của Mạt Pháp Thần Điện?"
Nụ cười trên mặt Bạch Vân Trung tắt ngấm.
Hắn nâng chén rượu lên ngửa đầu uống cạn, nói: "Biết không, khi ngươi giết chết đám lão già của Thanh Dương Đạo Môn, ta đã nhận ra Thư viện Huyền Hồ này không thể ở lại được nữa."
Xách bầu rượu lên, lại rót thêm một chén, Bạch Vân Trung tự mình nói tiếp: "Ta vốn định rời đi ngay lập tức nhưng lại không cam lòng, thật sự là trong lòng có uất kết, kìm nến khó chịu vô cùng."
Lục Dạ cười nói: "Bởi vì ta đã phá hỏng quá nhiều chuyện của Mạt Pháp Thần Điện?"
Bạch Vân Trung gật đầu: "Nếu không phải do ngươi, Mạt Pháp Thần Điện trên dưới sao có thể bị các thế lực lớn trong thiên hạ tắm máu đến mức luân lạc thành chó nhà có tang?"
Trong lời nói bình thản đã vô tình lộ ra nỗi oán hận không thể che giấu.
Lục Dạ nói: "Vậy thì ngươi ở lại để làm gì? Chẳng lẽ chỉ muốn cùng ta uống rượu từ biệt?"
"Đương nhiên là không."
Bạch Vân Trung đặt chén rượu xuống, nghiêm túc nói: "Ta ở lại là để chuẩn bị cho ngươi một vở kịch hay. Ta muốn tận mắt nhìn xem ngươi – kẻ trở thành người trong cuộc sau khi trải qua cảnh huynh đệ trở mặt, cha con tương tàn, bằng hữu giết nhau sẽ đau khổ và bất lực đến nhường nào."
Lục Dạ khẽ nheo mắt lại.
Gần như ngay lập tức hắn đã hiểu ý trong lời nói của Bạch Vân Trung, trong lòng cũng dâng lên chút hàn ý.
Nếu thật sự xảy ra những chuyện đẫm máu như vậy...
Bản thân mình sẽ ra sao?
Đau khổ, phẫn hận, điên cuồng?
"Đáng tiếc ta vạn lần không ngờ tới, ngươi vậy mà đã sớm nhìn thấu thân phận của ta ngược lại chiếm được một chút tiên cơ, khiến cho vở kịch hay mà ta dày công chuẩn bị còn chưa kịp diễn đã hỏng bét."
Bạch Vân Trung thở dài một tiếng, giữa hai lông mày đầy vẻ tiếc nuối, cũng có cả sự không cam lòng và bất đắc dĩ.
Lục Dạ nói: "Nói như vậy ngươi muốn đàm phán điều kiện đổi lấy một con đường sống?"
Bạch Vân Trung cười nói: "Còn cần đàm phán sao? Ta muốn đi các ngươi nhất định không dám ngăn cản."
Hắn cầm bầu rượu lên rót đầy, vẻ mặt thoáng chút cảm thương, lẩm bẩm: "Phải thừa nhận rằng những năm này ở thư viện ta sống rất thoải mái. Đáng tiếc bữa tiệc nào rồi cũng tàn, sau này nếu có cơ hội có lẽ ta sẽ đổi một thân phận khác quay lại."
Lục Dạ không nhịn được cười: "Ngươi thật sự cảm thấy mình còn có thể rời đi?"
Bạch Vân Trung cười nói: "Tại Thư viện Huyền Hồ, bỏ qua những tên nô bộc tạp dịch không nói, từ trên xuống dưới có tổng cộng ba ngàn chín trăm năm mươi lăm môn sinh. Trong đó tính mạng của tám trăm ba mươi chín người đang nằm trong tay ta. Chỉ cần ta muốn, những người này trong chớp mắt sẽ bạo thể mà chết."
"Chưa kể trong số đó còn có Tào Võ, Hoàng Huyền Độ, Hoàng Thải Y, Khâu Hạc Trần, Giản Hồng Dược... những người có quan hệ thân thiết với ngươi."
Nói đoạn Bạch Vân Trung ngước mắt nhìn thẳng vào Lục Dạ: "Trong tình huống này, ngươi nói cho ta nghe xem, ai dám ngăn cản ta rời đi?"
Hắn mỉm cười, nho nhã hiền hòa, tay cầm chén rượu toát ra một sự ung dung từ trong xương tủy.
Lục Dạ liếc nhìn Hoàng Huyền Độ. Người làm cha này thần sắc đờ đẫn, tay vẫn bóp chặt cổ con gái, lưỡi dao gí sát tim nàng, máu tươi vẫn từng giọt từng giọt chảy xuống. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn đầy đau đớn và bàng hoàng của cô bé là một màu trắng bệch.
Và đúng lúc này một giọng nữ tử thanh lãnh đạm mạc vang lên từ bên ngoài đại điện:
"Hay là... để ta thử xem?"
Bạch Vân Trung quay đầu nhìn lại. Đập vào mắt đầu tiên là tà váy nhuốm máu, dù trong màn đêm vẫn đỏ tươi chói mắt.
Sau đó hắn rốt cuộc nhìn rõ đó là một nữ tử dung mạo như thiếu nữ, tóc trắng như tuyết, khuôn mặt tinh xảo, đôi chân trần đạp trên hư không.
"Hóa ra là cường giả của Vực Ngoại Thần Ma nhất mạch."
Trong mắt Bạch Vân Trung hiện lên một tia huyền quang u tối, kinh ngạc nói: "Chỉ là... sao lại chỉ còn lại một luồng tàn hồn thế này?"
Ngay sau đó hắn lộ vẻ vỡ lẽ: "Chẳng trách Lục Dạ ngươi có thể nhiều lần phá hỏng chuyện của Mạt Pháp Thần Điện ta, hóa ra sau lưng có một tên phản đồ của Thần Ma nhất mạch chống lưng!"