Vạn Tiên Triều Bái [C]

Chương 998: Kim Giao Tiên Quân



Đồng tử tân lang quan nheo lại, lặng lẽ nắm chặt gương đồng trong tay.

Nhưng chưa đợi hắn làm gì trên bia đá trước người đại đạo bí văn đột nhiên bộc phát tiên quang kinh người giống như tấm lưới lớn trấn áp giam cầm cả người hắn.

Mà thân ảnh Lục Dạ lại xuất hiện từ trên bầu trời kia.

Tân lang quan trước tiên giật mình sau đó cười to: "Ngươi đến thật đúng lúc! Ta đã sớm nghĩ tới nếu thực sự bất hạnh gặp nạn vậy thì... kéo ngươi làm đệm lưng!"

Hắn mạnh mẽ cắn răng thân thể đột nhiên bốc cháy phóng ra lôi đình màu máu ngập trời.

Từng đạo tiên quang giam cầm trên người hắn bịch một tiếng đứt gãy.

Sau đó, cả người tân lang quan hóa thành một đạo huyết mang đang bốc cháy mạnh mẽ phóng lên tận trời.

Tốc độ cực nhanh, kinh khủng tuyệt luân.

Lục Dạ giơ tay chỉ một cái.

Trên ngôi mộ khổng lồ như núi kia vô số đại đạo bí văn bộc phát tiên quang quét ngang về phía đạo huyết mang đang bốc cháy kia.

Bịch!!!

Huyết mang bị cản trở rung động kịch liệt truyền ra tiếng hét lớn kinh nộ của tân lang quan: "Tế Đạo Thạch! Ngươi... ngươi vậy mà còn có thể đánh thức sức mạnh của Tế Đạo Thạch!!"

Tế Đạo Thạch vốn dĩ là do tiên đạo bản nguyên của hắn luyện chế cũng có nghĩa là công kích hắn phải chịu lúc này đến từ chính bản thân hắn!

Đây mới là nguyên nhân khiến tân lang quan phá phòng.

"Ta cũng chưa từng nói ta không thể vận dụng sức mạnh của Tế Đạo Thạch."

Lục Dạ giơ tay ấn xuống.

Đạo huyết mang đang bốc cháy kia lập tức bị tiên quang đầy trời bao phủ.

Mắt thường có thể thấy được hư ảnh của tân lang quan không ngừng giãy giụa trong huyết mang.

"Không!! Lăng nhi, ta còn chưa gặp Lăng nhi! Ta không thể chết!!"

Tân lang quan gầm thét điên cuồng lộ ra sự không cam lòng, phẫn nộ, tuyệt vọng.

Nhưng cuối cùng, thân ảnh hắn và đạo huyết mang kia đồng loạt tan rã tiêu tán.

Lục Dạ vung tay áo lên tiên quang đầy trời biến mất tất cả trở về yên tĩnh.

"Chỉ là sức mạnh của một đạo chấp niệm vậy mà kinh khủng như thế tên này lúc còn sống lại phải cường đại đến mức nào?"

Trong lòng Lục Dạ không thể bình tĩnh.

Mà ai dám tưởng tượng một tồn tại cường đại như vậy lại bị coi là trò cười ngay cả tiên đạo bản nguyên cũng bị luyện thành Tế Đạo Thạch!

Nghĩ như vậy, Lục Dạ cũng không khỏi cảm thán một trận.

Không cần nghĩ, Ly Long thành tiên lúc còn sống kia khẳng định không thua kém gì "tân lang quan" này.

Thân ảnh Lục Dạ nhẹ nhàng đáp xuống đất nhặt lên một cái gương đồng trước tấm bia đá kia.

Gương đồng rỉ sét loang lổ, mặt gương vỡ vụn vô số vết nứt cầm trong tay cũng không có gì đặc biệt.

Nhưng khi ánh mắt Lục Dạ nhìn qua trong mặt gương vỡ vụn kia lại cuộn trào một trận sương mù màu máu lờ mờ có thể thấy một thân ảnh nữ tử yểu điệu mờ ảo đang nhảy múa trong đó.

Rõ ràng mơ hồ như vậy, mặt gương còn có rất nhiều vết nứt ngay cả dung mạo cũng không nhìn rõ nhưng khi nhìn thấy cảnh này Lục Dạ lại cảm thấy vô cùng kinh diễm tâm thần đều có chút hoảng hốt.

Giống như nhìn thấy một mỹ nhân khiến hắn động lòng nhất trên đời!

Gương đồng này không bình thường!

Lục Dạ đột nhiên bừng tỉnh dời ánh mắt đi.

Hắn ý thức được trong khoảnh khắc ánh mắt chạm vào gương đồng tâm thần của mình đã bị một luồng sức mạnh mị hoặc vô hình ảnh hưởng.

"Thật sự là tà môn, chẳng lẽ nữ tử đang nhảy múa trong huyết vụ trong gương này chính là 'Lăng nhi' kia?"

Lục Dạ suy tư: "Tân lang quan kia lúc còn sống là tồn tại cường đại cỡ nào nhưng rất hiển nhiên lại si tình vô cùng đối với 'Lăng nhi' này đều đã chết không biết bao nhiêu năm tháng chấp niệm hắn để lại đến nay vẫn còn nhớ mãi không quên..."

"Chỉ là không biết gương đồng này lại có lai lịch gì ẩn chứa bí mật như thế nào."

Lục Dạ cầm gương đồng cố ý không nhìn mặt gương, lòng bàn tay thì vận chuyển Thanh Khư kiếm ý bao phủ gương đồng.

Rào rào!

Một màn không thể tin nổi xuất hiện trên gương đồng rỉ sét loang lổ kia cuộn trào một tầng tiên quang màu bạc như dòng nước mộng ảo mờ ảo tựa như ánh trăng.

Cùng lúc đó, một giọng nữ tử truyền ra từ trong gương đồng.

"Tiền bối tha mạng! Thiếp thân tự biết tội nghiệt sâu nặng trong những năm tháng đã qua ngày đêm sám hối trong Tù Tiên Kính này thời thời khắc khắc đều ghi nhớ cơ hội của tiền bối chưa bao giờ dám quên!"

Giọng nữ tử này thê lương bi thiết lộ ra sự bàng hoàng, bất lực và sợ hãi.

Chỉ riêng giọng nói đã khiến tâm thần Lục Dạ run lên không kìm được nảy sinh ý thương tiếc, đau lòng, không nỡ hận không thể lập tức đi cứu nữ tử kia.

Phảng phất nếu từ chối chính là tội ác tày trời sẽ hối hận cả đời!

"Tiền bối..."

Nữ tử phảng phất đang khóc lóc giọng nói càng thêm bi thương.

Sát na này, Lục Dạ mạnh mẽ cắn răng quả đoán thu hồi Thanh Khư kiếm ý lập tức giọng nữ tử kia im bặt.

Tâm thần Lục Dạ cũng bình tĩnh lại.

Hắn thở hắt ra một hơi dài nhịn không được xoa xoa mi tâm.

Nữ nhân này rốt cuộc là tồn tại bực nào phải có sức quyến rũ lớn đến mức nào vậy mà chỉ dựa vào thân ảnh mơ hồ và giọng nói đều có thể mị hoặc và ảnh hưởng tâm thần mình?

Quả thực thái quá!

Kể từ khi tu hành đến nay đây là lần đầu tiên Lục Dạ gặp phải chuyện không thể tưởng tượng nổi như vậy.

Hắn cầm gương đồng lại cảm thấy rất bỏng tay.

Bảo vật này tên là Tù Tiên Kính chỉ nghe tên là biết lai lịch chắc chắn không tầm thường.

Chỉ là, đối với Lục Dạ mà nói nếu không thể phong ấn triệt để bảo vật này mang theo bên người hoàn toàn chính là một mối họa ngầm!

Suy tư hồi lâu, Lục Dạ cất bước tới trước ngôi mộ khổng lồ như núi kia.

"Lại thử xem có thể cảm ứng được một số bí mật hay không."

Lục Dạ ngồi xếp bằng.

Theo việc tâm thần hắn cảm ứng đại đạo bí văn trên ngôi mộ một trận tiếng nói chuyện vang lên.

"Chủ thượng, cần gì phải xây mộ lập bia cho tên 'Kim Giao Tiên Quân' này? Tên này căn bản không xứng để ngài làm như vậy."

"Xương khô trong mộ này lúc còn sống chẳng qua là một trò cười mà thôi nể tình tiên đạo bản nguyên miễn cưỡng có thể luyện làm Tế Đạo Thạch ta mới không ngại luyện bia mộ này lưu chữ cho hắn."

"Có thể để chủ thượng làm như vậy ngược lại là hời cho tên này, nói ra tên này lúc còn sống cũng coi như một đời kiêu hùng trên chư thiên lại bị một nữ nhân cổ hoặc đối địch với chủ thượng, trách không được chủ thượng coi hắn là trò cười."

"Nữ nhân này..."

... Tiếng nói chuyện đến đây bỗng nhiên biến mất.

Tiếp theo, mặc cho Lục Dạ cảm ứng thế nào cũng không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào nữa không khỏi một trận cạn lời.

Cuối cùng chỉ có thể thôi.

Tuy nhiên, ngược lại cũng coi như có chút thu hoạch tân lang quan này lúc còn sống được gọi là "Kim Giao Tiên Quân" chịu sự cổ hoặc của một nữ tử lựa chọn đối địch với vị "Chủ thượng" kia.

Kết quả, trực tiếp bị coi như một trò cười mà thu thập.

Những điều này trước đó Lục Dạ đã cảm nhận được.

Mà bây giờ, hắn đã có thể khẳng định nữ tử cổ hoặc "Kim Giao Tiên Quân" vị kiêu hùng một đời trên chư thiên này chắc chắn chính là nữ tử trong gương đồng kia!

Nhưng điều khiến Lục Dạ kỳ lạ cũng ở chỗ này.

Với thủ đoạn của vị "Chủ thượng" kia hoàn toàn có thể diệt luôn nữ tử trong gương đồng này cớ sao lại giữ lại cho nàng một mạng?

Trong đó tất có nguyên do.

Lục Dạ trăm mối vẫn không có cách giải cuối cùng từ bỏ.

Tiếp theo, hắn tĩnh tâm cảm ứng một khối "Tế Đạo Thạch" nằm trong ngôi mộ.

Gần giống như suy đoán trước đó của Lục Dạ dấu vết đại đạo lưu lại trên khối "Tế Đạo Thạch" này gần như giống hệt khối "Tế Đạo Thạch" trên hài cốt Chúc Long cũng không có giá trị tham ngộ gì.

Bởi vì sớm đoán được sẽ như vậy Lục Dạ ngược lại cũng không nói là thất vọng.

Điều duy nhất khiến hắn tiếc nuối ngược lại là hành động lần này không thu được bảo vật có giá trị gì.

Về phần khối gương đồng kia... quá mức tà môn!

Lục Dạ thậm chí đều không muốn thử đi tế luyện.

Cuối cùng, hắn vận dụng sức mạnh đại đạo bí văn khế hợp Thanh Khư kiếm ý của bản thân lúc này mới để lại một tầng phong ấn trên gương đồng.

"Một khi sức mạnh phong ấn xảy ra vấn đề lập tức ném cái thứ rách nát này đi!"

Lục Dạ thầm nghĩ: "Tuy nhiên, đợi sau khi rời khỏi Thoát Phàm đệ bát giới ngược lại có thể hỏi thăm bộ xương khô hình người kia một chút xem có nhận ra lai lịch của kính này hay không."

Lục Dạ đứng dậy rời khỏi nơi này.

Hắn định ở lại "La Kỳ Sơn" này thêm một thời gian xem có thể tìm được một số cơ duyên khác hay không.

Trong La Kỳ Sơn ngàn ngọn núi san sát như sao trời bàn cờ tuy vô cùng nguy hiểm nhưng đối với Lục Dạ mà nói ngược lại không có bao nhiêu sự đe dọa.

Hắn có thể xuyên hành trong lôi vân màu máu bao phủ trên bầu trời La Kỳ Sơn như vậy đủ để tránh được một số khu vực hung hiểm cùng cực.

Ngoài ra, Lục Dạ định mượn thời cơ này mài giũa tu vi.

Nghiệt linh phân bố sâu trong La Kỳ Sơn này con sau hung cuồng hơn con trước chính là đá mài kiếm tuyệt vời còn có thể tích lũy công tích phong phú có thể nói là một công nhiều việc.

Bảy ngày sau.

Lục Dạ ở sườn núi một ngọn núi trải qua gần ba canh giờ khổ chiến chém giết hơn một trăm ba mươi con Nghiệt linh cuối cùng từ trong một đống đá vụn hái được một cây "Long Lân Huyết Thảo".

Linh dược bực này đặt ở Thanh Minh Đạo Vực đều thuộc loại bảo bối hiếm thấy đặc biệt khi dùng để tôi luyện khí huyết có thể khiến khí huyết của tu đạo giả nhận được lợi ích to lớn.

Mà trong bảy ngày qua số lượng Nghiệt linh hắn chém giết cộng lại đã có hơn năm trăm con.

Linh dược thu được tính cả Long Lân Huyết Thảo cũng có chín cây.

Cây sau hiếm thấy hơn cây trước.

Nửa tháng sau.

"Tu vi cuối cùng cũng tinh tiến một bước..."

Trên đỉnh một ngọn núi, Lục Dạ tỉnh lại từ trong đả tọa giữa đôi lông mày hiện lên một tia vui mừng.

Do căn cơ của hắn quá mức hùng hậu nửa tháng qua tuy vẫn luôn chém giết rèn luyện nhưng tu vi tăng lên lại cực kỳ chậm chạp.

Mà hôm nay, hắn một mạch luyện hóa toàn bộ linh dược thu thập được mới khiến tu vi cuối cùng tăng lên một đoạn lớn.

Khoảng cách đến Bão Chân Cảnh hậu kỳ đã không xa!

Tuy nhiên, tu vi tăng lên tuy chậm nhưng sự lột xác về chiến lực của Lục Dạ lại rất rõ rệt.

Lúc mới tới La Kỳ Sơn chém giết một đầu Nghiệt linh còn cần hơn mười kiếm mới được.

Mà bây giờ, trong vòng ba kiếm là có thể đánh chết cùng một đầu Nghiệt linh.

Đương nhiên, một số Nghiệt linh cực đoan kinh khủng không nằm trong số đó.

Một tháng sau.

Lục Dạ lại quay trở lại gần cây "Ngư Lân Tiên Mộc" kia.

Trong cả La Kỳ Sơn ngoại trừ một số nơi vô cùng nguy hiểm ra những khu vực khác gần như bị hắn càn quét một lần.

Số lượng Nghiệt linh chém giết đã sớm có đến mấy ngàn đầu.

Đáng tiếc là từ đầu đến cuối đều không phát hiện cơ duyên giống như "Tiên Hoàng linh vũ".

"Nơi này nguy hiểm như vậy cơ duyên lại ít như vậy trách không được từ xưa đến nay cực ít người tới La Kỳ Sơn xông pha."

Lục Dạ thầm than.

Thực ra, không phải trong La Kỳ Sơn không có cơ duyên mà là không thể lấy được.

Ví dụ như "Ngư Lân Tiên Mộc" này tùy tiện chặt một cành cây đều là báu vật hiếm có.

Nhưng mấu chốt là căn bản chặt không đứt!

Oanh!

Một đám Nghiệt linh giết tới.

Lần này Lục Dạ không trốn trước Ngư Lân Tiên Mộc mà vung kiếm giết qua.

Bịch! Bịch! Bịch!

Theo từng đạo kiếm khí tàn phá gần như mỗi một kiếm đều có thể chém giết một con Nghiệt linh.

Đây chính là sự tăng lên về chiến lực của Lục Dạ trong thời gian gần đây.

Mà hiện nay, tu vi của hắn cách Bão Chân Cảnh hậu kỳ đã chỉ còn kém một đường!

Điều này còn nhờ vào việc thu được rất nhiều linh dược hiếm có trong La Kỳ Sơn mới có thể khiến tu vi có được sự tinh tiến như vậy.

"Đợi giết sạch Nghiệt linh nơi này sẽ rời khỏi La Kỳ Sơn."

Lục Dạ trong lúc chém giết đã đưa ra quyết định.

Mà điều Lục Dạ không biết là ngay trong đêm nay vì thứ hạng của hắn đã gây ra một trận chấn động lớn ở Sơn Hải Thành.