Vạn Tiên Triều Bái [C]

Chương 912: Bí Mật Lao Ngục



Một bí mật liên quan đến chín tòa Hỗn Độn Lao Ngục?

Không đợi Lục Dạ suy nghĩ nhiều thân thể hắn đã bị một luồng sức mạnh vô hình cuốn lấy biến mất tại chỗ.

Khoảnh khắc tiếp theo hắn xuất hiện trước một tòa "Hỗn Độn Lao Ngục" nằm sâu trong vùng hỗn độn vô tận.

Chỉ là khi nhìn thấy tòa Hỗn Độn Lao Ngục này Lục Dạ không khỏi ngẩn người.

Nơi này đâu giống lao ngục, rõ ràng giống như một tòa đại khư rộng lớn đến mức không thể tưởng tượng nổi.

Sương mù hỗn độn như thác nước chín tầng trời bao trùm toàn bộ lao ngục, liếc mắt nhìn không thể phân biệt được lao ngục rốt cuộc lớn đến bao nhiêu.

Mà cánh cổng lao ngục lại càng khoa trương hơn, trông cứ như một lạch trời được khai mở trong hư vô do từng đạo đạo quang tựa như trật tự thần liên đan xen tạo thành.

Nhìn từ xa Lục Dạ có cảm giác như đang ngắm nhìn một hố đen nơi sâu thẳm tinh không, đứng ở đó con người nhỏ bé như hạt bụi.

Giờ khắc này, hư ảnh thanh đạo kiếm thần bí vốn dĩ trấn áp phía trên chín tòa Hỗn Độn Lao Ngục đã lặng lẽ xuất hiện dưới chân Lục Dạ.

Hư ảnh đạo kiếm lưu chuyển kiếm ý tối tăm bao trùm lên đạo thần hồn pháp thân này của Lục Dạ.

Vì thế Lục Dạ không hề cảm thấy bất kỳ sự khó chịu nào.

"Trước đây ta đã từng nói với ngươi, bên trong chín tòa Hỗn Độn Lao Ngục kia mỗi tòa đều bao gồm một Hỗn Độn Chi Giới."

Giọng nói của đạo hữu thần bí lại vang lên: "Mỗi một Hỗn Độn Chi Giới đều bao hàm vô số kỷ nguyên văn minh nhiều như sao trời, hằng hà sa số thế giới vị diện."

"Mà thiên đạo pháp tắc cấu thành nên chín Hỗn Độn Chi Giới này thực chất chính là đại đạo lực lượng cấu thành nên chín tòa Hỗn Độn Lao Ngục kia."

Nghe đến đây Lục Dạ nhịn không được nói: "Nói cách khác quy tắc lực lượng của chín tòa lao ngục kia vừa là thiên đạo trật tự của chín tòa Hỗn Độn Chi Giới cũng là một loại phong ấn, tựa như lồng giam phong tỏa hoàn toàn chín tòa Hỗn Độn Chi Giới đó?"

"Không sai."

Đạo hữu thần bí nói: "Bí mật mà ta muốn nói với ngươi..."

Lục Dạ ngắt lời: "Khoan đã, có thể nói cho ta biết trước tại sao phải làm như vậy không?"

Hắn cảm thấy quá mức khó tin.

Chín vùng đất hỗn độn, mỗi nơi có một kỷ nguyên hỗn độn, mỗi kỷ nguyên hỗn độn lại bao hàm hằng hà sa số kỷ nguyên văn minh và thế giới vị diện nhưng tại sao lại phải phong tỏa những Hỗn Độn Chi Giới này biến chúng thành lồng giam?

Bị Lục Dạ ngắt lời đạo hữu thần bí kia cũng không tức giận, giọng nói bình thản: "Những thứ này còn quá xa vời đối với ngươi, hiện tại ta chỉ có thể nói cho ngươi biết chính nhờ những trật tự quy tắc như lồng giam này mới khiến cho chín tòa Hỗn Độn Chi Giới kia không đến mức hoàn toàn luân hãm và hủy diệt."

"Giống như trong quốc gia thế tục, quy tắc và biên giới của một nước đều cần quân đội trú đóng để bảo vệ, dùng nó để chống lại ngoại địch, bảo vệ lãnh thổ."

"Đối với vô số sinh linh trong Hỗn Độn Chi Giới kia mà nói những quy tắc lao ngục đó chính là quân đội chống lại ngoại địch, bảo vệ lãnh thổ."

"Trong mắt ngươi và ta đó là từng tòa lao ngục, nhưng trong mắt sinh linh bên trong Hỗn Độn Chi Giới đó chính là trời xanh của bọn họ, là thiên đạo trật tự che chở một phương Hỗn Độn Chi Giới."

Còn có cách nói này sao?

Lục Dạ nhíu mày, hắn lờ mờ cảm thấy sự việc e rằng sẽ không đơn giản như vậy.

Tuy nhiên hắn cũng hiểu rõ tu vi bản thân quá yếu, tầm mắt quá hạn hẹp, cho dù biết được nhiều bí mật hơn nữa đối với việc tu hành của bản thân cũng chẳng có ích lợi gì.

"Ngươi xem."

Đạo hữu thần bí lại mở miệng.

Khi giọng nói của hắn vang lên, trong tầm mắt Lục Dạ cánh cổng tòa Hỗn Độn Lao Ngục ở cực xa bỗng nhiên dâng lên vô số dao động đại đạo như gợn sóng.

Sau đó một màn tưởng tượng không nổi hiện ra bên trong cánh cổng lao ngục.

Đó là một thế giới mờ mịt, tĩnh mịch, hoang vu, mênh mông vô tận.

Mà mấy chục bóng người rải rác trong thế giới mờ mịt đó.

Có một con thương long khổng lồ với thân thể uốn lượn như thần sơn cửu thiên cuộn mình trên mặt đất, nhật nguyệt tinh tú trước mặt nó đều nhỏ bé như hạt cát!

Và một kiếm tu thần bí đứng trên đầu con thương long khổng lồ đó, tay cầm một thanh đạo kiếm đồng thau tàn phá nhuốm máu đang dùng một chiếc sừng độc nhất của thương long để mài kiếm!

Có đao tu thần bí toàn thân bao phủ trong vô tận thần diễm đang vung đao trảm thiên.

Mỗi một đao chém ra liền dấy lên đao quang sáng như tuyết ngập trời xé rách hư không vô tận thành từng khe nứt như hào sâu.

Có phật tu thần bí ngồi cao trên đài sen bạch cốt, khoác cà sa nhuốm máu tươi, hai tay chắp lại.

Mà tại vùng hư không nơi hắn ở kết thành vô số phật văn được đúc bằng phạn hỏa như thủy triều cuồn cuộn lưu chuyển trong hư không.

Mỗi một phật văn đều rực rỡ như mặt trời gay gắt, huy hoàng vô lượng!

Có ma tu thần bí đang đại chiến, đối thủ của hắn là một thể tu thần bí có thân thể như núi cao vạn trượng.

Ma tu chân đạp núi thây biển máu, tay vung tiên cốt làm mâu, quanh thân hiện ra đại đạo pháp tướng như cửu u luyện ngục, chỉ riêng khí tức một thân đã chấn nát thời không vô tận.

Mà thể tu thần bí cao vạn trượng kia cũng không hề kém cạnh, khí huyết một thân tựa như ngân hà cửu thiên cuồn cuộn mênh mông, cuồng bạo vô biên.

Khi vung quyền sát phạt động một cái là có thể nghiền nát tinh tú thành tro bụi!

Ngoài ra còn có hơn mười bóng người khác, người sau kinh khủng hơn người trước, như tiên như thần cường đại đến mức không thể tưởng tượng nổi.

... Những cảnh tượng đó khiến Lục Dạ nhìn đến ngây người.

"Những kẻ này chẳng phải là những đối thủ ta đã từng gặp trong Vấn Kiếm Bí Giới sao?"

Lục Dạ lẩm bẩm.

Đó là từng tồn tại cường đại từng vô địch một thời đại, mỗi người một vẻ kinh tài tuyệt diễm một đoạn tuế nguyệt, trên đại đạo của bản thân mỗi người đều có tạo chỉ bễ nghễ chư thiên.

"Không sai, chính là bọn họ."

Giọng nói của đạo hữu thần bí vang lên: "Ta từng nói có tư cách bị giam giữ trong Hỗn Độn Lao Ngục đều là nhất đạo chi tôn, trên đại đạo sở hữu chúa tể chi lực chấp chưởng chư thiên."

Nghe đến đây Lục Dạ nhớ tới tổ sư Vương Thái Nhất của Thái Nhất Tiên Giáo.

Đạo hữu thần bí kia từng đánh giá Vương Thái Nhất này có tư cách bị giam giữ trong Hỗn Độn Lao Ngục.

Suy luận như vậy chẳng phải có nghĩa là những cường giả đã sớm bị giam giữ trong Hỗn Độn Lao Ngục kia kẻ yếu nhất cũng đều sở hữu thực lực không thua kém gì Vương Thái Nhất?

Nghĩ đến đây Lục Dạ không khỏi chấn động.

Lăng Chùy chỉ là một thuộc hạ bán mạng cho Trường Thanh Thượng Tiên đã từng hủy diệt cả thời đại Man Hoang.

Mộ Trì lão đạo của Thiên Thu Phúc Địa dù luân lạc thành quỷ linh cũng kinh khủng đến mức không thể tưởng tượng nổi.

Mà kẻ này cũng chỉ là một môn đồ của Thái Nhất Tiên Giáo.

Nhưng Vương Thái Nhất là tổ sư của Thái Nhất Tiên Giáo!

Đạo hạnh của hắn cao đến mức nào?

Thực lực lại kinh khủng đến bao nhiêu?

Thế nhưng chính tồn tại như Vương Thái Nhất mới chỉ có tư cách bị giam giữ trong Hỗn Độn Lao Ngục.

Điều này bảo Lục Dạ làm sao không chấn động?

Giờ phút này trong lòng Lục Dạ khẽ động nhớ tới một chuyện: "Những kẻ từng xuất hiện trong trận chiến Kim Ngao Đảo như Bùi Độc Hành, Thiên Cổ Du, Nguyên Tam Cấn có tư cách bị giam giữ không?"

"Bọn họ à..."

Đạo hữu thần bí suy nghĩ một chút: "So với Vương Thái Nhất còn kém một đoạn dài."

Lục Dạ: "..."

"Những thứ này không quan trọng."

Đạo hữu thần bí nói: "Bí mật ta muốn nói cho ngươi biết có liên quan đến những 'tù nhân' bị giam giữ mà ngươi nhìn thấy trước mắt này."

Lục Dạ gạt bỏ tạp niệm, nói: "Xin cứ chỉ giáo."

"Trước đó khi ta bế quan đã suy diễn rất lâu cuối cùng suy diễn ra một chân tướng, lão già Vương Thái Nhất kia hẳn là vẫn chưa chết."

Đạo hữu thần bí nói: "Điều này cũng có nghĩa là những quân cờ trong tay hắn sau này rất có khả năng sẽ xuất hiện trước mặt ngươi."

Không đợi hắn nói tiếp, Lục Dạ đã nói: "Đã xuất hiện rồi."

"Hả?"

Đạo hữu thần bí kinh ngạc: "Ngươi đã gặp qua?"

Lục Dạ kể lại vắn tắt những chuyện đã xảy ra ở Thiên Thu Phúc Địa.

Nghe xong đạo hữu thần bí kia trầm mặc hồi lâu mới cảm thán nói: "Không ngờ a, đạo hữu ở tầng thứ Ngũ Uẩn Cảnh đã có thể chém giết môn đồ Tiên Tôn rồi."

Lục Dạ: "..."

Hắn luôn cảm thấy câu nói này có chút mùi vị trêu chọc.