Lời nói của Lục Dạ từ xa truyền đến bị tất cả mọi người nghe thấy.
Nhu Nhu cô nương phì cười một tiếng cái miệng của Lý Huyền Tẫn này thật đúng là đủ độc địa.
Ngay sau đó, thiếu nữ ý thức được thất thố vội vàng banh mặt thu lại nụ cười.
Dù vậy, sắc mặt Thu Trường Vân đã âm trầm xuống giữa đôi lông mày hiện lên một vẻ tức giận.
Tên kiếm tu tiểu thế giới đáng chết này vậy mà dám nhục nhã hắn như vậy quả thực muốn chết!
Nhưng chưa đợi Thu Trường Vân nói gì thêm Lưu Tịch tiên tử bỗng nhiên nói: "Thu sư đệ, lúc ở Sơn Hải Thành ta đã nói rồi đừng gây thêm rắc rối! Chẳng lẽ... đệ không nghe lọt tai?"
Thu Trường Vân vẫn căm hận, nói: "Sư tỷ, lời vừa rồi tỷ cũng nghe thấy đấy tên kia hắn..."
Lưu Tịch tiên tử cắt ngang nói: "Là đệ dùng lời lẽ ác độc làm tổn thương người ta trước không phải sao?"
Thu Trường Vân cứng họng.
Lưu Tịch tiên tử bình tĩnh nói: "Ta không phải giúp Lý Huyền Tẫn càng không phải cố ý chỉ trích đệ làm sai điều gì, ta chỉ muốn nói cho đệ biết chúng ta và hắn không oán không thù cũng không có giao tình coi hắn như một người xa lạ là được."
"Hắn sống sót là bản lĩnh của hắn, hắn chết là số mệnh của hắn!"
Thần sắc Thu Trường Vân biến ảo một trận cuối cùng thấp giọng nói: "Sư tỷ, vừa rồi là đệ thất thố!"
Lưu Tịch tiên tử khẽ nhíu mày nhìn ra Thu Trường Vân tuy nhận sai nhưng trong lòng rõ ràng không cam tâm.
Tuy nhiên, nàng cũng không muốn nói thêm gì nữa tránh làm tổn thương lòng tự trọng của Thu Trường Vân.
Lý Huyền Tẫn chung quy là người ngoài còn Thu Trường Vân là sư đệ của nàng.
"Vị Lưu Tịch tiên tử này làm việc ngược lại có chương pháp chừng mực, khí độ phi phàm không hổ là nhân vật thủ lĩnh của trận doanh Dao Quang Tiên Cung."
Lục Dạ thầm nghĩ.
Rất nhanh, hắn gạt bỏ tạp niệm chuyên tâm giết địch.
Hoàng Linh kiếm leng keng ngân vang theo việc Lục Dạ xuất kiếm từng đạo kiếm khí toàn bộ chém về phía cùng một con Nghiệt linh.
Con Nghiệt linh kia toàn thân máu me đầm đìa, thân ảnh hư ảo, sát khí đầy người thông thiên triệt địa xông lên phía trước nhất trong đại quân Nghiệt linh.
Nghiệt linh này không dám tới gần vị trí rễ cây Ngư Lân Tiên Mộc mà Lục Dạ đang đứng nhưng lại dấy lên từng dải sát quang đỏ tươi cách không giết về phía Lục Dạ.
Tuy nhiên, Lục Dạ nhìn như tình cảnh hung hiểm thực tế không phải vậy.
Vị trí hắn đứng là có tâm tính toán qua.
Sau lưng chính là Ngư Lân Tiên Mộc.
Hai bên thân thể được bao phủ bởi sức mạnh lôi kiếp màu máu tỏa ra từ rễ cây dưới chân.
Bất kỳ công kích nào của Nghiệt linh khi đánh tới từ hai bên đều sẽ bị lôi kiếp màu máu triệt tiêu hóa giải.
Chỉ có chính diện Lục Dạ chưa từng bao phủ lôi kiếp màu máu.
Điều này cũng có nghĩa là dù cho Nghiệt linh xung quanh có nhiều hơn nữa thực sự có thể giết tới trước mặt Lục Dạ lại chỉ có một hai con mà thôi.
Cho dù gặp phải nguy cơ trí mạng Lục Dạ chỉ cần lùi lại một bước là có thể trốn vào trong lôi kiếp màu máu kia!
Có thể nói, trong mắt người ngoài hắn rơi vào vòng vây trùng điệp sinh tử một đường thực tế căn bản không cần lo lắng xảy ra chuyện.
Chỉ cần chuyên tâm giết địch là được.
Oanh!
Sau khi trúng hơn mười kiếm thân ảnh đầu Nghiệt linh kia ầm ầm sụp đổ tan rã.
Đây, đã là con Nghiệt linh thứ ba mươi chín bị Lục Dạ giết.
Trên Tế Đạo Chiến Lệnh của hắn con số đại diện cho công tích cũng theo đó xảy ra thay đổi.
"Cứ giết tiếp như vậy tuy có thể không ngừng tích lũy công tích nhưng cũng không phải cách..."
Lục Dạ khẽ nhíu mày.
Thực lực của những Nghiệt linh kia quá mức kinh khủng còn lâu mới là những Nghiệt thú trên Ly Long Hỏa Sơn có thể so sánh.
Lục Dạ toàn lực ra tay cũng cần hơn mười kiếm mới có thể bổ chết một con cứ tiếp tục như vậy sẽ khiến tu vi tiêu hao nghiêm trọng.
Một khi tu vi cạn kiệt hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
"Nếu có thể lợi dụng lôi kiếp màu máu trên Ngư Lân Tiên Mộc này để giết địch thì tốt rồi."
Lục Dạ suy tư.
Sở dĩ hắn có thể đứng trên rễ cây Ngư Lân Tiên Mộc mà không chịu ảnh hưởng của lôi kiếp màu máu là có liên quan đến Thanh Khư kiếm ý.
Chỉ cần vận chuyển Thanh Khư kiếm ý là có thể dễ dàng luyện hóa lôi kiếp màu máu kia từ đó khiến bản thân không bị ảnh hưởng.
Tất cả những điều này khiến Lục Dạ nhớ tới lúc ở những quỷ dạ cấm khu của Đại Càn năm đó dựa vào Thanh Khư kiếm ý cũng từng giúp hắn hóa giải rất nhiều kiếp số Chu Hư quỷ dị cổ quái.
Thậm chí, còn từng luyện hóa sức mạnh của một số "phong ấn vật" trấn áp trên không trung quỷ dạ cấm khu!
Chính vì thế, Lục Dạ vô cùng nghi ngờ cây Ngư Lân Tiên Mộc này rất có thể cũng tương tự như một kiện "phong ấn vật" chuyên môn trấn áp mảnh Huyết Hồn Sơn Địa này.
"Thôi, thật sự không được thì lát nữa sẽ đi."
Suy tư hồi lâu Lục Dạ cũng không nghĩ ra cách nào có thể lợi dụng những lôi kiếp màu máu kia chỉ đành thôi.
Tiếp theo, hắn dồn toàn bộ tâm trí vào trận chiến.
"Ta coi như nhìn ra rồi, Lý Huyền Tẫn kia lợi dụng sức mạnh lôi kiếp màu máu bao phủ Ngư Lân Tiên Mộc đã sớm ở vào thế bất bại."
Lúc này, Lưu Tịch tiên tử cũng nhìn ra manh mối ánh mắt không khỏi có chút cổ quái.
Lý Huyền Tẫn này không chỉ là gan lớn, da mặt dày đơn giản như vậy bí pháp hắn nắm giữ cũng rất thần dị.
Hắn vậy mà khéo léo lợi dụng cây Ngư Lân Tiên Mộc kia khiến bản thân khi săn giết Nghiệt linh ở vào tình thế an toàn tuyệt đối!
"May mà, lần này vì phải chăm sóc Nhu Nhu ta không đồng ý hợp tác với Hoa Kiếm Trì, Vi Độ đi đối phó kẻ này cũng chưa từng nghĩ tới mưu đoạt Thanh Khư kiếm ý kia."
Lưu Tịch tiên tử thầm nghĩ: "Nếu không nếu kết thù với một nhân vật nguy hiểm thủ đoạn đông đảo như vậy ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn rất có thể sẽ liên lụy đến Nhu Nhu khiến muội ấy rơi vào tình thế nguy hiểm."
Cái gọi là trăm nghe không bằng một thấy.
Giờ khắc này khi thực sự chứng kiến thủ đoạn của "Lý Huyền Tẫn" khiến Lưu Tịch tiên tử cũng thay đổi một số cái nhìn.
"Đi thôi, chúng ta tiếp tục hành động."
Lưu Tịch tiên tử tâm niệm xoay chuyển quả đoán từ bỏ ý định quan chiến quyết định tiếp tục lên đường.
"Sư tỷ, không đợi thêm chút nữa?"
Thu Trường Vân không cam lòng: "Ngộ nhỡ... tên kia thực sự gặp bất trắc..."
Lưu Tịch tiên tử liếc nhìn Thu Trường Vân một cái: "Mong người khác mất mạng bản thân nó đã là một loại ác ý, ta hy vọng trên đường đi tiếp theo đệ đừng nói những lời tương tự nữa."
Sắc mặt Thu Trường Vân cứng đờ trong lòng cảm thấy có chút khó chịu.
Hắn thực sự nghĩ không ra tại sao sư tỷ lại tỏ ra lạnh nhạt như vậy đối với việc diệt sát Lý Huyền Tẫn.
Tên kia rõ ràng sở hữu Thanh Khư kiếm ý a!
Một loại đại đạo chân ý bị liệt vào "cấm kỵ" nhưng vẫn luôn chưa từng xuất hiện trong những năm tháng dài đằng đẵng đã qua!
Sư tỷ chẳng lẽ không biết nếu có thể mang Thanh Khư kiếm ý về tông môn chính là công lao to lớn hơn trời?
Càng nghĩ trong lòng Thu Trường Vân càng khó chịu.
Nhưng cuối cùng hắn vẫn nhịn xuống đi theo Lưu Tịch tiên tử cùng nhau rời đi.
"Vị Lưu Tịch tiên tử này làm việc xác thực đáng tin cậy Nhu Nhu đi theo bên cạnh nàng ngược lại cũng không đến mức khiến người ta quá lo lắng."
Khi chứng kiến đám người Lưu Tịch tiên tử rời đi Lục Dạ thầm gật đầu.
Lúc ban đầu hắn còn lo lắng Nhu Nhu ở trong trận doanh Dao Quang Tiên Cung liệu có không được coi trọng hoặc bị người ta kỳ thị và bài xích hay không.
Dù sao, Nhu Nhu cũng giống như hắn đến từ Linh Thương Giới loại thế giới phàm tục kia trong thế lực bá chủ tiên đạo như Dao Quang Tiên Cung rất có thể sẽ vì thân phận thấp hèn mà bị người ta coi thường.
Nhưng hiện tại Lục Dạ nhận ra mình nghĩ nhiều rồi.
Chỉ nhìn khí độ làm việc của Lưu Tịch tiên tử kia sẽ không chăm sóc không tốt cho Nhu Nhu.
Nghĩ đến đây, Lục Dạ cũng rất mừng cho Nhu Nhu có một sư tỷ như vậy chưa hẳn không phải là một chuyện may mắn.
"Tiếp theo khi xông pha ở La Kỳ Sơn này phải tìm cơ hội gặp Nhu Nhu một lần hỏi xem nha đầu này sao lại im hơi lặng tiếng thành truyền nhân của Dao Quang Tiên Cung..."
Lục Dạ thầm nghĩ.
Nửa canh giờ sau.
Lục Dạ sau khi chém giết một trăm bảy mươi bảy con Nghiệt linh quả đoán thu tay.
Tu vi của hắn đã tiêu hao nghiêm trọng chỉ còn chưa đến hai thành nhất định phải thu tay rồi.
Khoảnh khắc tiếp theo, Lục Dạ dưới chân giẫm một cái thân ảnh lướt không men theo cây Ngư Lân Tiên Mộc kia bay thẳng lên cao nhảy vọt vào trong kiếp vân đen kịt dưới bầu trời kia.
Trước đó, Lục Dạ chính là đi từ trên mây tới khu vực này sau đó men theo Ngư Lân Tiên Mộc mà xuống.
Bây giờ chẳng qua là đi theo đường cũ trở về.
Trên mặt đất những Nghiệt linh kia toàn bộ đều ngây người trơ mắt nhìn Lục Dạ bay vào mây xanh không có một con nào dám truy kích.
"Đáng tiếc, Ngư Lân Tiên Mộc này quá cứng không thể chặt đứt cành cây của nó..."
Trong lòng Lục Dạ tiếc nuối.
Hắn vốn dĩ là hướng về Ngư Lân Tiên Mộc mà đến ai ngờ đâu hắn dốc hết mọi cách cũng không thể chặt đứt một cành cây chỉ có thể lui lại cầu cái thứ hai lợi dụng Ngư Lân Tiên Mộc đi săn giết những Nghiệt linh kia.
"Sau này e là cũng không có cơ hội tới nữa thật là đáng tiếc."
Lục Dạ có chút không nỡ nhưng cũng không thể làm gì.
Tu vi không đủ căn bản không thể lay chuyển cây đại thụ có thể xưng là "tuyệt thế tiên vật" này mảy may chỉ có thể từ bỏ.
Rất nhanh, Lục Dạ băng qua tầng mây lao về phía xa.
Vừa bay lượn Lục Dạ vừa nuốt linh dược khôi phục tu vi.
Đối với người khác kiếp vân đen kịt bao phủ trên bầu trời La Kỳ Sơn này là cấm kỵ nguy hiểm nhất không ai dám chạm vào.
Nhưng lúc ở bên ngoài La Kỳ Sơn Lục Dạ đã phán đoán ra dựa vào Thanh Khư kiếm ý hoàn toàn có thể để bản thân xuyên hành trong tầng mây!
Điều này coi như chiếm được món hời lớn hoàn toàn có thể tránh được rất nhiều hung hiểm sát cơ phân bố trong núi.
Hơn nữa, bất luận nơi nào có cơ duyên từ trên bầu trời đều có thể quan sát được.
Trước đó chính là khi bay lượn trên mây hắn đã phát hiện ra cây Ngư Lân Tiên Mộc kia.
Tương tự cũng là khi bay trên mây Lục Dạ nhìn rõ ràng cả ngọn La Kỳ Sơn quả thực giống như một bàn cờ khổng lồ vô cùng.
Những ngọn núi san sát trong núi giống như từng quân cờ rải rác trên bàn cờ sai lạc hấp dẫn.
Hơn nữa, khi Lục Dạ đi cảm ứng loáng thoáng cảm thấy cả ngọn núi lớn giống như bàn cờ chỗ nào cũng lộ ra huyền cơ không thể diễn tả giống như một tòa cấm trận thiên nhiên sinh ra vậy.
Lấy thiên địa làm bàn cờ, lấy ngọn núi làm quân cờ vậy thì người bày ra ván cờ này lại sẽ là ai?
Trong ván cờ này ngoài đủ loại nguy hiểm và sát cơ lại ẩn chứa bao nhiêu bí mật?
Lục Dạ không rõ.
Cũng lười nghĩ nhiều như vậy.
Hắn lần này tới La Kỳ Sơn một là tìm kiếm cơ duyên, hai chính là tìm cơ hội gặp riêng Nhu Nhu một lần.
Về phần La Kỳ Sơn này rốt cuộc ẩn chứa bao nhiêu bí mật hắn không hứng thú lắm.
Không bao lâu, Lục Dạ từ trên bầu trời phát hiện ra tung tích của đám người Lưu Tịch tiên tử lập tức lặng lẽ đuổi theo.
Hắn xuyên hành trong kiếp vân đen kịt căn bản không lo lắng bị phát hiện.
"Xem ra, trong tay bọn họ chắc chắn có bản đồ có thể giúp bọn họ tránh được những khu vực hung hiểm dọc đường."
Lục Dạ như có điều suy nghĩ.
Quỹ tích hành động của đám người Lưu Tịch tiên tử nhìn như lộn xộn thực tế dọc đường đã tránh được rất nhiều khu vực phân bố tai họa và nguy hiểm.
Hiển nhiên, trong tay những truyền nhân Dao Quang Tiên Cung này chắc chắn nắm giữ tài liệu chi tiết liên quan đến La Kỳ Sơn.
"Nội tại của những thế lực bá chủ tiên đạo này quả nhiên không cái nào đơn giản."
Lục Dạ thầm cảm thán nhớ tới từng thế hệ tiền nhân của Thê Hà Tiên Sơn tiêu hao công sức ba vạn năm bố trí một tòa cấm trận sâu trong Ly Long Hỏa Sơn.
Những truyền nhân Dao Quang Tiên Cung kia dám tới La Kỳ Sơn xông pha tự nhiên cũng có chỗ dựa và át chủ bài của bọn họ!
Nếu đổi lại là thế lực bình thường khác e rằng căn bản cũng không dám tiến vào La Kỳ Sơn này.
Đây chính là sự chênh lệch.
Hả?
Không đúng!
Lục Dạ ngưng mắt bỗng nhiên nhìn thấy khi đám người Lưu Tịch tiên tử, Nhu Nhu đi qua một hẻm núi sương đen dày đặc thân ảnh vậy mà ly kỳ biến mất không thấy.
Không còn nhìn thấy bất kỳ tung tích nào nữa!